Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 551
Cập nhật lúc: 2026-02-17 23:25:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giáo sư Giang, cao thủ nội khoa châm cứu.”
“Giáo sư Khám, cao thủ ngoại khoa.”
Ông Đới gật đầu, những điều ông từ lâu , nhưng coi như là một buổi giới thiệu chính thức.
Phó Thu Thạch dịu dàng với Lâm Niệm:
“Niệm Niệm, em cảnh giới !”
“Có đến thì em giả tiếng mèo kêu nhé!”
Lâm Niệm nghiêm túc hứa:
“Đảm bảo thành nhiệm vụ!”
Ông Đới:
“Thu Thạch, đối tượng của là bình thường, bản lĩnh của lính trinh sát, ngoài hỗ trợ cô !”
Phó Thu Thạch ông Đới sâu sắc.
Ông Đới đây là đang bảo vệ .
Anh là quân nhân, thể ngược đãi tù binh!
“Rõ!”
Anh cùng Lâm Niệm xa.
Sau khi Phó Thu Thạch dẫn Lâm Niệm , ông Đới với giáo sư Giang:
“Lát nữa nhờ bà phối hợp với châm cứu cho bọn chúng, bắt bọn chúng đau đến mức hận thể ch-ết , hoặc là, ngứa đến mức hận thể ch-ết .”
Giáo sư Giang gật đầu lia lịa.
Lâm Niệm tìm thấy bà, với bà rằng bắt đặc vụ g-iết sạch cả thôn, cần bà giúp đỡ.
Không giống như lúc Tưởng Điền Phong tìm bà thì bà còn do dự chần chừ, hai vợ chồng hai lời liền theo ngay.
Giáo sư Khám :
“ thể đ-âm d.a.o tránh hết tất cả các động mạch chủ bọn chúng, cho dù đ-âm vài chục nhát cũng trúng chỗ hiểm !”
“Bọn chúng từng thẩm vấn chiến sĩ của chúng một cách vô cùng tàn nhẫn, giờ đến lượt chúng , sẽ nương tay !”
Giáo sư Giang tự cổ vũ :
“ cũng sẽ nương tay!”
Ông Đới xắn tay áo lên :
“Tham gia việc lẽ sẽ khiến cảnh của chúng tồi tệ hơn, nhưng hiện tại chắc chắn sẽ mang cho chúng bất kỳ lợi ích nào ,
xác nhận một nữa, hai thực sự sẵn sàng tham gia chứ?
Nếu sẵn sàng thì một cũng , chỉ là tốn thêm chút công sức thôi!”
Hai vợ chồng một chút chần chừ, kiên định gật đầu:
“Chúng sẵn sàng!”
Ông Đới hài lòng, ông :
“Bắt đầu thôi, giáo sư Giang, nhờ bà cho tên cao kều tỉnh !”
“Đợi tỉnh , giáo sư Khám, ông hãy cho vài nhát d.a.o!”
Bây giờ ông Đới là phần t.ử , giáo sư Khám và giáo sư Giang cũng là phần t.ử , để bọn họ chuyện là nhất.
Phó Thu Thạch dẫn Lâm Niệm tìm một gò đất cao một chút, gò đất cũng cây cối, bóng dáng hai giấu tán cây, ánh mắt Phó Thu Thạch như chim ưng đảo quanh bốn phía.
Lâm Niệm cũng căng thẳng chỗ một chút, chỗ một chút, dám phiền Phó Thu Thạch, cũng dám nới lỏng cảnh giác.
Cũng trôi qua bao lâu.
Giáo sư Khám và giáo sư Giang .
Hai ghi những nội dung mà đặc vụ khai, đưa cho Phó Thu Thạch:
“Bọn chúng khai hết .”
“ cho bọn chúng uống thêm hai viên thu-ốc nữa, sẽ tăng thêm sự khó chịu trong c-ơ th-ể.”
“ vẫn đề phòng bọn chúng giở trò đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-551.html.]
Phó Thu Thạch chào một kiểu quân lễ với hai .
Hai :
“Cậu từng gặp chúng , chúng cũng từng đến đây, chúng về đây!”
“Ông Đới canh giữ ở bên trong, bảo cứ hành sự theo kế hoạch, lúc dẫn đến nhớ hiệu cho ông để ông còn chuồn !”
