Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 544
Cập nhật lúc: 2026-02-17 23:24:58
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, nghiêm túc phê bình!”
“Nhất định sẽ kiên quyết thực hiện chỉ thị của Cán sự Tiền!”
Trong lòng Tưởng Điền Phong c.h.ử.i rủa, nhưng mặt vô cùng phối hợp.
Mẹ nó, đặc vụ là của Ủy ban, thì nhân cơ hội kéo sập cả cái đám ở Ủy ban xuống!
Cứ để cho bọn chúng đắc ý một lát !
“ sẽ sai khống chế bọn họ ngay, bây giờ đến công xã họp phê bình luôn ?”
Sắc mặt Cán sự Tiền dịu đôi chút, thái độ của Tưởng Điền Phong khiến thấy thoải mái.
Chủ nhiệm Trương và Phó chủ nhiệm Dư thì vui.
Cái tên Cán sự Tiền đang hỏng việc !
Đồ ch.ó ch-ết!
Chủ nhiệm Trương vội vàng :
“Không cần cần!”
“Giác ngộ của Đại đội trưởng Tưởng !
cần là hôm nay, đợi mấy ngày nữa bên công xã sắp xếp xong sẽ đến thông báo cho ông !”
“Hôm nay chúng đến là chính sự!”
Ông nhấn mạnh hai chữ chính sự, liếc Cán sự Tiền một cái, trao cho Chủ nhiệm Vương một ánh mắt.
Chủ nhiệm Vương lúc mới phản ứng , đúng , bọn họ còn chính sự!
Ái chà, ông đúng là quá yêu nghề , hễ thấy chỗ nào đúng là trong đầu nghĩ ngay đến việc phê bình và phê bình nghiêm khắc!
“, chính sự là quan trọng nhất!”
Tưởng Điền Phong động tác mời:
“Đi , chúng đến bộ phận đại đội chuyện!”
Ông dẫn đến bộ phận đại đội, Chủ nhiệm phụ nữ và những khác đến chào hỏi những , đó bận rộn pha tiếp đãi.
Sau khi xuống, Chủ nhiệm Vương liền :
“Người của đại đội các ông thời gian lập công .”
“Tuy văn bản khen thưởng của cấp vẫn xuống, nhưng Ủy ban chúng khi tin quyết định một bước, khen thưởng cho các ông một phen.”
“Đặc biệt thu mua năm con lợn, lát nữa sẽ chở tới đây, thịt năm con lợn , tối nay Ủy ban chúng mời bộ đại đội ăn thịt!”
Tưởng Điền Phong hiểu.
Món thịt xào dưa chua (sát trư thái).
Đây là định hạ độc đây mà!
Những khác nội tình đều vô cùng vui mừng.
Kế toán :
“Chuyện thế lên loa thông báo cho !”
Thủ quỹ cũng vô cùng phấn khích :
“!”
“Nhất định cho !”
“Ủy ban đang mang ấm cho chúng !”
“Thật sự vô cùng cảm ơn, thật đấy, vô cùng cảm ơn, chúng nhất định thư cảm ơn!”
Tưởng Điền Phong cũng mang vẻ mặt đầy xúc động.
Biểu hiện của họ khiến Chủ nhiệm Vương vô cùng hài lòng.
Tưởng Điền Phong :
“ bây giờ đừng thông báo vội, đợi lợn tới nơi hãy thông báo đến nhà kho họp, Ủy ban mang ấm lớn như đến đại đội chúng , nhất định trực tiếp cảm ơn mới !”
“Hơn nữa, cơ hội hiếm , nhất định lắng những lời giáo huấn của Chủ nhiệm Vương, Phó chủ nhiệm Trương, Phó chủ nhiệm Dư và Cán sự Tiền!”
“Lắng chỉ thị của các vị!
Học tập tinh thần của các vị!
Các vị lãnh đạo nhất định cho cơ hội nhé!”
Chủ nhiệm Vương khà khà:
“Giáo huấn thì dám, nhưng thể chi-a s-ẻ với một chút kinh nghiệm về việc học tập tinh thần lãnh tụ...”
Vị đại đội trưởng cũng đấy, điều!
“Đại đội trưởng!”
“Đại đội trưởng, chuyện nhà họ Lâm dùng cóc hại , ông nhất định cho một câu trả lời thỏa đáng!”
lúc , Mục Hồng xông .
Cái mặt của cô thực sự là quá khó coi.
Đến mức Cán sự Tiền đột nhiên thấy gương mặt như nhịn mà buồn nôn một chút.
Mấy khác cũng mặt chỗ khác.
Tưởng Điền Phong với Chủ nhiệm phụ nữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-544.html.]
“Chủ nhiệm Quách, bà đưa đồng chí Mục Hồng sang phòng bên cạnh, hỏi xem cô yêu cầu gì, ghi , đợi lúc nào rảnh chúng sẽ bàn bạc điều giải !”
Chủ nhiệm phụ nữ Quách Thúy Bình vội vàng dậy kéo Mục Hồng:
“Mục thanh niên tri thức, cô theo sang văn phòng bên cạnh.”
