Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 600

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:05:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Niệm:

 

“Lên báo chứ !"

 

“Chúng đây là doanh nghiệp tập thể của đại đội, công xã và huyện chẳng lẽ ủng hộ ?"

 

“Ông cứ trực tiếp tìm lãnh đạo công xã bàn bạc, đó cùng lãnh đạo công xã tìm lãnh đạo huyện bàn bạc!"

 

“Cái lên thì chính là thành tích đấy, thể để lãnh đạo huyện và lãnh đạo công xã chủ trì cuộc thi mà, chúng màng danh tiếng, chỉ màng thực tế thôi!"

 

Mọi , đó lượt vỗ bàn:

 

“Làm thôi!"

 

Lâm Niệm mỉm , cô đưa một đề nghị, nháy mắt khiến đám trong đại đội bận rộn hẳn lên, đặc biệt là Tưởng Điền Phong, bận đến mức đế giày cũng bốc khói luôn .

 

Xưởng hạt dẻ phát triển thì chỉ dựa sản lượng ít ỏi của thôn chắc chắn là , mối quan hệ bên Cam Thành nhất định duy trì .

 

Lâm Niệm với Lưu Dũng Nam chuyện , nếu năm tấn hạt dẻ rang “Tiền Tiến" bán , thì hãy đích Cam Thành một chuyến, liên lạc tình cảm với bên đó, đó chốt luôn kênh cung cấp hàng.

 

Tưởng Điền Phong chạy vạy vài ngày.

 

Chuyện rốt cuộc cũng xong xuôi, quảng cáo trưng cầu mẫu thiết kế nhãn hiệu bao bì xưởng hạt dẻ Tiền Tiến đăng ở vị trí nổi bật nhất báo huyện.

 

Lại còn mất tiền.

 

Là mi-ễn ph-í đấy!

 

thì huyện cũng kéo đầu mà!

 

Huyện đề cập đến, xưởng hạt dẻ mới tổ chức!

 

Đây cũng là huyện đang mưu cầu phúc lợi cho đông đảo nhân dân mà!

 

Chuyện !

 

Cùng lúc chuyện lo liệu xong, Triệu Kiến Quân ở Dung Thành nhận một tờ phiếu chuyển tiền năm trăm đồng, bên ghi chú là trả nợ.

 

Chương 466 Không thu-ốc hối hận

 

Nhìn địa chỉ là do Lâm Niệm gửi đến, liền Lâm Niệm ý gì .

 

Hê hê hê.

 

Năm trăm đồng đấy!

 

Cũng là một con lớn!

 

Chỉ là chút yên tâm, hai chiếc máy đưa là đồ thử nghiệm, nhà máy đều coi .

 

Tất nhiên bán sắt vụn cũng , chẳng qua là bán bao nhiêu tiền thôi.

 

Chính vì thế nên lãnh đạo nhà máy mới hào phóng đem hai thứ thưởng cho .

 

Bởi vì một khi sản phẩm chính thức đời, thể tưởng tượng nó sẽ đắt hàng đến mức nào, các xưởng thực phẩm quốc chắc chắn đều sẽ đến tìm họ đặt hàng.

 

Có thể tăng thêm hiệu quả cho nhà máy thì tội gì mà ?

 

Phải rằng, lãnh đạo nhà máy của Triệu Kiến Quân vẫn tương đối thực tế.

 

Anh về nhà đưa phiếu chuyển tiền cho vợ và ruột là Liễu Quế Hương xem, Liễu Quế Hương liền :

 

“Thế nên mới thích cái con bé Niệm Niệm đó, xem , xem con bé việc chu đáo kìa!"

 

“Cột ghi chú chuyển tiền là trả nợ!"

 

“Con bé mượn tiền, giờ trả, chẳng gì sai cả!"

 

“Hoàn sẽ ai nghi ngờ lai lịch của tiền !"

 

Vợ chồng Triệu Kiến Quân vô cùng tán thành lời của Liễu Quế Hương, Lương Thu Hà khoác tay Liễu Quế Hương :

 

“Mẹ, may mà hồi giúp Niệm Niệm, nếu thu nhập ngày hôm nay!"

 

“Đều là do lương thiện nhiệt tình, cho nên chúng mới báo đáp như thế đấy!"

 

“Số tiền chia cho một nửa, công của mà!"

