Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 506

Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:24:29
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xa một chút thì xa một chút , cũng chẳng gì, chẳng qua là thêm vài bước chân mà thôi."

Các bà cụ thấy Khúc đại nương cũng lý, thế là bắt đầu bàn về Bạch Lan:

 

"Các bà xem rốt cuộc Bạch Lan phạm chuyện gì? Lại còn do lính đến bắt nữa."

 

" đoán chuyện nhỏ , nhiều lính núi như , trong núi rốt cuộc cái gì thế nhỉ?"

 

"Ai mà ."

 

"Đại Cường, Thu Thạch nhà bà đều theo núi , hôm nay là hăm chín tháng Chạp mà vẫn thấy , e là về ăn Tết nhỉ?"

 

Khúc đại nương gật đầu:

 

"Cũng chẳng cả, việc cho nhà nước, về cũng là vinh dự!"

 

Lâm Niệm lời các bà cụ , suy nghĩ cũng bay xa.

Vốn dĩ định để Phó Thu Thạch đến nhà cô dưỡng thương cho , ngờ lành vết thương núi .

Ngay cả đêm giao thừa cũng về .

 

Không ở trong núi ăn ngon ngủ yên , điều kiện trong núi bằng ở nhà bên ngoài, giường sưởi các thứ.

Cũng chẳng lạnh .

Lạnh thì cũng lạnh lắm, lều quân dụng do bộ vũ trang mang đến dựng lên khác gì nhà cửa, đó mỗi cái lều đều hai cái lò sưởi, ống khói của lò sưởi thông trực tiếp ngoài cửa sổ, bên trong đốt củi, bên thể đặt một ấm nước, dùng nước nóng lúc nào cũng .

 

Nhóm chuyên gia đến kịp thời, bọn họ xuống lấy mẫu hóa nghiệm, phát hiện virus và độc tố gây c.h.ế.t , thế là bắt đầu hang khám phá.

Phó Thu Thạch đương nhiên là theo.

Kết quả, thứ giấu trong hang khiến tất cả chấn động.

 

Nhóm chuyên gia lập tức đ.á.n.h điện báo lên , yêu cầu tăng cường lực lượng bảo vệ, cấp nhanh ch.óng điều binh, tăng phái ngàn .

Bọn Lâm Đại Cường vẫn thể rời , chủ yếu là sợ rò rỉ bí mật.

Phía Phó Thu Thạch cũng nhận điện báo, yêu cầu quyền phụ trách công tác an ninh tại nơi .

 

Đồng thời với việc tăng phái nhân viên an ninh, Bắc Kinh cử một đội chuyên gia chuyên cơ đến đó ngay trong ngày giao thừa.

Đại lãnh đạo khu bảo vệ tổng khu khi họp với lãnh đạo cao nhất về, liền cảm thán với mấy cấp phó:

 

"Đồng chí Phó Thu Thạch là một phúc tướng!"

 

"Thủ trưởng, công lao của đồng chí Phó Thu Thạch nhỏ, nhưng liên tục đạt hai huân chương hạng nhất trong thời gian ngắn, ..."

 

Đại thủ trưởng :

 

"Không thể vì lập nhiều công mà đè nén công lao của , chuyện đợi tin tức từ phía nhóm chuyên gia, nếu đủ tiêu chuẩn hạng nhất thì nhất định trao cho !"

 

"Đứa nhỏ , là đến nhà đối tượng để dưỡng thương!"

 

Mọi lượt gật đầu, đúng , so với thật là tức c.h.ế.t , khác lập công khó trăm bề, nhưng tiểu t.ử Phó Thu Thạch lập công như chơi .

Vừa lập một cái hạng nhất xong, đầu dưỡng thương một cái, lập thêm cái nữa!

Cứ chờ mà xem, , một cái huân chương hạng nhất của chạy thoát !

 

Ông :

 

" ngược hy vọng trong đội ngũ của chúng xuất hiện thêm nhiều nhân tài như !"

 

Mấy vị cấp phó cũng chân thành phụ họa:

 

"Đó là cái chắc , chúng cũng đều hy vọng xuất hiện thêm nhiều nhân tài!"

