Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 473
Cập nhật lúc: 2026-02-15 20:47:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay xưởng chia tiền, năm chắc chắn là sẽ chia tiền.
bên phía than tổ ong, chừng là thể chia chút tiền.
Dù thì, đối với các thanh niên trí thức cũ mà , đây là một năm hy vọng nhất kể từ khi xuống nông thôn đến nay.
Cũng chính vì như , họ đều tràn đầy hy vọng đối với cuộc sống .
Sử Hòa Bình chút muộn phiền, rõ ràng gọi điện thoại với gia đình chuyện mở xưởng, kết quả bố đều nhạo một đại đội thì cái gì.
Kết quả thì .
Anh cũng tưởng là thành , nhưng bây giờ thành .
Gào gào gào!
Lưu Dũng Nam là cái thứ gì chứ, thế mà thể xưởng trưởng của hai cái xưởng!
Bố cũng là cán bộ, nếu như thể giúp một tay, thì bây giờ cũng nên là xưởng trưởng .
Hận thật.
Cũng thật ghen tị.
Nghĩ thông liền tìm Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh, với họ:
“Hai vị tổ trưởng, hai xem gánh nặng đồng chí Lưu Dũng Nam là quá nặng ?”
Kiều Quốc Lương:
“Cậu ý gì hả?”
Thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức đều chạy đến kho hàng , Sử Hòa Bình gọi hai họ , lúc điểm thanh niên trí thức chỉ ba bọn họ.
“Đi, phòng , pha mạch nha cho hai !”
“Dù g.i.ế.c lợn cũng dùng đến chúng , cũng là chia thịt theo điểm công.”
Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh liền theo.
Trong phòng khá ấm áp, Sử Hòa Bình cũng dùng bếp than tổ ong, lúc nào cũng nước nóng để uống.
Kiều Quốc Lương nhắc nhở :
“Đồng chí Sử Hòa Bình, gian phòng của nhỏ, dùng than tổ ong chú ý, đừng để trúng độc.”
Sử Hòa Bình gật đầu :
“Yên tâm , cứ đặt ở gian bếp, ống khói cũng thông ngoài , !”
Phòng trong và gian bếp một cánh cửa, chỉ cần luôn nhớ đóng là .
Cởi áo khoác ngoài xuống, Kiều Quốc Lương hỏi nữa:
“Cậu câu nãy là ý gì?”
Anh uống một ngụm mạch nha mà Sử Hòa Bình đưa cho, cho ít quá, ngọt.
Mùi thơm cũng nhạt.
dù cũng hơn là uống nước trắng.
Trương Hồng Anh cũng uống một ngụm nước về phía Sử Hòa Bình.
Sử Hòa Bình :
“Hai xem , một phó xưởng trưởng xưởng than tổ ong, phó xưởng trưởng xưởng hạt dưa, gánh nặng thật sự là quá nặng.”
“Điểm thanh niên trí thức chúng bao nhiêu thanh niên tri thức thế , tổng thể cứ mà giúp đỡ.”
“Hai vị ?”
“Vẫn là nên chọn một giúp san sẻ gánh nặng, xưởng than tổ ong thể thiếu , nhưng xưởng hạt dưa thì thật sự là !”
“Ví dụ như , thể theo con đường của bố , đem hạt dưa của xưởng chúng bán đến tận Kinh Thành đấy!”
Trương Hồng Anh sặc một cái.
Kiều Quốc Lương cũng đặt chén xuống.
Trương Hồng Anh :
“Ý kiến của là xí nghiệp tập thể mới bắt đầu, nhất là nên động chạm lung tung.”
“Còn về việc bán hạt dưa đến Kinh Thành, đầu tiên, sản lượng của xưởng hạt dưa chúng cung đủ cầu, vấn đề nguồn hàng hạt dưa sống còn giải quyết , thì đừng bàn đến chuyện bán Kinh Thành.
