Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 589
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:05:15
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả hai đều hề tỏ e dè, thản nhiên đón nhận.”
Chỉ điều khi đến công đoạn mua đồng hồ, Trang Lệ Bình cần, còn đưa cổ tay cho Phó Quốc Quân xem, cổ tay cô đang đeo một chiếc đồng hồ .
Phó Quốc Quân cũng tranh giành với Trang Lệ Bình, hai nhà bàn bạc kỹ , mấy thứ như ba đồ vật lớn mấy chục chân giường tủ bàn ghế đều sắm sửa gì hết, lãng phí tiền đó.
Tiền đều để cho đôi vợ chồng trẻ đảo lập nghiệp.
Trang Lệ Bình và Phó Quốc Quân mua đồ, cụ Phó và bà nhà cũng rời , hàng xóm láng giềng lập tức ùa nhà họ Trang.
Nhìn những món quà bày đầy bàn trong nhà chính nhà họ Trang, ai nấy đều hâm mộ thôi, kẻ đố kỵ cũng ít.
ai dám năng bừa bãi nữa.
Cụ Phó tay quyết đoán, g-iết gà dọa khỉ, tác dụng cực kỳ to lớn.
“Trời đất ơi, bà Điền , thông gia nhà bà đúng là hào phóng quá , cái đùi lợn muối lớn thế mà đưa tận hai cái!”
“Bột lúa mạch sữa, sữa bột, kẹo sữa, hoa quả, r-ượu Mao Đài, hai cây thu-ốc l-á...”
“Ông Trang , nhà các ông đúng là trèo lên cành cao , Lệ Bình thật là giỏi quá, con bé mà quen đồng chí Phó thế?”
Ông Trang chất phác chỉ , vẫn là bà Điền chia kẹo cho , :
“Là bạn của Lệ Na giới thiệu cho chị nó đấy.”
“Sau khi giới thiệu xong hai bên đều cảm tình, đồng chí Phó Quốc Quân liền báo cáo kết hôn với cấp , đó tổ chức điều tra, bố cũng điều tra, điều tra ba đời nhà chúng đều vấn đề gì, cho nên mới đến cầu hôn!”
Lời thốt , ai còn dám nhà bà nữa?
Cấp điều tra ba đời nhà họ , hả?
Lời của tổ chức là lời suông, bọn họ tin chắc!
“Chắc chắn là vấn đề gì , nhà ông bà đều là thật thà, dù là Lệ Na Lệ Bình đều là những cô gái ngoan!”
“ thế, đúng thế, hai chị em đều là chúng chúng lớn lên, chúng còn ?
Từ nhỏ hai chị em xinh thông minh !”
“Lại còn lễ phép nữa chứ!”
“ luôn cảm thấy Lệ Bình phúc khí, sinh khuôn mặt phúc hậu, xem , trúng nhé!”
Bà Điền thầm nghĩ mấy , chẳng ít kẻ thêu dệt chuyện nhà bà , đây thì bảo Lệ Na chắc chắn là quyến rũ , hai chị em đều là hồ ly tinh, đó cái bảo Lệ Bình phúc khí , đây cứ ở lưng Lệ Bình mặt mũi khắc khổ, đời chỉ khổ cực thế thế nọ.
Bây giờ thì, hì hì~
Giống như đều mất trí nhớ hết cả , gió chiều nào che chiều , chẳng hề dây dưa lôi thôi chút nào.
Bà Điền những lời đó mê hoặc, nhưng trong lòng vẫn vô cùng vui mừng, con gái bà coi như khổ tận cam lai , Phó Quốc Quân đến cầu hôn, bố cũng cho gia đình bà đủ mặt mũi.
Từ nay về chỉ ai dám Lệ Bình, mà cũng chẳng ai dám Lệ Na nữa.
Nói cũng chẳng ai tin, dù thủ trưởng cũng mù, quân đội cũng mù!
“Bà Điền, nhà thật sự đưa một nghìn hai trăm đồng tiền lễ hỏi ?”
Có đang liếc phong bao lì xì.