 

"Tự cổ hùng xuất thiếu niên! Chàng trai , tương lai đáng kỳ vọng!"

 

"Tiếc quá, mỗi tội đối tượng , nếu kiểu gì cũng giới thiệu cháu gái cho !"

 

"Ha ha ha ha ha..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-506.html.]

Mọi một trận .

 

"Chao ôi, đều là sinh con trai, sinh một đứa con trai ưu tú thế , hạng như Phó Quốc Thành thể sinh đứa con ưu tú như Phó Thu Thạch chứ!"

 

"Ông nội của Phó Thu Thạch nữa, các ông đừng quên, đồng chí Phó Thu Thạch chắc chắn là kế thừa ưu điểm của ông nội !"

 

" , quên mất lão đồng chí đó chứ!"

 

"Phó Quốc Thành , thật đúng là sướng mà hưởng."

 

Đêm giao thừa.

Đồng chí sướng mà hưởng Phó Quốc Thành thể bước chân cửa nhà cũ.

Xe của ông lái đến cửa đại viện, cảnh vệ cho , là lão lãnh đạo dặn dò, cho xe của ông .

 

Lúc khá nhiều tan sở về, Phó Quốc Thành bao nhiêu xem nhạo, mặt mũi mất sạch.

Đành về nhà.

Kết quả chân bước cửa, chân thấy hai đứa con một trai một gái đang cãi với Lưu Đình:

 

"Mẹ, ngay cả tôm cũng thế!"

 

" đấy, nhà nghèo đến mức mở nổi vung nữa ?"

 

"Phải đó, chuyện , cơm nước trong nhà ngày càng tệ, đem hết tiền cho nhà ngoại !"

 

"Sao thế chứ, chúng con rốt cuộc con đẻ của ?"

 

Phó Quốc Thành bước nhà, sa sầm mặt quát tháo:

 

"Đồ thế mà các con còn chê, ăn thì ăn, ăn thì cút!"

 

Trên bàn đúng là tôm, nhưng thịt.

Hai đứa nhỏ nhất thời dám ho he gì nữa, gọi một tiếng "Bố" vùi đầu ăn cơm.

Lưu Đình vội dậy đón lấy, đỡ lấy chiếc áo đại y ông cởi treo lên.

 

"Sao về , bên nhà cũ năm nay ăn cơm sớm thế ?"

 

theo Phó Quốc Thành lên lầu, bên nhà cũ ưa bà, bao nhiêu năm nay bà ngay cả cửa đại viện cũng nổi, từng theo Phó Quốc Thành về đó hai , nhưng đều lão bất t.ử đuổi ngoài.

Về , bà nữa.

Mỗi năm đêm giao thừa đều là một Phó Quốc Thành qua đó.

 

Phó Quốc Thành từng dẫn hai đứa trẻ qua, nhưng hễ ông dẫn theo là kết cục đuổi .

Cho nên Phó Quốc Thành đều một về nhà cũ đón Tết.

Chương 392 Mới nửa năm thôi mà

 

Lưu Đình theo Phó Quốc Thành cửa thư phòng, Phó Quốc Thành đột nhiên xoay bà:

 

"Trong tiêu chuẩn của tôm, cá, thịt. Những thứ sai gửi về ?"

 

Phó Quốc Thành tuy rằng quát mắng hai đứa con, nhưng cũng liếc mắt bàn ăn một cái.

Thật sự là thể thống gì!

Hai con cá nhỏ, mấy món xào hầm đơn giản, đây mà là ăn Tết !

 

Đối mặt với sự chất vấn của Phó Quốc Thành, Lưu Đình lập tức biến sắc, bà xoa bụng rơi nước mắt:

 

"Em... em gửi về cho bố em !"

 

"Hiện giờ cũng đấy, đàn ông trong nhà lượt từng đều xảy chuyện."

 

"Trong nhà lao động kiếm tiền, gánh nặng lớn."

 

"Em... em hứa với là đoạn tuyệt liên lạc với gia đình, nhưng bố sinh thành dưỡng d.ụ.c em, em thể quản , nếu em thật sự quản, chẳng sẽ thành súc sinh !"

 

 

Loading...