Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 446

Cập nhật lúc: 2026-02-15 19:45:51
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đón nhà, ông cụ liền hỏi: "Anh đích tới đây là chuyện lớn gì xảy ?"

 

"Anh cứ việc , vẫn còn chịu đựng !"

 

Nói thì đại thủ trưởng thực từng là lính trướng ông cụ, ông cụ nghỉ hưu sớm, nếu ông cụ trẻ mười mấy tuổi thì vị trí hiện tại thể ngang hàng với đại thủ trưởng và những khác.

 

Tuy nhiên ông cụ đối với những đang cống hiến ở vị trí công tác vẫn vô cùng tôn trọng.

 

" tới là để chúc mừng ông, Thu Thạch đứa nhỏ lập công , công hạng nhất!"

 

Ông cụ và bà cụ sắc mặt liền đổi, công hạng nhất cải trắng ngoài đất, lập là lập !

 

"Vậy... Thu Thạch nhà chúng thế nào ?"

 

"Nó thương ?"

 

"Nó..."

 

Đây mới là cách mở đầu đúng đắn của , đầu tiên là quan tâm đến sự an nguy của đứa trẻ.

 

Phó Quốc Thành?

 

Hừ hừ!

 

"Hai cụ đừng lo lắng, đồng chí Phó Thu Thạch qua cơn nguy hiểm, chuyển đến bệnh viện học viện để tiếp tục điều trị."

 

Bà cụ rơi nước mắt: "Làm lo cho , là ông bà nội của nó, đương nhiên hy vọng nó thể bình bình an an, công lao nọ thực sự quan trọng."

 

Ông cụ đưa khăn tay cho bà: "Bà đừng , chúng tự hào về nó, nó đang bảo vệ tổ quốc mà!"

 

Bà cụ lau nước mắt: " , cũng tự hào về nó, chỉ là xót thương đứa nhỏ thôi."

 

" chăm sóc nó, thu dọn đồ đạc đây!"

 

Bà cụ xong liền xoay định về phòng, đại thủ trưởng cũng ngăn cản, lớn tuổi thế dám để bà lão bôn ba.

 

Ông cụ Phó : "Bà đừng loạn lên, đ.á.n.h điện báo cho đối tượng của Thu Thạch , mời cô bé đó giúp chăm sóc một chút."

 

Đại thủ trưởng nhướn mày: "Thu Thạch đối tượng ?"

 

Ông cụ Phó : "Có, là một cô bé , cha cô bé là liệt sĩ."

 

"Gốc gác trong sạch!"

 

Đại thủ trưởng : " thấy đề nghị cũng , thế , để cấp cử xe đón, mùa đông giá rét thế một cô bé tàu hỏa tiện an ."

 

Chương 344 Đe dọa

Bà cụ lập tức hiểu tâm tư khổ cực của ông cụ.

 

Bà vội : "Như gây phiền phức cho tổ chức ? Nếu thì để tài xế của ông già ."

 

Đại thủ trưởng : "Cuối năm , phía học viện việc cũng ít, nếu Thu Thạch cũng sẽ điều thực hiện nhiệm vụ."

 

"Không phiền , của lão thủ trưởng thì thể động , nếu sinh hoạt của hai cụ cũng tiện!"

 

Sau đó ông nhắc đến chuyện cũ của Phó Thu Thạch: "Những chuyện nếu sáng tỏ nhất, nếu Thu Thạch thăng tiến, những chuyện sẽ trở thành điểm tấn công... tình hình hiện tại hai cụ cũng đấy, đồng chí Phó Quốc Thành là cha của đồng chí Phó Thu Thạch, lời của ông vẫn trọng lượng lớn."

 

Hạt giống quá , đại thủ trưởng thấy hủy hoại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-446.html.]

Nên nhắc nhở lão thủ trưởng một chút, cho dù là nể mặt đứa trẻ vì nước sinh t.ử, là nể mặt vợ chồng lão thủ trưởng, đại thủ trưởng đều cảm thấy nên thực hiện nghĩa vụ nhắc nhở.

 

Bà cụ suýt chút nữa thì tức điên.

 

Bà lập tức giải thích: "Đây đều là chuyện trong nhà, nhưng cũng thể !"

