Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 538
Cập nhật lúc: 2026-02-17 23:24:52
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“...
Muốn bắt hai dễ, cái khó là để tóm gọn cả đồng bọn của chúng cùng một lúc!”
Phó Quốc Quân lên tiếng.
Nếu chỉ đơn giản là bắt hai , thì chỉ cần ôm cây đợi thỏ là xong.
“Đặc vụ từng , tên đặc vụ bắt đó điểm yếu đang nắm giữ ở đảo, cho nên dù cô khai , cũng sẽ khai những thông tin mấu chốt.”
“Cháu sợ rằng cho dù bắt hai , cũng cách nào khiến chúng khai tất cả đồng bọn!”
Phó Thu Thạch và những khác gật đầu.
“ mà, hiện tại chúng sẽ dùng cách gì để đạt mục đích tàn sát làng, nếu để dân làng phối hợp... rủi ro quá lớn.”
Phó Quốc Quân:
“Ý của thủ trưởng là nhiệm vụ hàng đầu là đảm bảo an tính mạng và tài sản cho quần chúng nhân dân.”
“Nếu thực sự , thì trực tiếp bắt giữ hai kẻ luôn!”
“Từ tối nay trở , và Hồng Diệp sẽ phiên dẫn đội tuần tra, Thu Thạch chịu trách nhiệm cơ động...”
Cũng chỉ thể thế , ít nhất thể để hai kẻ đó chạy mất, cũng thể để chúng hại bất kỳ dân nào.
Lâm Niệm yếu ớt giơ tay:
“Cháu , một loại thu-ốc thể mê tâm trí con , dùng loại thu-ốc xong, hỏi gì đối phương sẽ đáp nấy, những kẻ l.ừ.a đ.ả.o thích dùng loại thu-ốc để lừa .”
Chuyện ở hiện đại thì .
ở thời đại .
Nói xong cô liền ngậm miệng .
Mọi , Phó Hồng Diệp ôm lấy Lâm Niệm lắc mạnh một hồi:
“Niệm Niệm, cháu đúng là thông minh quá mất!”
“Sao chúng nghĩ điểm nhỉ?”
Phó Thu Thạch:
“Có những kẻ l.ừ.a đ.ả.o thể lợi dụng thu-ốc men, chỉ là đối tượng chúng nhắm đến đều là những dân thường, khi dùng thu-ốc vốn sự chuẩn tâm lý, những đó vốn sự đề phòng với chúng, nên khi dùng thu-ốc dễ thành công.”
“ mà đặc vụ là những kẻ qua huấn luyện đặc biệt, chắc mê chúng.”
“Tuy nhiên, nếu chúng làng bằng con đường bình thường, chúng thể hạ độc chúng, tiên giải trừ vũ lực của chúng.”
“Còn nữa, chúng suy nghĩ xem, chúng thể dùng cách gì để đạt mục đích tàn sát làng?”
“Dù một ngôi làng đông như , nếu chúng cứ lẻn từng nhà để g-iết... thì g-iết đến bao giờ?”
“Hơn nữa, con ngốc, chẳng lẽ cứ đó kêu la để cho chúng g-iết .”
“Vậy thì cách thuận tiện nhất chính là hạ độc!”
Mọi lượt gật đầu.
Nghĩ nghĩ , cũng chỉ hạ độc là thuận tiện và đỡ tốn sức nhất.
Vì , mấy họ bắt đầu thảo luận phương án dự phòng nhắm việc hạ độc...
Tại điểm thanh niên tri thức.
Tô Vân đang chăm sóc Mục Hồng.
Thực Mục Hồng chỉ dị ứng thôi, tiêm một mũi uống ít thu-ốc là , tay chân cũng cử động .
cô cứ lấy đó cớ, xin đại đội nghỉ một tuần, về lì giường.
Tô Vân hận thể hắt thẳng gáo nước tay mặt Mục Hồng.
cô nhịn, gia cảnh của Mục Hồng , cha ruột cũng chút bản lĩnh, trong tay khá nhiều tiền, hiện tại danh tiếng của cô ở điểm thanh niên tri thức lắm, cần một đồng minh như Mục Hồng.
