Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 459
Cập nhật lúc: 2026-02-15 20:44:23
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa là một chỗ dựa lớn như ngài đây!
hề bừa nhé, tối qua giọng của đồng chí Dư Mẫn lớn như , nhiều bệnh nhân đều thấy.
Mọi còn đang bàn tán kìa, tại bệnh viện đồng chí tư tưởng lạc hậu như .
còn đang tính lúc gọi điện thoại cho ông bà nội của Thu Thạch thì sẽ nhắc qua một câu."
Dư Mẫn mắng cô.
Muốn đào chân tường của cô?
Cô gái cái gì cũng tích trữ , duy chỉ hận thù là tích trữ nổi.
Viện trưởng Dư: Σ(°△°|||)︴
Lâm Niệm hỏi:
" tò mò nhé, đồng chí Dư Mẫn dám ngang ngược như , chú cô là viện trưởng bệnh viện, bố cô là ai?"
Cái miệng nhanh nhảu của đồng chí Vương:
"Là Phó hiệu trưởng của học viện!"
Lâm Niệm:
"À... hèn chi!"
Mồ hôi lạnh của Viện trưởng Dư bắt đầu rịn , thật, ông thể địa vị ngày hôm nay, bao nhiêu năm trải qua sóng gió cũng coi như là thấy nhiều rộng.
Ông đây là đầu tiên gặp loại đ.á.n.h bài theo lẽ thường như Lâm Niệm.
Theo lý mà Phó Thu Thạch là của học viện, còn học ở học viện, Lâm Niệm nên lên xé rách mặt như , cô là ngốc thật, là để tiền đồ của Phó Thu Thạch trong mắt.
Nên rằng khi Phó Thu Thạch nghiệp, lời nhận xét của lãnh đạo học viện là quan trọng.
Xem bạn gái của Phó Thu Thạch chỉ vẻ bề ngoài, bên trong là một đống cỏ khô.
mà cô lên xắn tay áo việc ngay, thực sự gây rắc rối cho ông .
Viện trưởng Dư lập tức nghiêm túc :
"Đồng chí Lâm Niệm cháu chịu uất ức ? Cháu hãy kể kỹ cho chú rốt cuộc xảy chuyện gì, đồng chí Dư Mẫn rốt cuộc những gì, chú sẽ xuống điều tra, nếu những gì cháu là đúng sự thật, chú nhất định sẽ bao che, nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc nó."
Lâm Niệm vẻ mặt kỳ quái:
"Không đúng chứ, Viện trưởng Dư ngài nên .
Rõ ràng sáng nay Dư Mẫn buông lời đe dọa xong liền tìm ngài, cô từ chỗ ngài còn bảo cứ đợi đấy, đó thấy gọi y tá trưởng , là viện trưởng tìm việc..."
"Viện trưởng Dư, ngài đừng với rằng, hai bọn họ tìm ngài chỉ là để báo cáo công việc nhé!"
"Ngài thể điều tra, lúc Dư Mẫn buông lời đe dọa , thấy đấy, cái bộ dạng đó chính là tìm chỗ dựa định đến thu xếp đấy."
" sợ hãi, kẻ trộm nghìn ngày, chứ gì ai đề phòng kẻ trộm nghìn ngày, còn chăm sóc Thu Thạch, thực sự sợ lúc nào đó sơ sẩy một cái hại mất..."
Phó Thu Thạch xen :
"Niệm Niệm em đừng sợ, em gọi điện thoại cho ông nội , cứ ở đây bắt nạt em, bảo ông thủ tục chuyển viện cho , chuyển đến bệnh viện ở Bắc Kinh."
Đồng chí Vương:...
Đột nhiên cảm thấy, hình như nên phòng bệnh thì hơn.
Bây giờ rút lui còn kịp ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-459.html.]
Viện trưởng Dư sợ hãi run lên, chuyện thật là...
Một cái đầu hai cái lớn!
Dư Mẫn thể ngu ngốc đến thế?
Ông dày công dạy bảo nó coi như phí công , nó cho quan hệ tồi tệ đến mức , nực là ông còn dạy Dư Mẫn bạn với Lâm Niệm.
Bây giờ chuẩn gọi điện thoại về Bắc Kinh mách lẻo !
Phó Thu Thạch che chở như , chuyện khó giải quyết !