Không bà Điền cất đồ đạc và phong bao lì xì lớn , mà vì theo tục lệ kết hôn, những thứ đều bày chỗ sáng cho xem.
Nhà nào cũng thế cả.
Đó là thể diện!
Bà Điền liếc cái phong bao lớn đặt cùng mớ quà cáp, phong bao căng phồng, miệng phong bao mở , lộ một xấp tiền mệnh giá mười đồng mới tinh.
Một xấp dày.
Bà Điền liếc đám hàng xóm, từng một đều vẻ nhào tới đếm xem bên trong pha nước (tiền giả/tiền lẻ) ?
bà sẽ để những toại nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-589.html.]
Bà thu phong bao để ông Trang cất kỹ:
“Lát nữa Quốc Quân và Lệ Bình về , ông bảo Quốc Quân cùng ông và Lệ Bình ngân hàng gửi tiền .”
“Tránh để ở nhà mất!”
“Số tiền nhà giữ , đưa hết cho Lệ Bình giữ tiền riêng.”
“Con bé gả qua đó, cũng thể cái gì cũng ngửa tay xin chồng .”
Ông Trang vội vàng nhét tiền túi:
“Được!”
Vài hàng xóm định mượn tiền:
...
“Nhiều thế đưa hết cho Lệ Bình mang ?”
“Làm gì đạo lý tiền lễ hỏi đưa hết cho con gái mang chứ, ông bà nuôi con gái khôn lớn cũng chẳng dễ dàng gì, đưa cho nó hai trăm đồng mang là !”
“Phải đấy, ông bà nuôi con gái lớn thế , cũng thể lợi cho nhà chồng .”
Bà Điền :
“Không , thể để Lệ Bình nhà chồng coi thường, nhà chồng mà thấy nhà đẻ nó điều còn tham lam, chắc chắn sẽ tránh xa chúng , đến lúc đó Lệ Bình giúp đỡ trai nó, giúp đỡ em gái nó cũng khó.
Làm thể chỉ cái mắt.
Không chỉ tiền đưa hết cho nó mang , mà và lão Trang còn hồi môn thêm cho nó một ít, tóm là thể để coi thường Lệ Bình, coi thường những cô gái từ những cái ngõ nhỏ như chúng .”
“ vẫn đang lo lắng đây, tình cảnh nhà thế nào đều cả , gom thêm cho Lệ Bình chút tiền lót đáy hòm.
Nhà họ Phó đưa một nghìn hai trăm, thì chúng ít nhất cũng đưa sáu trăm chứ?
trong nhà lấy nhiều tiền thế, đến lúc đó khó tránh khỏi mượn hàng xóm láng giềng một ít...”
Mọi :
“!!!!”
Không chứ, chúng còn đang định mở miệng mượn tiền mà!
“Hì hì~ Thế , bếp nhà còn đang hầm canh, về đây!”
“ cũng về đây, trong nhà bừa bộn quá!”
“Trời ơi cái trí nhớ của , cũng việc !”
Chẳng mấy chốc, những đến xem náo nhiệt ở nhà họ Trang đều sạch, sợ bà Điền kéo mượn tiền.
Quả nhiên cách để ngăn khác mở miệng mượn tiền chính là hãy mở miệng mượn tiền !
Đi con đường của khác, khiến khác còn đường để !
Buổi tối Trang Lệ Na về liền :
“Bố , chị, cho cả nhà một tin , giấy điều động của con xong , điều về bộ vũ trang huyện Đông Dương, đó đoàn ca múa đồng ý cho con một suất công nhân tạm thời, là tạp vụ nhà bếp.”
“Lần trai và chị dâu về, đều công việc cả .”
“Công nhân tạm thời tuy lương thấp một chút, nhưng cả hai vợ chồng đều công việc, bố cũng công việc, ngày tháng trong nhà thể sống nổi!”
Bà Điền vui mừng khôn xiết, bà :
“Quan trọng nhất là trai con thể trở về!”
xong bà rơi nước mắt:
“ con rời ...”