Mục Hồng đưa mắt lướt qua những trong phòng họp, khi ánh mắt dừng ở Chủ nhiệm Vương, cô bỗng nhiên mừng rỡ.
Cô quen Chủ nhiệm Vương!
Bố cô chạy vạy cứu cô chính là nhờ vả Chủ nhiệm Vương!
“Chủ nhiệm Vương!”
“Cháu là Mục Hồng đây Chủ nhiệm Vương, bố cháu là Mục Hồng Phong!”
Chủ nhiệm Vương trợn tròn mắt:
“Cháu là Mục Hồng, con gái Mục Hồng Phong ?
Sao cháu thành thế ?”
Không ông mắt mù, mà thực sự là cái dung mạo quá đau mắt, dám kỹ lâu, đương nhiên là nhận !
Mục Hồng lập tức lóc :
“Chủ nhiệm Vương bác chủ cho cháu, phó đại đội trưởng của đại đội chúng cháu giúp đỡ cháu gái hãm hại thanh niên tri thức xuống nông thôn, đại đội trưởng Tưởng Điền Phong bao che cho họ, nhiều chèn ép cháu...”
Chỗ dựa của cô đến , Lâm Niệm, Lâm Đại Cường, Tưởng Điền Phong và những khác nếu ch-ết thì cũng lột một tầng da!
Trên mặt Mục Hồng đang , nhưng trong lòng tươi như hoa!
Sắc mặt Chủ nhiệm Vương quả nhiên trở nên khó coi, ông :
“Mục Hồng cháu đừng sợ, cháu cứ từ từ xem rốt cuộc là chuyện như thế nào, bác nhất định sẽ chủ cho cháu!”
Mục Hồng bắt đầu thêm mắm dặm muối kể , tiên kể chuyện ba đứa nhỏ nhà họ Lâm bắt cóc hại cô dị ứng.
Cô kể thế :
“Cháu sợ cóc, đường gặp cóc cháu với là cháu dị ứng với cóc, tiếp xúc là sẽ nổi mẩn đỏ khắp khó thở, bác sĩ nghiêm trọng sẽ nguy hiểm đến tính mạng...”
“Lúc đó mấy đứa trẻ nhà họ Lâm đang chơi ở gần đấy.”
“Kết quả là mấy ngày , chúng bắt cóc bỏ giỏ của cháu, hại cháu dị ứng!”
“Chúng quá độc ác, rõ cháu dị ứng thể nguy hiểm đến tính mạng mà còn bắt cóc hại cháu, chứng tỏ ngay từ đầu chúng hại ch-ết cháu !”
“Trẻ con thì cái gì chứ.
Những chuyện chắc chắn là do lớn dạy bảo!
Chị của chúng là thanh niên tri thức Lâm Niệm vốn luôn mâu thuẫn với cháu, chắc chắn là do Lâm Niệm xúi giục chúng!”
“Lâm Đại Cường là bố và bác của chúng, chắc chắn cũng !
khi xảy chuyện, để cho cháu , bọn họ chỉ nhẹ nhàng xin loa phát thanh là xong chuyện...”
“Chủ nhiệm Vương bác , nhà họ dựa việc Lâm Đại Cường là phó đại đội trưởng, dựa sự bao che bênh vực của đại đội trưởng, ở đại đội sắp thành vua một cõi !
Ai đối đầu với nhà họ là đó gặp xui xẻo!
Người mà bọn họ hãm hại chỉ một thanh niên tri thức là cháu, mà còn vài nữa!
Hoàng Ngọc Phượng!
Hoàng Lệ Lệ!
Tiêu Lam!
Tô Vân!
Bác nhất định tra, tra thật kỹ ạ!”
“Đồng chí Mục Hồng, cô đừng vu khống!”
Kế toán là đầu tiên nhịn phản bác:
“Mấy đó rốt cuộc là chuyện như thế nào, xã viên trong đại đội ai là chứ?”
“Cứ tùy tiện tìm vài hỏi là rõ ngay thôi.”
“Bao gồm cả bản cô, các xã viên đại đội cũng ý kiến lớn với cô lắm đấy!”
“Mấy vị đồng chí, nếu tin, thể thăm hỏi các xã viên trong thôn chúng , sẽ Mục Hồng đang bậy!”
Mục Hồng lạnh lùng :
“Người của đại đội đương nhiên là bao che cho trong thôn , hỏi thì cái gì?”
Thủ quỹ tức giận :
“Thế thì hỏi thanh niên tri thức!”
Mục Hồng :
“Thanh niên tri thức?
Thanh niên tri thức thì ai dám chứ?
Mọi đều là từ nơi khác đến, sợ xã viên trả thù, ai dám thật?”
Thủ quỹ và kế toán sự vô liêm sỉ của cô cho tức điên lên.
Cán sự Tiền thấy sắc mặt Chủ nhiệm Vương , liền đ-ập bàn:
“Đại đội Tiền Tiến các ông rốt cuộc là thế nào đây?”
“Chuyện hãm hại thanh niên tri thức khai báo cho rõ ràng, nếu thì...”