“Chị ép cả đến đường cùng, dứt khoát đ-ập nồi dìm thuyền, chẳng thèm nôn một xu nào thì tính ?”
“Dựa cái gì mà để hời cho Lưu Đình và đứa con cô sinh chứ, chúng tranh thủ vì Thu Thạch!”
“Tranh thủ bao nhiêu bấy nhiêu!”
Phó Hồng Diệp lúc mới gì thêm, nhưng vẫn lầm bầm oán trách:
“Lưu Đình đúng là cái đồ chổi hại !
Anh cả đúng là mỡ lợn mờ mắt !”
Phó Quốc Thành rút hết tiền trong sổ tiết kiệm , chỉ để vài đồng lẻ, tổng cộng sáu trăm sáu mươi đồng.
Sau đó ông lục tìm khắp nhà, cuối cùng cũng gom đủ một nghìn đồng.
Trên đường ga tàu, Phó Quốc Thành ngang qua quỹ tín dụng, trong đổi tiền lẻ thành những tờ mười đồng loại mới, bỏ phong bì.
Đến ga tàu, ông giao phong bì cho Phó Hồng Sương, cũng chỉ dặn dò hai đứa em gái đường cẩn thận.
Ngoài thêm lời nào khác.
Phó Hồng Sương thở dài.
Phó Hồng Diệp thật sự xông tới gõ đầu cả một cái, để nước trong đó chảy bớt .
Đã xin nghỉ phép nên buổi chiều Phó Quốc Thành đến đơn vị mà trực tiếp về nhà.
Ông đuổi hết , một trong phòng khách, cũng chẳng buồn bật đèn.
Khi Lưu Đình về nhà còn lầm bầm phàn nàn, bật đèn thấy Phó Quốc Thành ghế sofa, cô giật b-ắn .
Trên mặt cô nặn một nụ :
“Lão Phó, hôm nay về sớm thế, đơn vị tăng ca ?”
“Anh ăn cơm ?”
“Em ngay đây!”
Người ‘họ hàng’ việc nhà Lưu Đình đuổi ngay khi cô về.
Lính cần vụ cũng Phó Quốc Thành trả về đơn vị.
Bây giờ ông đang giữ một chức vụ nhàn hạ, cần dùng tới.
Chỉ giữ một cảnh vệ kiêm tài xế.
“Đợi .”
Phó Quốc Thành gọi cô .
“Đồ đạc của Lương Dã Bình ?”
Lưu Đình thì c-ơ th-ể cứng đờ, mặt hiện lên một vẻ hoảng loạn.
Một tay cô chống hông, một tay xoa bụng, hít sâu một để nén nỗi hoảng sợ trong lòng, đó chậm rãi , lộ bộ dạng đáng thương, mắt đỏ hoe với Phó Quốc Thành:
“Lão Phó.”
“Em thừa nhận em ghen tị với chị Dã Bình, em trong nhà đồ đạc của chị !”
“Không lâu khi kết hôn với , khi đến mắng cho một trận, em lén gửi những thứ đó về nhà họ Lương .”
“Nếu tin, thể gọi điện hỏi ông cụ Lương.”
“Em...”
“Em sợ giữ đồ đạc vật nhớ , cả đời quên chị , em ghen đến phát điên...”
Nói đoạn, nước mắt rơi lã chã từng hạt.
Nếu là đây, Phó Quốc Thành nhất định sẽ tiến lên dỗ dành vài câu, đàn ông nào thấy những lời mà động lòng cho .
Người phụ nữ chắc chắn là yêu ông đến tận xương tủy, nếu thể những lời như .
bây giờ, ông chỉ cảm thấy phiền não.
Đột nhiên ông cảm thấy thật vô nghĩa.
Hỏi thế thì ích gì?
Chẳng lẽ ông dám gọi điện cho ông cụ Lương thật ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-521.html.]
Đồ cũ của con gái biến mất, gọi điện đến hỏi bố vợ...
Phó Quốc Thành mặt mũi nào việc đó.
Mà Lưu Đình cũng chính là nắm thóp điểm nên mới dám như .
