Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 514

Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:24:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Điền Phong ở trong nhà Lâm Niệm gọi điện thoại liền mặc thêm áo, lúc ông cầm đèn pin :

 

"Phải đấy, đúng là nên gọi một cuộc điện thoại báo bình an cho nhà!"

 

"Đi thôi!"

 

"Thím Hà Hoa, chúng cháu đây, lúc nào rảnh thím sang nhà cháu chơi nhé!"

 

Tống Hà Hoa và tiễn, liên tục nhận lời, bảo Lâm Niệm lúc nào rảnh sang nhà bà ăn cơm.

Tưởng Điền Phong đưa hai đến đại đội bộ, mở cửa bật đèn, đó với hai :

 

" sang phòng họp bên cạnh đợi hai !"

 

Nói xong liền ngoài, còn giúp hai đóng cửa văn phòng .

Tại nhà ông cụ ở kinh thành.

Có một bí mật khác , nhưng ông cụ .

 

Đương nhiên, ông cũng mới thôi!

Một thuộc hạ cũ của ông, hiện giờ cũng thăng chức, cũng là nhận chỉ thị từ cấp , đến báo cho ông cụ một tiếng để ông cũng vui lây.

Chủ yếu là vì Phó Thu Thạch lẳng lặng mất tích mấy tháng nay, ông cụ vẫn luôn lo lắng.

 

Hiện tại chuyện bên xong, đồ đạc đang vận chuyển về kinh thành, thể tiết lộ cho ông cụ một chút .

Người nọ đích đến tận cửa, hớn hở báo hỷ với hai ông bà:

 

"Lão lãnh đạo ạ!"

 

"Thu Thạch lập công hạng nhất !"

 

Bà cụ xong là xù lông ngay:

 

"Lại lập công hạng nhất? Thằng bé thương ?"

 

Trời đất ơi, bây giờ!

Mới thương bao lâu mà ...

Thằng bé cần mạng nữa ?

 

Người đến lắc đầu:

 

"Không , đồng chí Phó Thu Thạch , cả, một chút sứt mẻ cũng !"

 

"Ngay cả đại lãnh đạo cũng khen ngợi tiếc lời, bảo là một phúc tướng!"

 

Hai ông bà lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng.

Con cháu tiền đồ, đương nhiên là vui !

 

Ái chà, công hạng nhất mà khác cầu còn , ở chỗ Thu Thạch nhà hết đến khác lập .

Bà cụ tự hào tuyên bố với ông cụ:

 

"Cháu trai giỏi hơn ông!"

 

"Ông tuy cũng lập vô chiến công, nhưng hồi đó năm tháng khác, hồi đó lập công dễ hơn bây giờ."

 

"Hơn nữa là, cách giữa những ông lập công hạng nhất dài hơn cháu trai nhiều!"

 

Người đến ha ha lớn:

 

"Trường giang sóng xô sóng !"

 

"Lão lãnh đạo kế nghiệp!"

 

Ông cụ cũng vui, nụ dứt môi, bà cụ :

 

"Thu Thạch nhà chúng từ nhỏ giống !"

 

"Cái bà già cứ mở miệng bừa thế, Thu Thạch rõ ràng là giống !"

 

ngoài ở đây mà hai trợn mắt cãi .

Người đến khuyên nhủ vài câu đành cáo từ.

Sau khi , ông cụ liền đuổi cảnh vệ , hai ông bà lập tức còn đối đầu gay gắt nữa!

 

Ông cụ ôm chầm lấy bà cụ, hôn mạnh một cái lên mặt bà.

Vì thế mà bà cụ cào cho mấy phát.

Còn mắng là đồ già đoan chính!

 

Sau đó hai ông bà điện thoại chằm chằm , đợi Phó Thu Thạch gọi điện về cho họ.

Người nọ , Phó Thu Thạch khỏi núi, cho nên ông mới đến.

Thằng bé gia đình lo lắng, chắc chắn sẽ gọi điện về!

 

Chương 398 Tranh thủ thời gian đính hôn

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-514.html.]

Hai ông bà cùng lúc chộp lấy.

 

Ông cụ rõ ràng là tay nhanh hơn, bà cụ tát một phát mu bàn tay ông, ông cụ vội rụt tay , bà cụ cầm lấy điện thoại, đầu dây bên truyền đến giọng của con trai út:

 

"Mẹ..."

 

"Hôm nay điện thoại nhanh thế ạ!"

 

Làm bà cụ tức điên lên:

 

"Ngày nào cũng chẳng việc gì mà cứ gọi điện thoại, điện thoại tốn tiền !"

 

"Không gọi nữa!"

 

"Còn gọi nữa là xử đấy!"

 

Hung dữ ghê cơ...

 

"Tút tút tút..." Vừa huấn luyện biển xong lên đảo định gọi điện về nhà hỏi thăm chuyện của Thu Thạch, dù Tết là định đính hôn, kết quả đến tháng ba mà vẫn thấy động tĩnh gì.

 

Phó Quốc Quân cái điện thoại trong tay, vô cùng kinh ngạc, đắc tội gì với bà cụ ?

Con út cháu đích tôn, chẳng nên là bảo bối của bà cụ ?

Bà cụ: Xin nhé, con út xếp cháu đích tôn!

 

"Ai đấy?" Ông cụ xoa xoa bàn tay đ.á.n.h, nhạo bà cụ, cho bà tranh, tranh cũng cháu đích tôn.

 

Bà cụ lườm ông một cái:

 

"Gọi nhầm!"

 

Bà cụ liên tiếp nhận mấy cuộc điện thoại đều của Phó Thu Thạch, tức giận xa.

Sau đó tiếng chuông điện thoại vang lên.

Ông cụ híp mắt hỏi bà:

 

"Bà nó ơi, điện thoại , bà ?"

 

"Không !" Đang giận !

 

Ông cụ thong thả nhấc điện thoại lên:

 

"Ai đấy? Có chuyện gì để mai , muộn thế đừng gọi về nhà nữa!"

 

Đầu dây bên :

 

"Ông nội sắp ngủ ạ? Vậy sáng mai con gọi cho ông nhé!"

 

"Không , cái thằng quỷ !"

 

"Ông đang đợi điện thoại của con đây!"

 

"Mấy tháng nay con thế nào ?"

 

Phó Thu Thạch :

 

"Rất ạ!"

 

"Ở trong núi ngày nào cũng ăn thịt!"

 

Ông cụ thầm nghĩ băng thiên tuyết địa ngày nào cũng ăn thịt thì cũng là chịu khổ thôi, nhưng ông vốn là quân nhân, cũng thấy chịu khổ gì là đúng.

Bà cụ thấy động tĩnh là do cháu đích tôn gọi về, vội lao tới cướp ống , ông cụ tức đỏ cả mặt.

 

"Đồ đàn bà chanh chua!"

 

thật là một mụ đàn bà chanh chua!

 

"Thu Thạch , cháu ngoan của bà, cháu chịu khổ nhiều !"

 

"Sức khỏe của cháu thế nào?"

 

"Có tìm bác sĩ kiểm tra ?"

 

"Lần cháu thương ?"

 

"Không , thì , thì !"

 

"Cháu ngoan , cháu là đối tượng , việc gì cũng đừng mãng xà như thế, cậy mạnh !"

 

"Đội ngũ và tổ chức chỉ cháu là giỏi giang, bà chẳng ham quân công, chỉ cháu bình bình an an thôi..."

 

Đầu dây bên , Phó Thu Thạch những lời quan tâm lải nhải của đầu dây bên , gương mặt nở nụ tươi như hoa.

 

Loading...