Vợ hiền chồng ít họa!
Anh cả đúng là mù mắt mới tìm Lưu Đình, cho bố đều nhận , Thu Thạch một đứa trẻ như cũng trở nên xa cách với .
"Đại , Nhị , hai em đến đây?" Phó Quốc Thành hiện giờ ở đoàn ca múa nhạc chỉ là một chức vụ nhàn hạ, rảnh rỗi đến mức phát chán.
Ông thấy đến liền vội vàng đặt tờ báo xuống, dậy từ bàn việc .
Hai cô em gái đến tìm, ông vẫn vui.
Hai đứa em là một tay cả như ông nuôi nấng trưởng thành.
"Anh cả, Thu Thạch sắp đính hôn với đồng chí Lâm Niệm , bố như nên chút biểu hiện !" Phó Hồng Sương thẳng vấn đề.
Lúc bà chuyện thì Phó Hồng Diệp đóng cửa văn phòng .
Phó Quốc Thành thấy lời đầu tiên là sửng sốt, đó sắc mặt liền sa sầm xuống.
Ông :
"Nó sắp đính hôn ?"
"Chẳng với lấy một lời, trong mắt nó căn bản bố , tại còn nhận đứa con trai nữa?"
Phó Hồng Sương thở dài một tiếng, bà cả sẽ nổi giận mà.
"Anh cả, lời của , Thu Thạch tại với chẳng lẽ trong lòng rõ ? Từ khi cái đồ ám quẻ bước chân nhà , từng với Thu Thạch câu nào t.ử tế ?"
"Nó gọi điện đến gì? Để ăn mắng ?"
"Hồng Diệp!" Phó Hồng Sương quát em gái, họ đến để khuyên can giảng hòa, châm dầu lửa cái gì chứ!
Tuy nhiên, Phó Quốc Thành cũng thêm gì nữa, nếu là đây Phó Hồng Diệp dám phỉ báng Lưu Đình, ông sớm dạy bảo cho .
hiện tại...
Phó Quốc Thành cũng nhận thái độ của đối với Lưu Đình đổi.
Chỉ là trong vấn đề của Phó Thu Thạch, ông vẫn luôn quan niệm thâm căn cố đế rằng đứa con trai !
Là một kẻ vô ơn bạc nghĩa!
Nó lấy mạng ông!
Ánh mắt hung dữ đó ông mãi mãi bao giờ quên !
"Nếu hai em tìm vì chuyện thì đừng nữa! Nó nhận cha, cũng sẽ nhận nó con!"
Phó Hồng Diệp tức chịu :
"Anh, nghĩ gì thế? Đầu óc chắc con hồ ly tinh thổi gió bên tai cho lú lẫn !"
"Đây là một cơ hội , hai cha con chẳng lẽ định cả đời như thế ?"
Phó Quốc Thành:
" con trai, thiếu con trai!"
"Cho dù con trai, già tổ chức cũng sẽ bỏ mặc !"
Ông đang tức giận, chỉ vì đứa con trai lúc nào cũng mách lẻo mặt ông cụ bà cụ, mới dẫn đến việc ngày Tết ông ngay cả cửa cũng , trở thành trò lớn trong giới!
Hơn nữa đối tượng nó tìm ông cũng hài lòng, môn đăng hộ đối!
Nhân phẩm còn vấn đề!
Hại c.h.ế.t cô con gái nhà họ Tiêu !
Ông cụ bà cụ là trúng cái tà gì mà còn thích cô !
Phó Hồng Sương thấy ông như trong lòng khó chịu, thế là :
"Được , cả cho thì thôi , nhưng thể lấy hai món đồ cũ của Thu Thạch để , để chúng em mang sang đó."
Lý do , Phó Quốc Thành cách nào từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-519.html.]
"Đi thôi, về nhà lấy cho hai em!"
Lúc Lưu Đình đang , ở nhà ai, cũng sợ hai cô em gái cãi với Lưu Đình.
