Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 504

Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:24:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngày nào tao cũng canh chừng, sai !”

 

“Nếu mày tưởng con đàn bà Tô Vân leo tường nhà lão Kiều đầu gì?”

 

“Cái con nhỏ lúc đầu bao nhiêu chỗ chọn để xây nhà, cứ chọn cái chỗ sát vách nhà lão Kiều đầu, tao thấy nó vấn đề !”

 

“Quả nhiên, nó nhắm đồ đạc trong nhà lão Kiều đầu mà!”

 

“Lão già đó là thợ săn, trong nhà chắc chắn giấu đồ ! Nếu lãng phí mấy trăm đồng để xây nhà ?”

 

Bao Viện Triều lắc đầu:

 

“Không thể nào!”

 

Nghĩ đến đây liền trở nên phấn khích:

 

“Vậy tối nay chúng chỉ kiếm tiền mà còn kiếm đồ nữa, mang lên chợ đen bán chẳng là phát tài ?”

 

Trong bóng tối Bao Kháng Mỹ gật đầu:

 

thế, mày sẽ tiền lấy vợ !” Lại còn tiền thuê xử cả nhà họ Lâm nữa!

 

Nhà họ Lâm hại c.h.ế.t cha , hại ở trong thôn sống chui lủi như chuột khinh ghét!

Phải rằng lúc bố còn đại đội trưởng, ai thấy mà chẳng lấy lòng chứ?

 

“Danh tiếng nhà kém đến , thì cũng vì tiền mà sẵn lòng bán con gái thôi!”

 

Bao Viện Triều mà lòng nóng hực, chỉ hận thể lập tức vét sạch nhà họ Kiều ngay.

 

“Anh, còn thằng nhóc thì tính ?”

 

Bao Kháng Mỹ:

 

“Đương nhiên là g.i.ế.c c.h.ế.t, lẽ giữ để ăn Tết, để nó chứng vạch mặt em ?”

 

“Trời đông giá rét thế , nó là một đứa con nít vệ sinh trượt chân c.h.ế.t đuối c.h.ế.t cóng chẳng là chuyện quá bình thường !”

 

“Hơn nữa, Tô Vân ban ngày mới tới, ban đêm đứa bé c.h.ế.t , mấy thằng đội mũ lớn ở sở nghi ngờ thì cũng sẽ nghi ngờ con nhỏ đó thôi!

 

Ai mà ngờ em chứ?

Tuyết lớn thế , dấu chân của em một lát là biến mất sạch, tìm em chứ!”

Bao Viện Triều gật đầu tâm đắc, nịnh nọt:

 

“Vẫn là đại ca thông minh nhất!”

 

Hai em dựng thang tường, Bao Viện Triều xung phong trèo lên , khi Bao Kháng Mỹ trèo lên xong, hai hạ thang trong sân.

Lúc Bao Kháng Mỹ xuống vì sợ giẫm bẫy thú, nên ném một tấm đệm cỏ mang theo xuống đất .

là mấy cái bọn thanh niên tri thức từ nơi khác đến chỉ cái ngu, nhà thợ săn mà chút phòng nào ?

 

Có điều, lão Kiều đầu cẩn thận đến cũng vô ích, ai bảo em họ thông minh hơn cơ chứ?

Chương 390 Thật đấy, đ.á.n.h gãy chân.

Hai thuận lợi phòng, đắc ý.

 

Chỉ là một đứa trẻ con thôi, dễ như trở bàn tay.

 

“Anh, lát nữa là vứt thằng nhóc đó xuống hố phân cho nó c.h.ế.t đuối c.h.ế.t cóng, là để em vứt nó xuống?”

 

Hai mò mẫm phòng chính, lúc định dùng d.a.o nhọn (loại d.a.o lớn hơn d.a.o găm một chút) để cạy then cửa thì Bao Viện Triều bỗng nhiên hỏi.

Hắn cũng chẳng kẻ ngu.

Chuyện nhất định hỏi cho rõ , khỏi mất lòng .

 

Bao Kháng Mỹ lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Cùng , mỗi đứa khiêng một đầu!”

 

“Tao chiếm hời của mày, mà mày cũng đừng hòng trốn tránh trách nhiệm!”

 

Trong phòng, Kiều Hổ T.ử và Lâm Đại Dũng đều thấy lời bọn họ , Lâm Đại Dũng định xông đ.á.n.h , Kiều Hổ T.ử lắc đầu, ghé tai Lâm Đại Dũng nhỏ:

 

“Chú Đại Dũng chú chờ một lát, lúc nào cháu bảo chú cứu cháu thì chú hãy cứu nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-504.html.]

