Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 461

Cập nhật lúc: 2026-02-15 20:44:25
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cháu chú ý nghỉ ngơi nhé, Thu Thạch dù cũng bác sĩ y tá chăm sóc, cháu đừng lo lắng quá, cũng chú ý sức khỏe của !"

 

"Cái gì, đại nương cháu cũng cùng , hầm canh cho Thu Thạch hả? Tốt !"

 

Lão phu nhân hành vi vô liêm sỉ của lão đầu t.ử cho tức nghẹn, bà một bên véo lão gia t.ử, lão gia t.ử linh hoạt né tránh, nhất quyết đưa điện thoại.

 

"Niệm Niệm , ông nội nhờ cháu một việc, chắc chắn là phiền nhà cháu , nếu tiện thì thôi nhé, cháu vạn đừng ngại từ chối đấy!"

 

"Chuyện là thế , cháu cũng bố của Thu Thạch là đáng tin, và bà nội cháu tuổi tác cũng lớn , chăm sóc Thu Thạch quả thực là lực bất tòng tâm..."

 

Cần vụ viên:

 

"..." là đồ trang trí đấy ?

 

Lâm Niệm:

 

"Ông nội ông cứ ạ."

 

Lão gia t.ử:

 

"Ta định là Thu Thạch xuất viện thì cháu đón nó về nhà cháu chăm sóc một thời gian ?"

 

"Ông nội yêu cầu quá đáng, Niệm Niệm nếu cháu thấy khó khăn cứ , ông nội sẽ nghĩ cách khác."

 

Lâm Niệm:

 

"Ông nội, xem ông kìa, việc gì khó ạ."

 

"Cứ theo lời ông !"

 

Lão gia t.ử xong vui mừng múa may cuồng, lão phu nhân cướp điện thoại, bèn ghé sát ống :

 

"Niệm Niệm , bà nội cảm ơn cháu nhé!"

 

"Có cháu ở đó bà nội vạn yên tâm, đợi hai đứa về , cháu nhất định bà gửi lời hỏi thăm đến bà nội cháu..."

 

Lâm Niệm sự nhiệt tình của hai cụ cho tan chảy, ông bà nội bao, ông bà nội thế , kiếp Thu Thạch rơi cảnh đó chứ?

mà, già nhiệt tình, cô cũng còn thấy thấp thỏm nữa.

Cô từ văn phòng , Viện trưởng Dư đúng lúc thấy, ông biến sắc, rảo bước văn phòng hỏi các đồng chí bên trong:

 

"Vừa thấy đồng chí Lâm Niệm từ văn phòng , cô đến gì thế?"

 

Một nữ đồng chí trong văn phòng đặt cái ca tráng men xuống dậy, mỉm :

 

"Gọi điện thoại cho ông bà nội của Phó Thu Thạch ạ."

 

Viện trưởng Dư:

 

"!!!!"

 

"Các cô lập tức soạn một bản thông báo phê bình, phê bình thái độ phục vụ nhân dân đúng đắn của đồng chí Dư Mẫn, ngoài thông báo xuống, bốn giờ chiều nay họp thể nhân viên tại hội trường bệnh viện..."

 

Hai nữ đồng chí: Viện trưởng đúng là một thiết diện vô tư mà!

Dư Mẫn là cháu gái ruột của ông đấy!

Nói mở đại hội phê bình là mở đại hội phê bình ngay!

 

Xem bọn họ cũng việc chăm chỉ, bớt lười biếng mới .

Chương 356 Mất kiểm soát

Hiểu lầm !

 

Thật sự là hiểu lầm !

Nếu như Viện trưởng Dư thể hạ hỏi Lâm Niệm xem cô những gì, chắc ông quá hoảng sợ như .

ông sợ việc ngóng nội dung điện thoại của Lâm Niệm truyền ngoài, để Lâm Niệm tiếp tục mách lẻo, cho nên dám hỏi.

 

Dư gia.

Loạn cào cào cả lên.

Dư Mẫn thể tin nổi tai , rõ ràng buổi trưa , chú hai đang hiến kế giúp cô, nhưng tại ngoắt một cái đổi ?

 

Bố cô định đưa cô xin Lâm Niệm, chú hai còn định thông báo phê bình , còn định điều xuống nông thôn!

Dựa cái gì chứ!

 

"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o!"