Chương 402 Hận sắt thành thép
Phó Quốc Thành với ở đơn vị một tiếng, dẫn hai cô em gái về nhà.
Đến cửa nhà hai chị em , Phó Quốc Thành thấy khó chịu, ông :
"Cô nhà, ."
Phó Hồng Diệp :
"Chúng em cứ ngoài đợi thôi, nếu rõ ràng!"
"Đừng để chúng em đến một chuyến, bên ngoài đồn hai chị em em đến vơ vét chị!"
"Thu Thạch thể nhịn việc cô mở miệng bừa, chứ em thì nhịn !"
"Hồng Diệp!" Phó Hồng Sương thấy sắc mặt Phó Quốc Thành càng lúc càng khó coi, vội vàng quát một câu.
Phó Hồng Diệp hậm hực ngậm miệng, Phó Hồng Sương mới với Phó Quốc Thành:
"Anh cả, chúng em đợi ở xe nhé."
"Lát nữa buổi trưa cùng ăn bữa cơm, chiều đưa tụi em ga tàu ?"
"Anh cả, đừng giận, con bé út nó chỉ là khó một chút, nhưng nó ác ý !"
Phó Quốc Thành thể giận ?
Tức c.h.ế.t chứ.
hiện tại trong nhà chỉ hai cô em gái là còn sẵn sàng qua với ông, phía ông cụ bà cụ cũng cần hai cô em gái giúp đỡ hộ vài lời.
Hơn nữa, hai em gái là do ông nuôi nấng, tình cảm khác hẳn.
Nói câu , ông từng chăm sóc con cái , chỉ chăm sóc hai đứa em gái thôi.
Phó Quốc Thành nhà tìm chìa khóa, đến cánh cửa đóng bụi bặm bấy lâu nay, trong lòng bỗng chốc muôn vàn cảm xúc, bàn tay cầm chìa khóa mãi tra ổ.
Trong đầu ông hiện lên gương mặt nhợt nhạt còn thở của Lương Dã Bình giường bệnh.
Hít một thật sâu, ông mở cửa phòng .
Sau khi Lương Dã Bình qua đời, ông cụ bà cụ đến dọn đồ của bà .
Chỉ là dọn triệt để cho lắm, chỗ ông cũng còn một đồ cũ của bà, thu dọn thì mang hết căn phòng khóa .
Album ảnh của bà, quần áo của bà, bản thảo của bà, đồng hồ của bà, cũng như một đồ trang sức cất , vân vân.
Căn phòng u tối, chỗ nào cũng bụi bặm xám xịt.
Phó Quốc Thành mở rèm cửa , ánh nắng chiếu rọi .
Đồ trang sức các thứ hiện giờ đeo, nhưng đồng hồ thì thể.
Phó Quốc Thành đến bàn , định dùng chìa khóa mở ngăn kéo thì ánh mắt bỗng chốc lạnh băng.
Trên bàn dấu tay.
Ông vội vàng mở ngăn kéo , nhưng phát hiện ngăn kéo vốn dĩ ông nhét đầy ắp nay trống trơn!
Ông kinh hãi, mở tiếp hai ngăn kéo khác và cánh tủ.
Tất cả đều trống trơn.
Phó Quốc Thành hốt hoảng mở tủ quần áo.
Vẫn cái gì hết!
Đầu óc ông "Oành" một tiếng nổ tung, đồ đạc hết ?
Tất cả thứ.
Mọi thứ của Lương Dã Bình đều biến mất !
Một nỗi hoảng sợ từ đáy lòng nhanh ch.óng lan tỏa , bóng dáng thanh mảnh thoát tục trong trí nhớ dần dần tan biến, ông đưa tay nắm lấy, nhưng chẳng bắt gì cả.
Phó Quốc Thành lảo đảo , ông đờ đẫn khỏi phòng, khóa cửa phòng nữa.