 

Nói xong, bảo Lâm Đại Dũng trốn .

Sau đó tìm một ít tiền mà ông nội đưa cho , lấy b.út chì , vẽ một vòng tròn lên mỗi tờ tiền.

Tiếp đó nhét tiền trong gối, giường lò giả vờ ngủ.

 

Anh em nhà họ Bao cạy cửa , bắt đầu lục tung hòm xiểng lên tìm kiếm.

Họ túm lấy Kiều Hổ T.ử đang giả vờ ngủ, Kiều Hổ T.ử thốt lên một tiếng kinh hãi, bên Bao Viện Triều tìm thấy một xấp tiền trong cái gối bé đang gối.

 

“Mẹ kiếp! Có hơn năm mươi đồng bạc thôi ! Chỗ tiền còn ?” Bao Viện Triều gầm lên dữ tợn hỏi.

 

Lão Kiều đầu sợ về nên giao hết tiền bạc trong nhà cho Kiều Hổ Tử.

Hai ông cháu sức khỏe , ông lão sức khỏe yếu nên chẳng dám rừng sâu, lúc đó tiền trong nhà gần như tiêu sạch cả , nguồn thu nhập nào khác, cuộc sống vô cùng khó khăn.

Số tiền khi cuộc sống khấm khá hơn, sức khỏe lên, dám rừng săn b.ắ.n mới tích góp từng chút một.

 

Đứa trẻ run bần bật, lóc lắc đầu:

 

“Hết... hết ạ...”

 

“Thật sự là hết ạ, em... em mang trả nợ .”

 

Bao Viện Triều tức nổ đom đóm mắt, vung tay tát một cái thật mạnh mặt Kiều Hổ Tử, lực mạnh đến mức khiến mặt bé lập tức sưng vù lên.

Đầu óc Kiều Hổ T.ử vang lên những tiếng ong ong.

Bao Kháng Mỹ:

 

“Còn những đồ giá trị khác trong nhà mày ?”

 

Kiều Hổ T.ử lóc :

 

“Nhà em còn đồ gì giá trị nữa ạ, lúc em bệnh, ông nội em mang hết đồ đạc trong nhà đổi lấy lương thực nọ cả , tin hai cứ lục soát mà xem, thật sự là còn gì nữa ạ!”

 

“Mày dối, nếu nhà mày chẳng gì thì con Tô Vân nó thèm xây nhà sát vách nhà mày ?”

 

Kiều Hổ Tử:

 

“Em tại chị thanh niên tri thức Tô cứ chằm chằm nhà em, nhưng lúc chị lén hỏi em, hỏi ông nội em săn con mồi gì , chị thể đưa tiền để mua.”

 

“Em bảo là , bây giờ săn cái gì cũng là của tập thể hết, với phép mua bán.”

 

“Về chị bao giờ hỏi em nữa!” Kiều Hổ T.ử t.h.ả.m thiết, sợ hãi co rúm thành một cục.

 

Bao Viện Triều:

 

“Thằng ranh nếu mày thật, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”

 

Kiều Hổ T.ử thầm nghĩ dù thật thì các cũng định g.i.ế.c thôi.

 

“Em... em thật sự là lừa hai mà!”

 

Bao Kháng Mỹ nheo mắt :

 

“Ông nội mày ?”

 

Kiều Hổ T.ử lắc đầu:

 

“Dạ em , ông nội em chỉ bảo em lời bà nội Khúc. Nói nếu em gì ăn thì cứ đến tìm bà nội Khúc, ngoài chẳng thêm gì với em cả!”

 

Bao Viện Triều vẫn đang lục lọi, Bao Kháng Mỹ cũng gia nhập hàng ngũ tìm kiếm, Kiều Hổ T.ử bất ngờ vùng chạy ngoài, hai em vội vàng đuổi theo, khi bắt ai trong hai em một câu:

 

“Cứ ném nó xuống hố phân cho c.h.ế.t đuối cho xong!”

 

Kiều Hổ T.ử vùng vẫy:

 

“Cứu mạng!”

 

“Chú Đại Dũng cứu cháu với!”

 

Bao Viện Triều một cách dữ tợn:

 

“Mày kêu rách họng cũng chẳng ai cứu mày !”

 

“Ha ha ha ha, ai bảo hai ông cháu mày sống ở nơi hẻo lánh thế , mày kêu to đến thì chứ? Chẳng ai thấy !”

 

Loading...