“Cộng thêm việc gả cho Phó Quốc Thành đó sống trong nhung lụa nhiều năm, Lưu Đình còn chịu nổi những cơn giận .”
Tuy nhiên...
Nhà ngoại nắm giữ nhược điểm chí mạng của cô , cô chịu cũng chịu!
Lưu Đình khó sinh.
Bà già họ Tiền cũng sợ hết hồn.
Sau khi chuyện của con dâu thứ ba truyền đến, tin tức tới bà tát Lưu Đình hai cái.
Vốn dĩ Lưu Đình vì tin tức mà sợ đến mức đau bụng, sợ chị dâu ba sẽ khai , kết quả còn ăn trọn hai cái tát của ruột, hai cái tát đó, cô liền thấy m-áu.
Bà già họ Tiền tuy hận Lưu Đình hại ch-ết con trai và cháu trai, nhưng cũng Lưu Đình ch-ết.
Cô mà ch-ết thì nhà họ Lưu thật sự chẳng còn gì nữa!
Phó Quốc Thành cho dù mất việc, ông vẫn là con trai của lão Thủ trưởng.
Có cái lớp vỏ , kiểu gì cũng chấm mút chút ít hời.
Bà già họ Tiền vội vàng gọi giúp bà đưa Lưu Đình bệnh viện, Lưu Đình nắm c.h.ặ.t t.a.y :
“Nhất định giữ lấy lớn!"
“Mẹ !"
Chỉ giữ lớn mới tác dụng.
Đứa bé mà lớn mất, nhà họ Lưu đời coi như triệt để đứt đoạn với Phó Quốc Thành, bám cũng bám nữa.
“Mau thông báo cho Phó Quốc Thành."
“Cứ con khó sinh sắp ch-ết , gặp ông cuối!"
“Mẹ thẳng đến đoàn ca múa, với bảo vệ, chuyện ai dám báo cho ông !"
“Mẹ, con cứu vãn ông , đều trông chờ cả."
“Mẹ mau !"
Tiền đại nương vội vàng nhờ hàng xóm đưa Lưu Đình bệnh viện, bà tìm đạp xe đưa bà đến đoàn ca múa.
Nhà họ Lưu tuy đáng ghét, nhưng lúc liên quan đến mạng , cùng một ngõ cũng sẽ giúp đỡ.
Cho dù hàng xóm giúp, thì ban trị sự khu phố cũng sẽ giúp.
Quả nhiên Tiền đại nương với bảo vệ là Lưu Đình sắp ch-ết , đưa bệnh viện cấp cứu, gặp Phó Quốc Thành cuối, bảo vệ liền lập tức gọi điện thoại cho Phó Quốc Thành.
Rất nhanh xe của Phó Quốc Thành lái , kéo theo bà già họ Tiền lên.
Ông kéo bà già họ Tiền theo, nhưng vứt cổng đơn vị cũng phép.
Hơn nữa ông còn hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Bà già họ Tiền ở trong xe lóc t.h.ả.m thiết, kể lể sự dễ dàng của Lưu Đình, lải nhải ngừng.
Phó Quốc Thành nhíu mày c.h.ặ.t cứng, mặt lộ vẻ kiên nhẫn.
“ hỏi là, tại Lưu Đình khó sinh!"
Phó Quốc Thành cùng bà già họ Tiền, cho nên ông dứt khoát phía .
Ông chằm chằm sắc mặt của bà già họ Tiền trong gương chiếu hậu, phát hiện khi ông nhấn mạnh câu hỏi , ánh mắt bà trốn tránh dữ dội.
Bà lúng túng :
“ cũng , con bé bỗng nhiên thấy m-áu..."
“Lúc vẫn đến ngày...
nó , bảo nó đừng lo nghĩ nhiều như , đừng đau lòng như , đừng nghĩ ngợi lung tung, nó cứ !"
“Nhà ai mà con cái chẳng xuống nông thôn?
Không thể vì Gia Đống và Tiểu Quyên đều xuống nông thôn mà nó nghĩ quẩn .
với nó , thông gia cũng là ý .
