Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 513

Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:24:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Kiều đầu cảm kích vô cùng!

Nhà họ Lâm từ khi cô cháu gái trở về là bắt đầu đổi vận, nhà họ đổi vận cũng quên kéo theo ông bạn già , bảo lão Kiều đầu thể cảm động cho ?

 

Tại Lâm gia, Lâm Đại Cường và Lưu Dũng Nam cũng tắm rửa xong, một bộ quần áo mới.

Thực mấy ở trong núi ăn uống , họ tự cảm thấy béo lên, nhưng về đến nhà, trong nhà ai cũng bảo họ gầy , rốt cuộc là mắt của ai vấn đề đây???

Đoạn Xuân Hoa tiên múc cho mỗi một bát mì thịt băm, đó mới bắt đầu trổ tài trong bếp.

 

Đến khi ăn cơm, Đoạn Xuân Hoa bày biện đầy hai bàn thức ăn, tuy thiếu thịt tươi nhưng mức độ phong phú chẳng kém gì bữa cơm đoàn viên đêm giao thừa.

Bát của Phó Thu Thạch xới đầy ngọn.

Khúc đại nương liên tục gắp thức ăn cho , đau lòng vì đêm giao thừa ở nhà ăn bữa cơm tất niên.

 

Cũng là ăn cơm tất niên đêm giao thừa, Lâm Đại Cường: Mẹ, thực thể con một chút!

Thằng con trai ruột của cũng ăn cơm tất niên mà!

Chương 397 Báo hỷ

 

Ăn cơm xong Khúc đại nương liền thúc giục Phó Thu Thạch đến đại đội bộ gọi điện thoại về nhà, lâu như , sợ nhà lo lắng.

Khúc đại nương còn bảo Lâm Niệm cùng , gọi điện thoại thì tìm Tưởng Điền Phong .

Điện thoại đang ông khóa đấy!

 

Nhà Tưởng Điền Phong cũng vô cùng náo nhiệt, giống như nhà họ Lâm tập thể mắt đều vấn đề, mắt của nhà họ Tưởng vẫn bình thường.

Đều cảm thấy Tưởng Đại Trụ núi mấy tháng nay béo .

Có thể béo , gần như ngày nào cũng ăn thịt!

 

Các chiến sĩ đương nhiên ăn thịt hàng ngày, nhưng chịu nổi việc lũ ch.ó săn mồi, cực kỳ săn luôn!

Hơi tí là bắt thỏ, gà rừng các thứ.

Con mồi ít thì mấy bọn họ chia ăn, đưa cho nhà bếp thì nhà bếp cũng nhận, hai ba con thỏ rừng thì chia thế nào ?

 

Biết bao nhiêu chiến sĩ cơ mà.

Tuy nhiên, các chiến sĩ cũng thịt ăn, trong mấy tháng đó cũng đ.á.n.h mấy con lợn rừng.

Bình thường gặp con mồi, đồ ít thì ai kiếm đó mang nhờ ở nhà bếp giúp nấu món gì đó cải thiện, cái vẫn thể .

 

Người nhà họ Tưởng thấy cằm của Tưởng Đại Trụ đều tròn !

Chỉ là hỏi trong núi xảy chuyện gì, từng xe từng xe đồ đạc rốt cuộc là cái gì, Tưởng Đại Trụ .

Đánh c.h.ế.t cũng .

 

Có Tưởng Điền Phong trấn giữ, trong nhà dù tò mò đến mấy cũng tiện ép hỏi Tưởng Đại Trụ.

thấy sự hưng phấn trong mắt Tưởng Đại Trụ, lòng ông cũng nóng bừng lên!

Xong !

 

Tuyệt đối là xong !

Ái chà, xem, xem !

Đại đội tay Bao Hướng Đảng bao nhiêu năm qua, chẳng chút đổi nào, ngày tháng của cực kỳ khổ sở.

 

Ông mới đại đội trưởng bao lâu?

Đại đội cái gì cũng !

Thật sự là cái gì cũng !

 

Cả nhà đang rôm rả chuyện khác, chuyện quan trọng, nhưng chuyện khác thì thể .

 

"Bố, con thật sự phục hai con ch.ó mà Lâm tri thức nuôi , hèn chi nhà họ nuôi nổi ch.ó!"

