“Mấy họ hái sạch nấm với mộc nhĩ ở khu xong thì tìm một chỗ xuống nghỉ ngơi.”
Trang Lệ Na với :
“Hay là để em nhảy một điệu cho xem nhé!"
Cô thực lòng cảm ơn Lâm Niệm và những khác, thực lòng cảm ơn Lâm Đại Dũng cứu cô thứ hai.
Lòng đầy lòng ơn diễn tả cho hết, cô chỉ nhảy một điệu tặng họ.
Nhảy riêng tư thế , đồng chí nam nào nên cô cũng thấy ngại.
Mọi đồng thanh vỗ tay:
“Hảo!"
Trang Lệ Na với Trang Lệ Bình:
“Chị ơi, chị hát một đoạn 'Bạch Mao Nữ' !"
Trang Lệ Bình uống một ngụm nước:
“Được!"
“Gió bấc thổi, tuyết hoa rơi, tuyết hoa rơi lả tả..."
Theo tiếng hát linh của Trang Lệ Bình vang lên, Trang Lệ Na bắt đầu nhảy múa thướt tha t.h.ả.m cỏ.
Hai chị em nhà , thì hát , thì múa giỏi.
Lại còn xinh nữa.
Trong khi cô thì chỉ bán vé với quét dọn vệ sinh ở tiệm cơm...
Đặng Thúy Thúy bắt đầu thấy tự ti.
So nổi, thật sự so nổi mà!
Haiz...
“Bạch bạch bạch..."
Điệu múa kết thúc, nhiệt liệt vỗ tay.
Trang Lệ Na ngượng ngùng mỉm .
Phó Hồng Diệp :
“Lệ Na, em cứ nỗ lực thêm chút nữa là thể nhảy vai chính đấy!"
Được khẳng định, mắt Trang Lệ Na sáng rực lên:
“Vâng, em sẽ cố gắng, sẽ kiên trì luyện tập ạ!"
“Lệ Bình, giọng của em như , cũng nên thi đoàn ca múa nhạc !"
Trang Lệ Bình :
“Em quá tuổi ạ!"
Trang Lệ Na :
“Năm đó em và chị cùng thi, nhưng hôm chị may cảm, hôm thi mới phát hiện giọng khàn đặc ."
“Bỏ lỡ cơ hội đó nên giờ chị em quá tuổi mất !"
Trang Lệ Bình:
“Bây giờ em cũng thấy , công việc, lương lậu."
Thực lúc đó cô cố tình để cảm, chỉ tiêu tuyển chọn của đoàn ca múa chỉ bấy nhiêu, mà cô nếu một nhà hai cùng thi, dù đỗ cả hai thì cũng chỉ nhận một .
Cô em gái trượt nên chọn cách từ bỏ.
Khiêu vũ là ước mơ của em gái, cô ước mơ của em tan vỡ.
Phó Hồng Diệp :
“Điều kiện giọng hát của em thực sự , nếu em thích hát mà ở đoàn ca múa Kinh Thành thì thể thi các đoàn ca múa địa phương."
“Chị thể giúp em hỏi thăm."
Trang Lệ Bình mỉm từ chối:
“Cảm ơn chị, em rời xa nhà!
Em thấy hiện tại thế là ạ!"
Điều kiện gia đình cho phép mà!
Với tuổi cô cũng lớn .
Trang Lệ Na kéo kéo tay áo Trang Lệ Bình, khẽ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-567.html.]
“Chị ơi, chị thể thử xem , cần lo chăm sóc .
Nếu chị thi đỗ đoàn ca múa, chị thể nhường công việc cho cả, cả thể về thành phố, mà chị cũng thể đoàn ca múa địa phương..."
Nghe em gái khuyên như , Trang Lệ Bình chút d.a.o động, nhưng sự d.a.o động đó chỉ diễn trong thoáng chốc.
Cái tuổi của cô, mà nhận, dù cho cơ hội thì e là cũng nhờ đồng chí Phó Hồng Diệp dùng quan hệ.
Trang Lệ Bình nợ ân tình.