Muốn rèn luyện con cái.
nó cứ cảm thấy là thông gia chán ghét đứa con do nó sinh , , dù cũng là m-áu mủ nhà họ Phó, thông gia hai ông bà chính là khẩu xà tâm phật, chắc chắn là nó chỗ nào đúng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-594.html.]
Phó Quốc Thành hối hận vì hỏi câu .
Ông đưa tay day day chân mày, bảo cảnh vệ lái nhanh hơn một chút.
Đến bệnh viện, bác sĩ thấy ông đến liền đưa giấy báo bệnh nguy kịch cho ông :
“Đồng chí Lưu Đình tình hình nguy hiểm..."
Phó Quốc Thành ký tên xong, Lưu Đình liền nắm c.h.ặ.t lấy tay ông .
Lúc Lưu Đình mặt mày trắng bệch, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết mặt, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Cô cầu xin Phó Quốc Thành:
“Giữ lấy nhỏ, giữ lấy con của chúng !"
“Em với ."
“Em là vết nhơ của , khi em , hãy cưới một đồng chí nữ môn đăng hộ đối để chăm sóc ..."
“Xin , Quốc Thành..."
“Em họ xa đến thế, những ngày qua lúc nào em cũng sống trong dằn vặt, lý trí bảo em nên ly hôn với .
em nỡ.
Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của em..."
Nói đến đây, Lưu Đình liền ngất .
Ngất thật.
Cô cũng là một tàn nhẫn, cố gắng gượng cho đến khi Phó Quốc Thành tới.
Cô diễn màn , Phó Quốc Thành thể động lòng.
Bác sĩ hỏi ông giữ lớn giữ nhỏ, bà già họ Tiền quỳ xuống cầu xin giữ lớn.
“Cầu xin bác sĩ, nhất định giữ mạng cho con gái ạ!"
“Con rể, cầu xin con, nghìn vạn giữ lấy Đình Đình, nghìn vạn giữ lớn nhé!"
Cảnh vệ kéo bà già dậy, Phó Quốc Thành với bác sĩ:
“Làm ơn hãy dốc hết sức lực để giữ mạng cho lớn!"
Lưu Đình đẩy phòng phẫu thuật.
Ánh mắt Phó Quốc Thành sâu thẳm về phía bà già họ Tiền:
“Vết tát mặt Lưu Đình là thế nào?"
“Ai đ-ánh?"
Bà già hoảng hốt, dám mắt Phó Quốc Thành:
“À... ... !"
Nói xong liền gào lên:
“Ôi trời ơi, đứa nào thất đức đ-ánh con gái thế , ngay cả bà bầu cũng đ-ánh, còn là cơ chứ."
Bình thường bà mắng , chắc chắn sẽ kèm với những câu như 'ngàn đao băm vằn', 'trời đ-ánh thánh đ-âm', 'con điếm bán m-ông'.
hiện tại, lời bà mắng dịu dàng hơn nhiều.
Dù cũng là đang mắng chính .
Phó Quốc Thành , bởi vì màn gì của bà già họ Tiền thể để ông thấy .
Phó Quốc Thành đương nhiên tin bà , cho dù đoán đến đầu bà , thì cũng đoán lên đầu hai chị dâu của Lưu Đình.
Lưu Đình từng phàn nàn với ông , hai chị dâu hiện giờ hận cô .
Ông bà già họ Tiền diễn xuất cực kỳ tròn vai, bỗng nhiên cảm thấy chút chán ghét, trong đầu cũng hiện lên cảnh tượng hai năm đầu khi vợ cũ mất, khi đứa con nghịch t.ử gây họa, bà già họ Tiền biểu hiện như thế nào mặt ông .
“Ôi con rể ơi, Thu Thạch vẫn còn là một đứa trẻ, con nít gì ai phạm , huống hồ Cường T.ử nhà chúng cũng ch-ết, chỉ là sặc vài ngụm nước, lạnh đổ bệnh, cũng dọa sợ thôi.
Nuôi vài ngày là khỏe!"
“Con đ-ánh Thu Thạch nhé!"