“Dậy uống thu-ốc !”
Tô Vân đặt nước lên cái tủ đầu giường lò sưởi, đó dìu Mục Hồng dậy, kê gối thắt lưng cho cô .
“Vân Vân, vẫn là em nhất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-538.html.]
“Điểm thanh niên tri thức chỉ em là !”
Tô Vân :
“Chị cũng là mà!”
Mục Hồng uống thu-ốc xong liền gật đầu:
“, chị cũng là !”
Cô nhíu mày ăn một viên kẹo sữa, trong miệng vị ngọt, chân mày mới giãn .
Tô Vân đảo mắt một cái: Người cái con khỉ, một viên kẹo cũng chia cho cô !
Cô :
“Thật là kỳ lạ, trong túi của chị nhiều cóc như chứ?”
“Chị đắc tội với ai ?”
“Không lẽ là cố ý chơi xỏ chị chứ?”
“Lâm thanh niên tri thức là dễ chung sống, nhưng em thấy cô chắc đến mức đó nhỉ?”
“Dị ứng thể gây ch-ết đấy...
Cô thể , em thấy chắc chắn cô , chị thử nghĩ xem gần đây ngoài Lâm thanh niên tri thức chị còn đắc tội với ai nữa ?”
Chương 417 Yêu cầu kỳ lạ
“!
Lâm Niệm!”
“Chính là cô !”
“Ngoài cô chị mâu thuẫn với ai khác hết!”
Tô Vân bĩu môi, chị cũng tự tin quá nhỉ!
Cả cái điểm thanh niên tri thức , ai là mâu thuẫn với chị ?
Ai cho chị cái sự tự tin đó ?
“Chị đoán mò , em nghĩ thể là Lâm Niệm , thủ đoạn của Lâm Niệm thể thấp kém như , chị nghĩ Tiêu Lam xem...
Dù em thấy chắc chắn cô ...”
Mục Hồng trợn mắt:
“Em đúng là lương thiện quá , thôi chuyện chị với em nữa, chị ngủ đây, em !”
Tô Vân thở dài một tiếng, dậy :
“Vậy chị nghỉ ngơi cho , cũng cần quá lo lắng cho cái mặt của chị , em thấy chắc là hủy dung !”
Mặt của Mục Hồng chính cô gãi rách, bây giờ đầy những vết xước, cộng thêm những nốt phát ban đỏ tan hết, trông cực kỳ khó coi.
Tô Vân lúc còn bồi thêm một câu như , rõ ràng là đ-âm trúng tim đen của Mục Hồng!
Mục Hồng giận bầm gan tím ruột.
Cô dậy dùng tay trái thư, rằng thấy Lâm Niệm tìm mấy đứa trẻ trong thôn bắt cóc lén bỏ giỏ của Mục Hồng.
xong cô vò nát tờ giấy ném xuống đất, , cô dùng chuyện để đòi lợi ích từ chỗ Lâm Niệm!
Cái vị trí phát thanh viên ở phòng phát thanh của thôn, cô thèm từ lâu !
Nhân đây luôn, trường tiểu học của thôn khai giảng, công xã cử đến một hiệu trưởng và một giáo viên, đó sắp xếp kỳ thi để tuyển hai giáo viên dân lập từ đại đội.
Đại đội hai trúng tuyển, một là thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức, còn là xã viên của đại đội.
Cô thấy phục, cái cô gái ở đại đội thi đậu giáo viên g-ầy g-ầy yếu yếu đen như than, thậm chí còn từng học cấp hai, dựa cái gì mà thể thi đậu giáo viên chứ?
Chắc chắn đại đội thiên vị !
Sớm muộn gì cũng ngày cô tố cáo Tưởng Điền Phong!
Ngày hôm , Mục Hồng ăn sáng xong liền tìm Lâm Niệm, Lâm Niệm bây giờ là nhân viên ngoài biên chế của trang trại nuôi gà, lúc đang la cà ở trang trại.
Trải qua một mùa đông, những con gà con nuôi trong nhà lớn thành gà choai, chuyển chuồng gà để nuôi.