Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 537
Cập nhật lúc: 2026-02-17 23:24:51
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ lập tức đến huyện ngay, rửa ảnh tên đặc vụ ngay lập tức!”
Đôi mắt Phó Hồng Diệp sáng bừng lên:
“Anh còn chụp ảnh của nữa ?”
Phó Thu Thạch gật đầu.
Phó Hồng Diệp giơ ngón tay cái về phía .
Mấy họ thảo luận thêm về các chi tiết.
Phó Thu Thạch tìm Lâm Niệm, khi cho cô và bà Khúc dự định của , bà Khúc hết sức ủng hộ:
“Cứ theo lời cháu !”
Bà lầm , tiểu Phó thực sự !
Tỉnh táo, tham công lao!
Anh như khiến bản quá nổi bật, thể bảo vệ Niệm Niệm!
Tránh để Niệm Niệm những tên đặc vụ khác để mắt tới.
Biết lựa chọn và từ bỏ, cũng đặt cháu gái bà lên vị trí ưu tiên hàng đầu, bà Khúc thể hài lòng cho !
Phó Thu Thạch đạp chiếc xe đạp của Lâm Niệm lên huyện, Lâm Niệm đưa Phó Quốc Quân gọi điện thoại, đó dẫn họ cùng với mấy con ch.ó núi, để lũ ch.ó đ-ánh tại nơi hai kẻ đó từng .
Cô cũng kể cho ba cảnh tượng lúc đó cũng như chỗ cô và Phó Thu Thạch ẩn nấp.
Phó Quốc Quân chăm chú, đó bảo Phó Hồng Diệp đưa Lâm Niệm về, ông và Phó Hồng Sương dẫn theo ch.ó thám thính .
Lâm Niệm cũng cố chấp đòi theo, cô là một kẻ sức chiến đấu bằng , lỡ như gặp chuyện gì trở thành gánh nặng ngáng chân khác.
Con quý ở chỗ tự lượng sức .
Chẳng gì mà cứ dựa một bầu nhiệt huyết để tỏ tài giỏi, thường sẽ hại ch-ết những đáng ch-ết bên cạnh .
Phim truyền hình đều diễn như thế cả.
Sau khi Phó Hồng Diệp đưa cô về nhà thì nghỉ ngơi chút nào mà lập tức đuổi theo núi, Phó Quốc Quân sẽ để ký hiệu cho bà.
Trên huyện.
Phó Thu Thạch đến tiệm chụp ảnh, trực tiếp lấy chứng minh thư , trả tiền rửa ảnh, đó mượn phòng tối của tiệm ảnh để tự rửa thêm vài tấm, mới rửa nốt những tấm ảnh khác.
Không phân biệt nặng nhẹ mà lúc còn mải mê rửa ảnh riêng của .
Mà là vì thể để ngoài thấy ảnh của đặc vụ, nên dùng ảnh cá nhân để che mắt.
Giấy rửa ảnh Phó Thu Thạch cố ý mua thừa vài tờ, là sợ rửa hỏng.
Anh cũng chiếm hận công quỹ, khi ngoài, thợ ở tiệm ảnh chỉ thoáng liếc qua một cái.
Thấy mập mờ là ảnh của một cô gái, ông trong lòng còn thầm nhạo Phó Thu Thạch, đúng là bảo bối quý giá gì , mà nỡ để ngoài thấy.
Chậc chậc!
Đây là xã hội mới mà!
Chương 416 Tính toán phương án dự phòng
Khi chị em nhà họ Phó về, bà Khúc vội vàng với Phó Quốc Quân:
“Đại đội trưởng lúc nãy đến đây, bảo cháu về là đến bộ phận đại đội ngay, lãnh đạo của cháu đang tìm cháu đấy!”
“Cậu đang đợi cháu ở đó!”
Phó Quốc Quân vội vàng chạy tới bộ phận đại đội.
Tưởng Điền Phong quả nhiên đang đợi ông.
Phó Quốc Quân gửi lời cảm ơn, nhờ Tưởng Điền Phong canh ở cổng lớn bộ phận đại đội, đừng để bất kỳ ai trong.
Sau đó ông mới yên tâm báo cáo:
“...
Đã điều tra rõ ràng lộ trình rút lui của đặc vụ, chờ chỉ thị của thủ trưởng!”
Đầu dây bên :
“Tình hình báo cáo lên , thủ trưởng vô cùng coi trọng, để tránh đ-ánh rắn động cỏ, sẽ điều động quân đội từ tỉnh bên cạnh sang, nhưng nhanh nhất cũng tối mai mới đến nơi...”
