Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 502
Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:24:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất kể là lúc nào, cũng chẳng ai ưa nổi kẻ trộm.
Ai mà bên cạnh một tên trộm chứ!
Ngày nào cũng đề phòng mệt hết cả !
“Đại đội trưởng, thể như thế , cô phạm thì báo án, thể để cái ung nhọt trong đại đội !”
“ thế, cô gây bao nhiêu chuyện !”
“Hơn nữa, cô tái phạm thì tính ? Đồ đạc của ai cũng tự nhiên mà , đều là do lao động vất vả mới cả!”
“Báo án , chúng kiên quyết đồng ý chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa !”
Sắc mặt Tô Vân trở nên trắng bệch, những mà vô tình đến thế!
Lúc bọn họ chiếm hời của cô thì cái mồm đứa nào đứa nấy dẻo quẹo, giờ thì đứa nào cũng dồn cô chỗ c.h.ế.t!
Cô tức đến run .
Tưởng Điền Phong:
“Được !”
“Đồng chí Tô Vân bồi thường cho khổ chủ, khổ chủ quyết định tha thứ, cho cô một cơ hội!”
“Mọi cũng cuộc sống của hai ông cháu lão Kiều đầu khó khăn thế nào , tiền bồi thường của Tô Vân thể giúp hai ông cháu họ ăn no, mặc ấm suốt cả mùa đông đấy!”
“Ai ý kiến gì thì thể bồi thường cho Tô Vân, nghĩ Hổ T.ử chắc chắn sẽ sẵn lòng báo án thôi!”
Lần thì ai lên tiếng nữa.
Mắc mớ gì bọn họ bỏ tiền chứ.
“Hơn nữa, chuyện vẻ vang gì ? Khu thanh niên tri thức của đại đội Tiền Tiến trộm!”
“Mọi thử nghĩ xem, ngoài, thấy là thanh niên tri thức của đại đội Tiền Tiến là đề phòng , mặt mũi còn đẽ gì ?”
“Thêm nữa, đối với thanh niên tri thức các bạn, chỉ cần lầm quá nghiêm trọng, nể tình các bạn từ nơi xa xôi đến đây dễ dàng gì, đại đội vẫn sẵn lòng cho những đồng chí phạm sai lầm cơ hội sửa đổi!”
“Ví dụ như đồng chí Tiêu Lam , đồng chí Hoàng Ngọc Phượng và Hoàng Lệ Lệ, đại đội ai là từng cho họ cơ hội ?”
“ chỉ thôi, tóm đây là cơ hội cuối cùng!”
“Các bạn cũng giám sát đồng chí Tô Vân, nếu còn , cứ đúng quy định mà , báo án thì báo án, trả về văn phòng thanh niên tri thức thì trả về văn phòng thanh niên tri thức!”
Nếu Lâm Niệm nháy mắt hiệu bảo ông tha cho Tô Vân một con đường sống, ông thật sự lập tức trả Tô Vân về văn phòng thanh niên tri thức .
“Đồng chí Tô Vân, cô đồng ý về bên đó ở nữa, căn nhà của cô hãy nghĩ cách xử lý !” Tưởng Điền Phong .
Tô Vân:
“Để cháu suy nghĩ thêm .”
cô lập tức tiếp:
“Cháu cũng nhượng , nhờ đại đội trưởng hỏi giúp cháu xem nhà nào mua ạ.” Hết tiền !
Cô hết tiền thật !
Lúc đó do vội vàng, gần như bộ tiền cô đều đưa cho cái thằng nhóc ranh , trong gian tuy còn một ít nhưng nhiều.
Lần gian bỗng nhiên thu nhỏ một nửa, đồ đạc cô cất giữ trong gian cũng mất một nửa, bao gồm cả tiền bạc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-502.html.]
Từ đó, cô dám cất quá nhiều tiền trong gian nữa.
Tô Vân thật sự hiểu nổi, tại mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết gian là thể hô phong hoán vũ, còn cô gian mà sống t.h.ả.m hại thế , thật chẳng đúng tí nào!
Chẳng còn cách nào khác, đành bán nhà thôi!
Bán thì bán, dù cô cũng chẳng thể ở nông thôn bao lâu nữa!