 

"Đứa nhỏ đó năm đó mới mười ba tuổi, mất, cha lấy danh nghĩa chăm sóc nó mà cưới một đàn bà về, nó thực sự thể chấp nhận , chuyện đẩy Lưu Đình lúc đó nó cha nó đ.á.n.h, liền vươn cổ lên gào là chính nó đấy, bắt cha nó đ.á.n.h c.h.ế.t nó để nó tìm ..."

 

"Sau đó chúng hỏi nó, nó , nó thấy Lưu Đình sắp ngã nên vội chạy đỡ bà ."

 

"Thằng cả nhà tưởng là nó đẩy nên đ.á.n.h nó, Lưu Đình Thu Thạch đ.á.n.h, là bà tự cẩn thận, thằng cả tưởng bà dàn xếp thỏa nên tin, lúc đó trong nhà còn một nữa là chị họ của Lưu Đình, chị họ bà một mực khẳng định là Thu Thạch đẩy..."

 

"Sau đó động tĩnh quá lớn kinh động đến hàng xóm, chuyện cứ thế lan truyền ngoài."

 

"Năm Thu Thạch mười bốn tuổi, Lưu Hồng Vĩ Thu Thạch đẩy nó xuống sông, thằng cả nhà giữa trời tuyết bắt Thu Thạch quỳ ở trong sân, bắt nó cởi quần áo lấy thắt lưng da quất nó..." Bà cụ đến đây liền nghẹn ngào.

 

"Lưu Hồng Vĩ, cái thằng h.i.ế.p d.ă.m đó! Nó tin Lưu Hồng Vĩ mà tin con trai !"

 

"Cháu nội thấy nó rơi xuống sông liền cứu nó, kết quả nó đổi trắng đen là cháu nội đẩy..."

 

"Gia môn bất hạnh, thật sự là gia môn bất hạnh."

 

"Cháu nội thực sự là khổ, thật sự là khổ, nhắc đến những đau khổ nó chịu lúc nhỏ là trong lòng khó chịu!" Bà cụ dữ dội hơn.

 

Đại thủ trưởng thở dài.

 

Ông cụ : "Cho nên chúng mới đón đứa nhỏ về bên cạnh để nuôi dưỡng, năm mười sáu mười bảy tuổi Phó Quốc Thành bắt nó lính, đứa nhỏ bề ngoài luôn đối đầu với cha nó, nhưng trong lòng là một đứa trẻ lời, nó luôn cảm thấy cha thích nó là vì bản đủ ưu tú.

 

Vào trong quân ngũ là dốc sức thể hiện..."

 

Sau khi đại thủ trưởng .

 

Mặt ông cụ đen kịt .

 

Ông bảo cảnh vệ gọi điện thoại cho Phó Quốc Thành, bảo bà cụ gọi điện thoại cho hai cô con gái, bảo họ đều về.

 

Phó Quốc Thành đại thủ trưởng tìm ông cụ Phó và bà cụ, ông vẫn luôn chìm đắm trong chuyện hạ chức mà thoát .

 

Cố vấn.

 

Cũng chỉ là cái tên cho kêu thôi.

 

Đó là dấu hiệu ông gạt khỏi lề , biểu thị từ nay về ông ở đoàn ca múa chính là hạng chỉ để uống xem báo đợi đến giờ về.

 

Cái chức vị nhàn rỗi thể nhàn rỗi hơn nữa.

 

Không bất kỳ thực quyền nào.

 

Phó Quốc Thành chịu nổi?

 

Ông ngơ ngẩn đến nhà ông cụ, lúc ông tới hai cô em gái đều đến .

 

Phó Hồng Sương và Phó Hồng Diệp lo lắng Phó Quốc Thành, Phó Quốc Thành bước nhà còn gượng một cái: "Ba, ba gọi con về là vì chuyện Thu Thạch lập công ạ?"

 

"Chuyện đúng là đáng ăn mừng, ba xem cần đón Gia Đống và Tiểu Quyên qua đây , cũng để tụi nó học tập cả của tụi nó."

 

Phản ứng của đại thủ trưởng và các chiến hữu khác khiến Phó Quốc Thành rằng Phó Thu Thạch đứa con trai giờ khác xưa, ông kiểm soát, hơn nữa đà thăng tiến quá mạnh.

 

 

Loading...