 

"Hai con ch.ó săn mồi giỏi dã man, chẳng cần cho ăn cái gì, chúng nó bắt gà rừng thỏ rừng cực kỳ lợi hại!"

 

"Lũ con ở trong rừng ăn bao nhiêu thịt, đều là do hai cái thứ kiếm về đấy!"

 

"Hai cái thứ còn nhặt một con sói què chân nữa!"

 

" lúc xuống núi con sói dám theo!"

 

"Nếu nhà mà kiếm loại ch.ó như , nuôi chắc chắn lỗ!"

 

Mẹ là Tống Hà Hoa thì hít một lạnh:

 

"Lợi hại đến thế cơ ?"

 

"Gớm, nếu như thì con ch.ó đúng là ch.ó , loại ch.ó thể tự mang thịt về nhà thì nuôi mười con tám con cũng thấy nhiều!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-513.html.]

 

Những khác đều gật đầu tán đồng.

Lúc Tưởng Đại Trụ ở trong rừng, đôi mắt đỏ rực vì ghen tị!

Tưởng Điền Phong :

 

"Con ch.ó từ các con còn ? Nơi đó thể loại ch.ó tồi ?"

 

"Đừng nghĩ những chuyện thực tế đó nữa!"

 

Tưởng Đại Trụ ngưỡng mộ :

 

"Nếu con mà lính , con sẽ cố gắng xin đội nuôi ch.ó, như mới cơ hội tiếp xúc với những con ch.ó loại biên."

 

"Đến lúc đó cũng kiếm một con về cho nhà !"

 

"Con ch.ó đó , thật sự là lắm!" Nước miếng của sự ngưỡng mộ chảy ròng ròng từ khóe miệng!

 

"Anh, lính ?" Tưởng Xuân Ni hỏi.

 

Tưởng Đại Trụ gật đầu lia lịa, mấy tháng tiếp xúc với quân đội, mê hoặc bởi cuộc sống trong quân ngũ.

Đi lính tuy vất vả, tuy mệt, nhưng cũng oai phong chứ!

Còn thể bảo vệ tổ quốc nữa!

 

Hơn nữa Thu Thạch còn đưa huấn luyện cùng, Thu Thạch đúng là thực sự lợi hại!

Tưởng Điền Phong nhướng mày, tâm tư khẽ động đậy.

 

"Đi lính cũng , nếu chỗ đợt tuyển quân, con cứ thử xem trúng tuyển !"

 

"Bà nó , từ giờ nhà ăn uống một chút, tuyển quân là kiểm tra thể lực đấy!"

 

Tống Hà Hoa vội vàng .

Lúc vang lên tiếng gõ cửa.

 

"Ai đấy?" Tống Hà Hoa dậy hỏi.

 

"Thím Hà Hoa, là cháu Lâm Niệm ạ!"

 

"Cháu đến tìm đại đội trưởng mượn điện thoại!"

 

"Đồng chí Phó Thu Thạch gọi một cuộc điện thoại về nhà!"

 

Vừa thấy tiếng Lâm Niệm, nhà họ Tưởng đều dậy hết, Tưởng Tiểu Trụ như một quả pháo nhỏ lao mở cửa.

 

"Chị Lâm!" Cậu bé ngước đầu lên với Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm cho hai viên kẹo Thỏ Trắng:

 

"Cầm lấy mà ăn!" Nói xong còn xoa xoa đầu bé.

 

Tưởng Tiểu Trụ vui mừng khôn xiết.

Tất cả trẻ con trong đại đội đều ngưỡng mộ bọn Tam Đản một chị như , lúc nào cũng thích cho chúng ăn kẹo.

Hôm nay cũng nhận !

 

Vui quá!

 

"Chị Lâm, mau nhà ạ!"

 

Tưởng Xuân Ni và Tưởng Đông Ni cũng chạy , Lâm Niệm cũng cho họ kẹo.

 

"Ôi, đồng chí Phó Thu Thạch, đồng chí Lâm Niệm, mau, mau nhà !" Mặt Tống Hà Hoa tươi như hoa, nhiệt tình đón hai nhà.

 

Phó Thu Thạch mỉm :

 

"Thôi ạ, cháu chỉ đến tìm đại đội trưởng mượn điện thoại thôi, mấy tháng tin tức gì, sợ già ở nhà chờ sốt ruột!"

 

 

Loading...