Bây giờ ngày tháng tuy khó khăn, nhưng đợi đến lúc cải cách mở cửa, cô sẽ thể tung hoành thiên hạ !
điều Tô Vân tính đến là căn nhà của cô nhỏ, chỉ đủ cho một ở, ngoài các thanh niên tri thức trong khu , dân đại đội thật sự chẳng ai mua.
Nhà gạch ngói đắt đỏ lắm chứ bộ!
Và tiền để hai gian nhà gạch đủ để dựng ít nhất bốn gian nhà đất .
Tưởng Điền Phong thấy cũng khó nhằn, nhưng vẫn đồng ý với Tô Vân, giữ chân cô , để cô lấy cớ suốt ngày chạy về lấy đồ.
Không ở bên đó nữa, nhưng về lấy cái đồ thì ông cũng chẳng quản .
Hơn nữa, nhà là của Tô Vân, thời gian trôi qua cô về ở thì ai mà cản !
Lấy chuyện bây giờ mà ư?
Bằng chứng ?
Bằng chứng mất sạch còn .
Giải quyết xong vấn đề của Tô Vân, Tưởng Điền Phong vội vàng đến nhà họ Kiều.
Bà ngũ Dương và những khác , bà nội Khúc giúp Kiều Hổ T.ử chủ, mỗi bà lão đưa hai đồng chí tiền công vất vả.
Mấy bà lão hớn hở, vô cùng vui mừng.
Tô Vân vội vã đưa một xấp tiền, Kiều Hổ T.ử đếm qua, trừ tiền đưa cho bà ngũ Dương và những khác, bé còn dư một trăm ba mươi tám đồng.
Một đứa trẻ bao giờ thấy nhiều tiền thế , cảm thấy vô cùng bất an.
Cứ thấy dám cầm.
Bà nội Khúc liền :
“Nếu cháu tin tưởng bà, thì cứ để tiền chỗ bà bà giữ giúp cho, đợi ông nội cháu về, bà sẽ giao tiền cho ông nội cháu.”
Cậu bé như trút gánh nặng, đưa hết tiền cho bà nội Khúc, trong tay còn một xu nào!
Bà nội Khúc thu dọn tiền bạc xong, liền hỏi bé tối nay cần Đại Dũng sang ngủ cùng .
Dù thì ban ngày trộm, trẻ con tối đến sợ hãi cũng là chuyện thường tình.
Cộng thêm việc ai cũng Tô Vân bồi thường tiền cho đứa trẻ, kẻ mắt hớt nửa đêm lẻn trộm thì .
Kiều Hổ T.ử vội vàng gật đầu, tuy ngại phiền chú Đại Dũng, nhưng ông nội dặn , lời bà nội Khúc.
Chuyện cứ thế mà quyết định, Đại Dũng lời bà nội Khúc nhất, bà bảo ngủ với ai thì ngủ với đó.
Anh vốn tính tình như trẻ con, bà nội Khúc dặn dò thêm:
“Tối nay nếu thực sự tên trộm nào đến, chỉ đ.á.n.h gãy chân thôi nhé, đ.á.n.h chỗ khác đấy.”
Đừng để lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t là .
Tưởng Điền Phong đến nơi lúc thấy câu , khỏi giật giật khóe miệng.
Tuy nhiên, năng lực chiến đấu của Lâm Đại Dũng thì ông hiểu rõ, trong lòng thầm cảm thán bà nội Khúc là nhiệt tình, cũng chu đáo, đứa trẻ mới lộ tiền lớn, chừng sẽ kẻ hám lợi nửa đêm lẻn trộm thật.
“Tô Vân đồng ý nhượng căn nhà, nhờ giúp đỡ, lát nữa sẽ lên loa thông báo một tiếng.”
Bà nội Khúc:
“Thong thả vài ngày hãy thông báo, theo thì căn nhà của cô nhất là để nhà họ Kiều mua .”
“Đến lúc sang xuân đất tan giá , phá bỏ bức tường ngăn giữa hai bên thông với là thành một cái sân rộng rãi .”
“Hổ T.ử lớn lên lấy vợ cũng cần xây nhà mới nữa.”
“Đợi lão Kiều đầu về, ông hỏi ý kiến ông xem , nếu ông cần thì ông hãy lên loa thông báo rộng rãi!”