 

Liễu Quế Hương thừa con dâu sẽ lấy, con dâu mà là loại tiền gì cũng vơ túi thì cô chủ động đưa tiền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-600.html.]

 

“Số tiền các con tự giữ lấy, đây là tiền riêng của các con, đưa cho gì!"

 

“Các con đều đóng tiền sinh hoạt , tiền khác cần đưa cho !"

 

“Nếu cảm thấy đành lòng, thì hãy mua chút đồ gì đó cho các em, hoặc là thêm chút món ăn cho gia đình!"

 

Lương Thu Hà ngay chồng sẽ lấy mà.

 

Liễu Quế Hương :

 

“Máy móc là của xưởng tập thể của họ, tiền chắc chắn là do xưởng chi trả, chúng cứ yên tâm mà nhận lấy, nhưng giúp Niệm Niệm việc riêng thì lấy tiền nữa đấy!"

 

Hai vợ chồng vội vàng .

 

Triệu Kiến Quân :

 

“Con Niệm Niệm ba đứa em trai, lát nữa con tìm ít vật liệu, ba cái vòng sắt, nếu xe giao hàng bên đó thì nhờ chuyển giúp."

 

“Mẹ thể thư cho Lâm Niệm, với con bé, nếu bên đó ai đến Dung Thành thì cứ đến tìm con để lấy vòng sắt ."

 

Gửi bưu điện thì thôi , ba cái vòng sắt nặng quá, gửi bưu điện thì tiền cước còn quá tiền hàng.

 

Liễu Quế Hương sảng khoái :

 

“Được!"

 

Nói xong bà thở dài:

 

“Hoàng Kiến Quốc, Trương Thúy Phương đúng là gì, một con bé như thế mà chúng nó ức h.i.ế.p thành thế !"

 

“Mẹ thấy Niệm Niệm chính là phúc, hai cái đứa khốn khiếp đó trân trọng.

 

Nhìn xem giờ chúng nó sống , một đứa thì đang tù, một đứa thì như già mười mấy hai mươi tuổi, giờ vẫn còn đang diễn, diễn cảnh vô tội, đều là do Trương Thúy Phương tạo nghiệt."

 

“Nói ông bận rộn công việc nên phát hiện ."

 

“Nói ông nuôi lớn Lâm Niệm công lao cũng khổ lao, Lâm Niệm cũng tàn nhẫn quá, phi!"

 

“Đồ khốn khiếp, mặt dày nhất chính là ông !"

 

Triệu Kiến Quân :

 

“Mẹ đừng giận, lão mà còn nhảm nữa, con sẽ tìm vài chụp bao tải lão , đ-ánh cho một trận tính!"

 

Lương Thu Hà chọc tay Triệu Kiến Quân:

 

“Sao đợi chứ, , tìm trai em , tối nay chụp bao tải lão luôn!"

 

(Hoàng Kiến Quốc:

 

cảm ơn cả nhà các nhé!)

 

Vài ngày một buổi tối, Hoàng Kiến Quốc chụp bao tải đ-ánh cho một trận tơi bời.

 

Lão nghĩ mãi , lão giờ khép , đối với ai cũng tươi hớn hở, đắc tội với ai mà!

 

Sao đ-ánh nữa!

 

Đây thứ ba lão chụp bao tải !

 

Hoàng Kiến Quốc thấy mệt mỏi rã rời.

 

Sau khi về nhà, mở cửa thấy một lá thư mặt đất, là luồn qua khe cửa nhét , chắc là hàng xóm nào đó lấy giúp lão.

 

Lão mở thư xem, là thư của Hoàng Lệ Lệ kể khổ đòi tiền.

 

Hoàng Kiến Quốc vò nát lá thư thành một cục, ném sang một bên.

 

Lão lấy tiền chứ!

 

Lương và phiếu hàng tháng nhà máy trực tiếp khấu trừ một nửa, quê lão còn một đám cần tiếp tế, con trai cũng hở tí là đòi tiền lão...

 

Sợ Trương Thúy Phương khai lão , lão còn dám tái hôn.

 

Về đến nhà bếp lạnh cơm nguội, quần áo ai giặt, cơm ai nấu...

 

Ngày tháng của lão thành thế ?

 

Rõ ràng lúc phó xưởng trưởng bao, ngày tháng nhàn hạ sung sướng nhường nào.

Loading...