"Đồng chí Lâm Niệm, vấn đề cháu bệnh viện chúng nhất định sẽ xử lý nghiêm túc, cháu yên tâm, chú khẳng định sẽ bao che cho ."
"Ông bà nội của đồng chí Phó Thu Thạch tuổi tác cao, vẫn là đừng vì chút chuyện nhỏ mà phiền các cụ thì hơn!"
"Đồng chí Dư Mẫn cũng quá , nhưng tính tình nó là bốc đồng ngoài mặt, thích sướng cái miệng, ở đây chú mặt nó xin cháu..."
Lâm Niệm gật đầu:
"Với tư cách là viện trưởng, nhân viên quyền coi thường giai cấp nông dân như , là do công tác tư tưởng của các ngài đến nơi đến chốn, quả thực là trách nhiệm của vị viện trưởng ."
"Với tư cách là bề , tư tưởng tác phong của con cháu vấn đề, hoặc là do chịu ảnh hưởng từ bề , hoặc là do bề lơ là giáo d.ụ.c!"
Thế thì chắc chắn thể là chịu ảnh hưởng từ bề !
Chỉ thể là lơ là giáo d.ụ.c thôi.
"Ý kiến của đồng chí Lâm Niệm nêu , khiến bừng tỉnh đại ngộ, chúng quả thực là đối với đồng chí Dư Mẫn lơ là giáo d.ụ.c, chú nhất định sẽ dạy bảo nó một trận nghiêm khắc!"
Lâm Niệm tò mò hỏi:
"Là giáo d.ụ.c bằng miệng ạ? Sau đó chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa ? Hay là Viện trưởng Dư chuẩn đại công vô tư, mở đại hội công khai phê bình đồng chí Dư Mẫn, để cảnh tỉnh các đồng chí khác trong bệnh viện, ái chà, phong khí của bệnh viện quan trọng, phong trào chỉnh đốn cũng quan trọng mà."
"Bệnh viện thì , chứ ở quê, hành vi chắc chắn sẽ lôi diễu phố đấu tố. Những đồng chí nông dân quảng đại mà cô còn coi thường, cô gì? Trở về xã hội phong kiến để tư bản ?"
Viện trưởng Dư:...
Ai đó ơn cho ?
Con bé mà chụp mũ giỏi thế?
Một chuỗi mũ chụp xuống thế , khiến ông ngay cả lời xin xỏ cũng thốt nổi!
Viện trưởng Dư giơ tay lau mồ hôi trán, ông :
"Đồng chí Lâm Niệm yên tâm, bệnh viện sẽ việc theo quy định, đồng chí Dư Mẫn vi phạm điều nào, thì sẽ xử phạt theo điều đó!"
Chuyện của Cố Thu Hà giấu ông , ông theo bản năng liền cảm thấy Lâm Niệm thể lừa , dù Lâm Niệm cứ mở miệng là thấy, thấy, ngài thể điều tra, ngờ tới Lâm Niệm là thật giả lẫn lộn, đoạn về việc Dư Mẫn khiêu khích cô và buông lời đe dọa đều là do cô bịa .
Nói để lừa Viện trưởng Dư một vố thôi.
Dù trong bệnh viện đông, cô thấy thấy, nhưng cô quen những đó là ai, bệnh viện cứ mà điều tra.
Dù cho điều tra , cũng thể cô vu khống, cô cũng chẳng sợ.
Dư Mẫn , bệnh viện tìm cô gây rắc rối, thì đó chính là đang trút giận báo thù cho Dư Mẫn thôi, chủ yếu là chơi chiêu lừa lọc cộng với ăn vạ.
Viện trưởng Dư chỉ thể năm bảy lượt khuyên Lâm Niệm và Phó Thu Thạch đừng gọi điện thoại, chuyện ông sẽ cho họ một lời giải thích.
Từ phòng bệnh , Viện trưởng Dư vội vàng tìm Phó hiệu trưởng Dư, kể sự việc:
"Mẫn Mẫn đ.â.m thủng trời , đối phương rõ ràng bỏ qua dễ dàng, đồng chí Phó Thu Thạch còn bảo đồng chí Lâm Niệm gọi điện về Bắc Kinh mách lẻo.
Anh cả, phía bệnh viện em nhất định đưa thái độ, phía cũng nhất định đưa thái độ."