Chương 427 Nhầm đường
Phó Thu Thạch nghiêm túc xong lời khai của hai , trong đoàn chiếu phim hai đều là đặc vụ, nhiệm vụ của hai tên đặc vụ là bồi thêm nhát d.a.o cuối cùng.
Kiểm tra lỗ hổng, ứng phó với tình huống đột xuất.
Ngoài , ở điểm tiếp ứng bao nhiêu thì bọn chúng cũng rõ.
Hiện giờ vẫn còn sớm so với thời gian hẹn gặp của bọn đặc vụ, tất cả vẫn còn kịp.
Phó Thu Thạch tới lùm cây nhỏ ngay, mà dẫn Lâm Niệm về bộ đại đội, Lâm Niệm ở phối hợp với công việc của các cán bộ đại đội, đề phòng đến gây rối.
Có thể , bắt mấy tên đặc vụ , cho dù bắt những kẻ ở điểm tiếp ứng thì nhiệm vụ của họ cũng thành một cách viên mãn .
Phó Thu Thạch đạp xe đến bộ đại đội, tìm Tưởng Điền Phong, bảo ông lập tức tìm Phó Quốc Quân để bắt giữ đặc vụ trong đoàn chiếu phim.
Sau khi khống chế , bảo Phó Quốc Quân lập tức đến lùm cây nhỏ để chi viện cho .
Mọi chuyện diễn vô cùng thuận lợi, đặc vụ s-úng và lựu đ-ạn.
Sau khi đặc vụ trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay, Phó Quốc Quân giao cho Tưởng Điền Phong, Tưởng Điền Phong dẫn về giam giữ canh gác.
Còn ông thì đạp xe chạy thục mạng chi viện cho Phó Thu Thạch.
Phó Thu Thạch đợi ông tới, đồng hồ:
“Bây giờ chúng áp giải hai rút lui theo đúng thời gian hẹn là .”
Nói đoạn, đưa lời khai cho Phó Quốc Quân xem.
Phó Quốc Quân xem xong :
“Lời của đặc vụ thể tin , lát nữa chú sẽ áp giải , cháu hãy ẩn nấp trong bóng tối để yểm trợ cho chú!”
Phó Thu Thạch gật đầu.
Thế là lùm cây nhỏ, khi hiệu cho ông Đới xong, Phó Quốc Quân , Phó Thu Thạch đợi ở bên ngoài.
Anh thấy ông Đới từ trong lùm cây nhỏ .
Ánh mắt hai giao giữa trung, thấy ông Đới phát tiếng mà :
“Cẩn thận!”
Phó Quốc Quân hạ hai tên đặc vụ xuống, hai tên đó bẹp đất như cá ch-ết.
Mẹ kiếp, ba đúng là quỷ dữ!
Bọn chúng cũng coi như là những kẻ kiến thức , nhưng thủ đoạn t.r.a t.ấ.n của ba ... thể đưa sách giáo khoa luôn chứ!
“Ồ, còn băng bó vết thương cho các nữa cơ , đúng là nhân dân bên lương thiện quá , nếu để tìm thấy các thì chắc chắn là hai cái xác ch-ết !”
Đặc vụ:
“...”
Lương thiện cái con khỉ !
Còn ác hơn cả quân đội chính quy nữa, chứng kiến thủ đoạn của bọn họ , còn chẳng dám là từng ngoài học hỏi một phen nữa là!
Những cái lỗ , những gân ngón tay khêu đứt.
Những khớp ngón tay cắt lìa...
Khổ nỗi cái lão già còn mổ phanh khớp của bọn họ để cắt đứt, khâu lớp da thịt cho họ.
Dù thì bây giờ đôi tay cầm d.a.o cũng xong mà cầm s-úng cũng chẳng nữa !
Cái lão già già hơn còn độc ác hơn nữa... chẳng dám , một là như t.r.a t.ấ.n thêm một .
“Nếu các biểu hiện lập công lớn, thì chắc chắn sẽ xem xét khi lượng hình đấy!”
“Ch-ết đồng đội chứ ch-ết , đạo lý chắc các hiểu chứ!”
“Xã hội mới bao nhiêu, bọn Mỹ tinh nhuệ và trang đầy như thế còn chẳng gì chúng , một hòn đảo nhỏ xíu thì đừng mơ tưởng nữa.”