“Phía cháu cố gắng khống chế tên đặc vụ và kẻ tiếp ứng, nhưng một điều, tất cả ưu tiên đảm bảo tính mạng và tài sản của nhân dân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-537.html.]
“Trong thời gian , cấp ủy quyền cho cháu, cháu quyền chỉ huy sắp xếp, cũng thể mượn sức mạnh của quần chúng nhân dân một cách thích hợp!”
“Rõ!”
“Đảm bảo thành nhiệm vụ!”
“Đảm bảo bảo vệ an tính mạng và tài sản cho quần chúng nhân dân!
Xin thủ trưởng và tổ chức cứ yên tâm!”
Sau khi Phó Quốc Quân gọi điện xong, một nữa cảm ơn Tưởng Điền Phong.
Quay về đợi Phó Thu Thạch trở , lấy ảnh của tên đặc vụ cho Phó Quốc Quân và xem:
“Cháu nhờ đáng tin cậy lái xe tỉnh ngay trong đêm .
Chú nhỏ, chú báo cáo với lãnh đạo một tiếng, biển xe là... bảo đợi ở ngã tư phố Đông, mật hiệu là ‘Bắc Minh hữu ngư kỳ danh vi Côn, Côn chi đại nhất oa độn bất hạ’ (Biển Bắc con cá tên nó là Côn, Côn to quá một nồi hầm hết)!”
“Phụt...”
Phó Hồng Diệp nhịn thành tiếng, bà đ-ánh Phó Thu Thạch một cái:
“Thằng bé thế hả?”
“Chuyện nghiêm túc như mà cháu đặt cái mật hiệu buồn thế !”
“Cháu thật là...”
Lâm Niệm lẳng lặng mặt chỗ khác.
Cái trò đùa ‘một nồi hầm hết’ là do cô đùa với Phó Thu Thạch, mang mật hiệu luôn !
Phó Thu Thạch :
“Nếu đặc vụ đến bắt liên lạc, của chúng ‘Bắc Minh hữu ngư’, sẽ đáp cái gì?”
Phó Hồng Sương:
“Côn chi đại, bất tri kỳ kỷ thiên lý dã! (Con Côn to lớn, mấy nghìn dặm )”
Phó Quốc Quân:
“Cái của Thu Thạch...
đúng là ngoài dự tính, cũng thể sai !”
“Được, chú gọi điện ngay đây!”
Cấp thể lấy ảnh sớm hơn thì thể sớm điều tra các mối quan hệ xung quanh hai kẻ .
Tóm , thời gian là vàng bạc, tranh thủ từng giây từng phút!
“Cháu cùng chú, nhân tiện gọi Đại đội trưởng đến bàn bạc chút, Tưởng Điền Phong là một đáng tin cậy.”
Phó Quốc Quân đồng ý, đường , Phó Quốc Quân nhỏ ý kiến của cấp cho Phó Thu Thạch .
Bên Phó Hồng Sương và em gái vẽ một bản đồ sơ lược những nơi họ thám thính, đồng thời chỉ một con sông hỏi bà Khúc:
“Bác con sông tên là gì , nó dẫn , xung quanh con sông những ngôi làng nào...”
Bà Khúc trả lời rành rọt từng câu.
Phó Hồng Sương cẩn thận đ-ánh dấu bản đồ sơ lược.
Bên Phó Quốc Quân gọi điện thoại, thủ trưởng ở đầu dây bên im lặng hồi lâu, trong đầu là âm thanh ma mị của câu ‘Côn to quá, một nồi hầm hết!’.
Sau khi cúp máy, ông còn lẩm bẩm:
“Côn chi đại, nhất oa độn bất hạ... cái thằng nhóc thối tha ... một cái nồi đương nhiên là hầm hết !”
“ mà... chắc chắn cũng chẳng ai đoán nổi cái mật hiệu !”
“Không ngờ tới nha...
đến thời đại mà đôi khi vẫn giống như công tác hoạt động ngầm mấy chục năm !”
Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, phía bên vẫn luôn chịu từ bỏ ý đồ.
Tại đại đội.
Tưởng Điền Phong khi lời của Phó Thu Thạch xong, cả đều cảm thấy , ông lập tức liên tưởng đến chuyện trong núi.
Xem chuyện trong núi còn lớn hơn những gì ông tưởng tượng, nếu thì đặc vụ thể tàn sát cả làng để báo thù.