Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-02-17 23:24:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn phòng của Phó Quốc Thành đang , tất nhiên chuyện chính sự gì, mà là đến đưa phúc lợi tháng cho ông .

 

Thấy Lưu Đình vội vã như , hỏi là vấn đề nhạy cảm thế , nọ liền nhanh ch.óng lui ngoài.

 

Cửa đóng .

 

Phó Quốc Thành nhíu mày hỏi:

 

“Xuống nông thôn gì?”

 

“Chuyện là thế nào?”

 

Lưu Đình cuống quýt đến rơi nước mắt:

 

“Em là chuyện thế nào, Gia Đống và Tiểu Quyên lóc chạy về bảo, trường học thông báo tuần bọn nó xuống nông thôn!”

 

“Chẳng bảo sẽ lo cho Gia Đống một suất đại học Công nông binh ?”

 

“Sao suất học thấy mà ngược bọn nó xuống nông thôn ?”

 

“Theo lý mà , văn phòng thanh niên trí thức vận động chứ, dựa cái gì mà họ hỏi một câu định đoạt ?”

 

Chương 404 Diễn thêm

 

Xuống nông thôn?

 

Phó Quốc Thành nhíu mày.

 

Ông gọi hai cuộc điện thoại hỏi thăm một chút, Lưu Đình ở bên cạnh dựng tai lên .

 

Khi thấy đầu dây bên bảo đó là ý của ông cụ, Lưu Đình suy sụp.

 

Sau khi Phó Quốc Thành đặt điện thoại xuống, cô liền nhịn lóc:

 

“Phó Thu Thạch là cháu nội của họ, chẳng lẽ Gia Đống, Tiểu Quyên cháu nội cháu ngoại của họ ?”

 

“Bình thường họ nhận Gia Đống, Tiểu Quyên, bây giờ đến lượt họ sắp xếp cho hai đứa?”

 

“Không cái đạo lý !”

 

“Phó Quốc Thành, bố bắt nạt quá đáng !”

 

Phó Quốc Thành phiền muộn cực độ, trong lòng ông vốn dễ chịu, thấy ngoài cửa sổ ánh mắt dòm ngó, ông liền đ-ập bàn một cái:

 

“Đủ !”

 

“Ông bà nội chịu quản giáo chúng nó là chuyện !”

 

“Chúng nó là những thanh niên trí thức ưu tú, nên đến những vùng đất rộng lớn để tham gia lao động, xây dựng tổ quốc!”

 

Lưu Đình ngây , cô ngờ Phó Quốc Thành như .

 

Định mở miệng thì Phó Quốc Thành vô tình ngắt lời:

 

“Cô giác ngộ, là do nhà họ Lưu!”

 

con cái nhà họ Phó thể giác ngộ!”

 

“Chúng nó thể xuống nông thôn xây dựng, cha như cảm thấy tự hào vì chúng nó!”

 

Lời của Phó Quốc Thành như mũi d.a.o nhọn đ-âm thẳng tim Lưu Đình, khiến cô đau đến rỉ m-áu.

 

há hốc miệng, cuối cùng vẫn còn sót chút lý trí, những lời định đều nuốt ngược trong.

 

Như nuốt lưỡi d.a.o.

 

Đau thấu xương.

 

Hai chữ ‘nhà họ Lưu’ đ-ánh cho cô tan tác tơi bời!

 

Mà Phó Quốc Thành thì nhận rằng, khi Lưu Đình thanh danh của ông thối hoắc, việc hai đứa con xuống nông thôn dường như là một thủ đoạn để cứu vãn danh tiếng.

 

Nghĩ đến đây, ông cảm thấy hiểu nỗi khổ tâm của cha .

 

Trong lòng khỏi nảy sinh cảm giác áy náy.

 

“Được , vì ở đây lóc với , chi bằng về nhà chuẩn đồ đạc cho chúng nó xuống nông thôn cho .”

 

Phó Quốc Thành thiếu kiên nhẫn xua tay.

 

Lưu Đình lau nước mắt, lúc cũng nhận văn phòng của Phó Quốc Thành là nơi thích hợp để chuyện .

 

“Lão Phó, buổi tối tan thể về nhà ở ?”