Thứ hai, tiền vận chuyển bán đến Kinh Thành tính qua ?”
“Cộng thêm tiền vận chuyển, còn thể đảm bảo lợi nhuận của hạt dưa ?”
Sử Hòa Bình cứng họng.
Kiều Quốc Lương lên :
“Thế , đồng chí Sử Hòa Bình, nếu như thể giải quyết vấn đề nguồn hàng hạt dưa sống cho xưởng hạt dưa, nhất định sẽ đề nghị với đại đội, đề nghị xưởng hạt dưa đảm nhiệm chức phó xưởng trưởng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-473.html.]
Chỉ là đề nghị thôi nhé.
Có thông qua là chuyện của đại đội.
Tiền đề là giải quyết vấn đề nguồn hàng hạt dưa sống .
Trương Hồng Anh phụ họa:
“, là cái đạo lý .”
“Chúng kho hàng đây, ?”
Sử Hòa Bình vui, lắc đầu :
“Hai .”
Lạnh thấu xương thế , mới ngốc như , chạy đến kho hàng đợi từ sớm .
khi Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh khỏi, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, vội vàng chạy đuổi theo , Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh khỏi cổng viện, đuổi đến cổng viện liền thấy Kiều Quốc Lương :
“Bàn tính của Sử Hòa Bình đ.á.n.h cũng vang thật đấy.”
“Cậu thật sự dám !”
“Đem hạt dưa bán đến Kinh Thành, c.h.ế.t mất, ai mà hạt dưa Tiền Tiến của chúng lo bán , hợp tác xã mua bán của huyện bên cạnh đều đến tìm chúng đòi hàng kìa!”
Trương Hồng Anh lạnh:
“Uổng công còn là con em cán bộ, việc thì xong, trái cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện hái quả sẵn, còn phó xưởng trưởng, cũng xem xem cái bản lĩnh đó !”
“Chao ôi, đợt thanh niên trí thức mới , chỉ thanh niên trí thức Lâm và thanh niên trí thức Giản là đáng tin, còn thì...”
Kiều Quốc Lương:
“Thanh niên trí thức Cốc bọn họ cũng khá đấy chứ.”
“Ở cũng thôi, ở mà chẳng vài con sâu rầu nồi canh.”
Hai dần xa, Sử Hòa Bình cổng viện mặt mày âm trầm, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.
Hai thế mà dám lừa gạt , thế mà dám lưng !
Cứ đợi đấy cho !
Sử Hòa Bình đang định về phòng, liền thấy một giọng yếu ớt:
“Thanh niên trí thức Sử...”
Là Bạch Lan.
Bạch Lan yếu ớt trong gió tuyết, vẻ mặt đáng thương gọi một tiếng.
“Cô đến đây gì?”
Sử Hòa Bình vội vàng ngó nghiêng xung quanh, đó túm lấy cô kéo về phía viện.
Đi đến nơi khuất gió khuất , Sử Hòa Bình mới buông tay .
“Cô c.h.ế.t , dám chạy đến điểm thanh niên trí thức tìm !”
“Lỡ như thấy, sẽ cô liên lụy c.h.ế.t mất!”
Bạch Lan nghẹn ngào :
“Em cũng là hết cách , em... em con .”
Sử Hòa Bình xong sắc mặt càng trở nên khó coi hơn:
“Có thì , cô đến với thì ích gì?”
Bạch Lan ai oán :
“ đứa bé là của .”
Sử Hòa Bình thừa nhận, trợn tròn mắt, tức giận mắng:
“Phi! Cô dựa cái gì mà là của ? Đừng gì khác, đàn ông ở đại đội Tiền Tiến quan hệ với cô nhiều lắm, cô còn một đàn ông nữa mà!”
“Mang t.h.a.i liền bám lấy , cửa !”
Bạch Lan:
“Chính là của , thời gian đó chỉ chạm em thôi.”
“Anh nếu tin, đợi em sinh đứa bé , xem nó giống ai thì .”