“Sau sẽ về nhà ăn cơm, cũng đưa tiền về nhà nữa, cô lương, vả gạo dầu mắm muối cũng sẽ phái gửi về.”
Nói xong, Phó Quốc Thành sải bước ngoài, Lưu Đình cả đờ .
Phó Quốc Thành đưa tiền về nhà, cô , cấp bậc lương quá thấp, một tháng chỉ hơn hai mươi đồng, đến ba mươi đồng!
Tuy rằng trong nhà thiếu ăn thiếu mặc, nhưng nhà đẻ vẫn đang chằm chằm đòi tiền cô kìa!
Phó Gia Đống và Phó Tiểu Quyên cũng luôn miệng đòi tiền cô !
“Lão Phó, gặp khó khăn gì , với em một tiếng...”
Lưu Đình chống hông đuổi theo, Phó Quốc Thành dừng bước, lên xe bảo tài xế đến đơn vị.
Để cho Lưu Đình chỉ là một làn khói xe.
Nhìn những cái đầu đang ló từ sân nhà hàng xóm, Lưu Đình chỉ thể yếu ớt một cái, :
“Là Thu Thạch chút chuyện, đứa nhỏ ở bên ngoài nữa, lão Phó xử lý .”
Nếu là đây, sẽ thuận theo lời cô mà một câu Phó Thu Thạch lớn thế mà còn hiểu chuyện.
bây giờ...
Phó Thu Thạch chính là liên tiếp lập công đầu, đầu trong nhà , đại thủ trưởng thiện cảm với Phó Thu Thạch, đ-ánh giá và kỳ vọng cực cao đối với .
Nhìn Lưu Đình, những em mà đây trong miệng cô đều là mười mươi, thì là thành phần tội phạm, ch-ết, kẻ tù.
Suy luận ngược một chút, liền cảm thấy, đây bọn họ chắc chắn hiểu lầm Phó Thu Thạch .
Những điều đó đều là do Lưu Đình , nếu thì cũng là do đám em cháu chắt nhà cô thể hiện .
Chao ôi, hồi đó bọn họ thật ngốc, để Lưu Đình dắt mũi xoay như chong ch.óng, cô đem s-úng mồi.
Bây giờ còn dùng bọn họ s-úng mồi nữa thì đời nào.
Một bà thím hàng xóm giọng mỉa mai:
“Gớm ch-ết, vẫn là lão Phó và cô phúc, đứa con trai tài giỏi như Thu Thạch, Thu Thạch lập công !”
“ thế, về chuyện gây họa thì chẳng ai bằng đám đàn ông nhà họ Lưu các , còn về lập công thì lớp trẻ cũng chẳng ai bằng Thu Thạch nhà cô!”
“Chứ còn gì nữa, bà Lưu , bà cứ việc chờ mà hưởng phúc !”
Lưu Đình:
“...”
A a a!
Thật xé nát cái miệng của đám mụ già !
“Bà Lưu , con trai ruột của bà định khi nào thì học tập trai nó, cũng lập một cái công ?”
Sắc mặt Lưu Đình khó coi đến ch-ết , ‘rầm’ một tiếng đóng sập cửa cổng , hậm hực nhà.
Không nhịn nổi nữa.
Thật sự là nhịn nổi nữa !
“Phi!”
Mấy đàn bà nhổ nước bọt về phía cổng nhà cô , tán gẫu vài câu mới tản .
Lưu Đình cứ ngỡ tình hình hiện tại là tệ nhất .
Không ngờ điều tệ hơn còn ở phía .
Ngày hôm , con trai con gái về nhà náo loạn, trường học thông báo hai đứa xuống nông thôn, còn một tuần để chuẩn .
Lưu Đình thất sắc, đợi mãi thấy Phó Quốc Thành, ngày hôm cô liền đến đơn vị xin nghỉ , đó chạy đến đoàn ca múa tìm Phó Quốc Thành.
“Lão Phó, chuyện Gia Đống và Tiểu Quyên xuống nông thôn là thế nào?”
Cô văn phòng hỏi dồn dập.