 

xoa bụng, nước mắt vòng quanh hố mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-522.html.]

 

Bộ dạng đáng thương cực kỳ.

 

Phó Quốc Thành nghĩ đến đôi con trai con gái sắp xuống nông thôn, lòng trùng xuống nên đồng ý:

 

“Ừ, sẽ về ở, chuyện gì về nhà .”

 

Lưu Đình bấy giờ mới quệt nước mắt ngoài.

 

Vừa bước khỏi tòa nhà văn phòng thì chạm mặt Trang Lệ Na.

 

Cả hai đều dừng bước.

 

Trong mắt Lưu Đình lóe lên một tia hận thù, Trang Lệ Na cũng chẳng cần diễn mặt Lưu Đình.

 

còn hận Lưu Đình hơn!

 

Đến tận bây giờ cô vẫn hiểu nổi, tại em nhà Lưu Đình dùng phương pháp độc ác đến thế để đối phó với !

 

căn bản hề đắc tội bọn họ, thậm chí còn chẳng quen bọn họ.

 

Vậy thì nguyên nhân chỉ một, bọn họ thế là vì Lưu Đình!

 

Mặc dù Lưu Đình rũ sạch liên can trong chuyện , nhưng Trang Lệ Na tin chắc cô hề vô tội!

 

Kẻ thù gặp mặt, đỏ mắt vì căm hờn!

 

Ngày tháng của Trang Lệ Na chẳng hề dễ chịu gì, đoàn ca múa dập tắt một đợt sóng gió tin đồn về cô , ai dám mặt, nhưng ai nấy đều giữ cách với cô .

 

Những chị em đây chơi với cô cũng né tránh cô như né tà.

 

Đi đến cũng thể cảm nhận đang trỏ trỏ trỏ trỏ lưng.

 

“Chao ôi, đây chẳng là Lưu chủ nhiệm ?”

 

“Sao rảnh mà đến đoàn ca múa thế ?”

 

“Xem chừng là xong nhỉ... chậc chậc, ai bắt nạt bà ?

 

Mau tìm thủ trưởng Phó để ông chống lưng cho kìa!”

 

Trang Lệ Na châm chọc Lưu Đình hiện tại là một công nhân bình thường.

 

Lưu Đình tức đến run .

 

Trang Lệ Na tiến lên hai bước, ghé sát tai Lưu Đình :

 

“Lưu chủ nhiệm, bà Lưu Hồng Vĩ ch-ết thế nào ?”

 

tận mắt thấy ch-ết đấy!”

 

thấy ch-ết vẫn còn đủ t.h.ả.m, nhưng mà cũng thật đáng tiếc, nếu em bọn họ định chuyện thì cũng chẳng đến mức ch-ết trẻ như thế!”

 

“Còn lấy vợ nữa chứ!”

 

“Không hai đứa bọn họ ch-ết , trong nhà đ-ánh bà mắng bà , bố lột da bà ?”

 

“Cô!”

 

Lưu Đình Trang Lệ Na kích động đến mất hết lý trí, giơ tay tát Trang Lệ Na một cái.

 

Cái tát vang dội những qua đường kinh động.

 

Trang Lệ Na ngã nhào xuống đất, cô ôm mặt lóc:

 

“Lưu chủ nhiệm, thật sự của ...”

 

“Nếu , các đồng chí ở cục bắt , chứ bắt em trai bà .”

 

“Lưu chủ nhiệm, xin bà hãy tha cho !”

 

“Bây giờ trong đơn vị cũng là lời đồn về , khu phố ở cũng cũng là lời đồn về ...”

 

“Xin bà đừng đối phó với nữa!”

 

thật sự... thật sự chịu nổi nữa ...”

 

Người tụ tập ngày càng đông, mặt Lưu Đình đen như than!

 

Chiêu vốn là chiêu cô dùng, bây giờ Trang Lệ Na dùng , ngoài việc tức giận , nhất thời cô cũng .

 

Thấy đông dần, cô ôm bụng định giả vờ đau bụng để chuyển dời sự chú ý của , hòng lấp l-iếm cho qua chuyện.

 

Tuy nhiên Trang Lệ Na đột nhiên vùng dậy chạy mất, vài phút , thấy cô ở rìa sân thượng.

 

 

Loading...