 

"Mọi đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!"

 

"Con !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-461.html.]

 

"Đừng hòng bắt con xin cái đồ nhà quê Lâm Niệm đó!"

 

Cô nhảy dựng lên cãi với Phó hiệu trưởng Dư, Phó hiệu trưởng Dư tức đến mức trán nổi đầy gân xanh!

 

"Mày!"

 

"Mày thật là quá quắt !" Phó hiệu trưởng Dư đập bàn, Đàm Hồng Quyên tới khuyên ngăn, Phó hiệu trưởng Dư quát bà:

 

"Đều là do bà chiều hư, bà nó xem, sắp sửa bà chiều đến mức vô pháp vô thiên !"

 

Đàm Hồng Quyên :

 

"Chú hai cũng thế, rõ ràng buổi trưa như , ngoắt cái đổi ."

 

Phó hiệu trưởng Dư sắp phát điên đến nơi:

 

"Bà hiểu tiếng ? Người sắp gọi điện về Bắc Kinh mách lẻo !"

 

Đàm Hồng Quyên để tâm:

 

"Thì , tin hai vợ chồng lão thủ trưởng thể coi trọng xuất của Lâm Niệm!"

 

"Phó Thu Thạch chắc chắn tiền đồ vô lượng, là cần sự ủng hộ của nhà vợ!"

 

"Phải, nhà chúng hiện tại đúng là thể so với mấy nhà ở đại viện Bắc Kinh, nhưng mà... nhưng mà ông vẫn thể thăng tiến thêm mà, Mẫn Mẫn nhà cũng mạnh hơn Lâm Niệm!"

 

Phó hiệu trưởng Dư:

 

"Bà im miệng !"

 

"Thật là... giác ngộ tư tưởng kiểu gì thế, một đứa trẻ bà dạy hỏng hết !"

 

"Rầm..." Tiếng sập cửa vang lên, hai vợ chồng mới phát hiện Dư Mẫn tức giận chạy ngoài.

 

Đàm Hồng Quyên yên tâm định đuổi theo, Phó hiệu trưởng Dư quát :

 

"Đuổi cái gì mà đuổi?"

 

"Không đuổi theo!"

 

Dư Mẫn cam tâm.

Thực sự là cam tâm, cô chỉ đến hỏi chú hai xem ý chú là thế nào.

Tuy nhiên đến bệnh viện đều chỉ trỏ cô.

 

Dư Mẫn thực sự chịu nổi, đồng chí ở văn phòng thấy cô đến liền bảo:

 

"Đồng chí Dư Mẫn, cô đến đúng lúc lắm, bốn giờ chiều nay họp đại hội, cô nhất định mặt, muộn, vắng mặt!"

 

"Đi cái rắm! Bà đây chính là vắng mặt đấy, các ?"

 

"Đồng chí năng như ? Viện trưởng Dư , dù là muộn vắng mặt đều sẽ xử lý nghiêm khắc!"

 

Dư Mẫn lạnh, nghiêm khắc?

Sắp điều cô xuống nông thôn , còn thể nghiêm khắc đến mức nào nữa?

Cô đẩy một cái đồng chí ở văn phòng:

 

"Tránh , đừng cản đường."

 

Đi tòa nhà cô liền thấy thông báo phê bình dán bảng tin, Dư Mẫn xông lên xé nát nó.

Như phát điên , qua đều né tránh cô, chỉ trỏ lưng cô.

Dư Mẫn xông thẳng đến văn phòng viện trưởng, kết quả ai, cửa khóa.

 

Tức đến mức cô đá cửa!

Dư Mẫn cơn giận mờ mắt, tìm thấy Viện trưởng Dư, liền xông thẳng phòng bệnh:

 

"Lâm Niệm, gì cô mà cô hại ?"

 

" , cô chính là đuổi !"

 

"Cô chính là sợ ưu tú hơn cô, cô thật vô liêm sỉ!"

 

"Cô , cô dùng thủ đoạn gì để ép chú hai ?"

 

"Đồ hồ ly tinh, hổ!"

 

nhe nanh múa vuốt đồng chí Vương cản , lúc đầu Lâm Niệm thấy gì, nhưng cô dám mắng là hồ ly tinh thì Lâm Niệm nhịn nhé, xông lên tát cho một cái.

 

Loading...