“Về nhà bàn tiếp!"
Cô với Trang Lệ Na.
Trang Lệ Na thì như đột nhiên thông suốt chuyện, cô... cô thể nhường công việc cho cả hoặc chị dâu, tìm cách đến đây thanh niên tri thức!
Như vợ chồng cả thể về thành phố !
Có ý nghĩ , Trang Lệ Na thấy đặc biệt vui vẻ, nhưng cũng lên kế hoạch kỹ càng, thể cứ thế đ-âm đầu .
Bản cô chắc chắn nổi việc đồng áng, tự tiện đến sẽ gây rắc rối cho nhà họ Lâm.
Trong thôn trường tiểu học, thiếu giáo viên , nếu trong thôn thiếu thì công xã thiếu .
Phải tìm cách hỏi thăm mới .
Hoặc là, khi về sẽ tìm đoàn ca múa xem thể thương lượng , cô dùng một vị trí diễn viên múa để đổi lấy một công việc ở công xã, đó đổi lấy một công việc tạp vụ trong đoàn ca múa, xem như .
Cô cảm thấy với thái độ của đoàn ca múa đối với cô hiện tại, khả năng cao là họ sẽ đồng ý.
Trang Lệ Bình khi hát một bài thì cơn ghiền nổi lên, cô nghỉ ngơi một lát, uống chút nước :
“Em hát tặng thêm một bài nữa nhé!"
Nói xong cô dậy, dãy núi liên miên bát ngát mà cất lời:
“Một con sông dài sóng mênh mang, gió thổi hương lúa thơm hai bờ, nhà chính là ở bên bờ, quen tiếng hò của lái đò, quen cánh buồm trắng sông..."
Mọi đến say mê, Lâm Niệm cảm thấy quá hạnh phúc, cần tốn tiền cũng giọng nữ cao chất lượng thế !
Mấy khiêng con mồi xuống núi cũng thấy tiếng hát bay bổng giữa núi rừng, đến mức bước chân họ cũng vô thức nhẹ nhàng hơn...
Mấy đến nơi phát tiếng hát, Trang Lệ Bình vặn hát đến đoạn cao trào.
Cô ánh mặt trời, thần thái rạng ngời, hào quang rực rỡ.
Trong đầu Phó Quốc Quân xẹt qua hình ảnh cô với vẻ mặt liều lĩnh tuyệt vọng, xẹt qua hình ảnh cô mong manh bất lực suy sụp...
Trang Lệ Bình mắt rõ ràng khiến Phó Quốc Quân thấy bất ngờ.
Cũng thấy kinh diễm!
Chương 440 Vận may phi lý
“Bạch bạch bạch bạch..."
Một khúc nhạc kết thúc, tất cả đều dành cho những tràng pháo tay nhiệt liệt!
Trang Lệ Bình thấy các đồng chí nam đều , nhất thời trở nên ngượng ngùng.
Gò má đỏ bừng.
Đặc biệt là khi chạm ánh mắt của Phó Quốc Quân, mặt cô càng đỏ dữ dội hơn.
“Oa... ... giỏi quá !"
Lâm Niệm đống con mồi mà bọn họ mang xuống.
Cái ...
Cái dễ “ tù" lắm nha!
Quá nguy hiểm luôn!
Trời đất ơi!
Một con gấu đen!
Năm bảy mươi tư thì nó liệt danh sách động vật bảo tồn nhỉ? (Năm tám mươi gấu đen mới liệt động vật bảo tồn cấp ba).
Lâm Niệm thấy nó vẫn phát hoảng từ tận đáy lòng, cô rõ luật bảo vệ động vật ban hành khi nào, cũng thời đại đ-ánh ch-ết một con gấu đen “bóc lịch" .
Ngoài gấu đen còn hai con lợn rừng.
Thu hoạch .
Khiến tất cả đều lặng thinh.
Ừm, chấn động đến mức thốt nên lời.
Phó Thu Thạch giải thích:
“Bọn tình cờ gặp cảnh hai con lợn rừng đại chiến với gấu đen cùng ch-ết chung một chỗ."