Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-02-15 19:45:46
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ Khúc gà trong tay, chức vị cũng trở nên danh xứng với thực.

 

Điều khiến đám bà năm Dương cũng sốt ruột, thế nhưng mùa đông dễ nuôi lợn, lợn thể nuôi trong phòng sưởi, mà chuồng lợn hiện của đại đội khả năng giữ ấm mùa đông kém.

 

bà cụ Vương ở bộ phận nuôi vịt thì thể, bà cho rằng vịt cũng thể nuôi giống như gà!

 

Chỉ tiếc đại đội mạo hiểm quá mức, đồng ý nuôi vịt nuôi ngỗng mùa đông, thế là mấy bà cụ chỉ thể hâm mộ bà cụ Khúc.

 

Bà cụ Khúc gần như ngày nào cũng cắm chốt bên phía trại nuôi gà, thế là nhiệm vụ lén lút mang đồ ăn cho hai vị giáo sư do bà đảm nhận. Hai vị giáo sư ở đại đội Tiền Tiến hai ba ngày, sắc mặt đều hồng hào lên ít.

 

Ngày tháng thật , thật hy vọng.

 

Bãi thử nghiệm.

 

Trong vùng đất tuyết , một tiếng nổ vang trời, đám mây hình nấm bốc cao lên trung.

 

Động tĩnh quá lớn, tuyết cây trong rừng xào xạc rơi xuống đất.

 

Những dãy núi thấp gần đó thi lở tuyết, động vật hoảng hốt bỏ chạy tán loạn.

 

Cuộc thử nghiệm che giấu bởi tầng tầng lớp lớp rừng rậm, thế giới bên ngoài căn bản hề nơi từng xảy chuyện gì.

 

"Thành công !"

 

"Sản phẩm thử nghiệm 1 cuối cùng thành công !"

 

"Tiếp theo, chúng thể đẩy nhanh tiến độ của sản phẩm thử nghiệm 2!"

 

Nhìn đám mây hình nấm bốc cao, mấy nhân viên nghiên cứu khoa học vui mừng đến phát !

 

"Trong tay v.ũ k.h.í hạt nhân cứng rắn mới thể răn đe lũ tiểu nhân xung quanh, mới thể khiến bọn hổ giấy chủ nghĩa đế quốc dám hét hò bừa bãi với chúng !"

 

"Sản phẩm thử nghiệm 1 khi thành công thể lập tức đưa sản xuất hàng loạt, đó trang cho các khu vực bảo vệ lớn!"

 

"Tầm b.ắ.n và độ chính xác của sản phẩm 1 đều vấn đề gì, uy lực cũng lớn hơn mười , thật mong đợi thành quả khi sản phẩm 2 thành công!"

 

Từ xuống , bộ trung tâm chỉ huy đều sôi sục!

 

Vị thủ trưởng phụ trách an ninh cũng vui mừng đến phát : "Sự hy sinh của các đồng chí hề lãng phí!"

 

Thử nghiệm thành công, nhân viên nghiên cứu khoa học thể nghỉ ngơi hai ngày, đó sẽ trực thăng và chiến đấu cơ đến đón họ.

 

Trước đây dám dùng máy bay đưa đón là vì sợ máy bay trời trực tiếp trở thành mục tiêu tấn công.

 

Bây giờ thử b.ắ.n thành công , hơn nữa các thế lực thù địch gần đó cũng quét sạch một lượt, nên sợ nữa.

 

Lâm Trường Chinh tranh thủ lúc nghỉ ngơi, vội vàng chạy đến trạm y tế thăm Phó Thu Thạch.

 

Nếu trai cứu ông, ông c.h.ế.t trong rừng .

 

Lúc đó d.a.o găm của kẻ địch đ.â.m tới n.g.ự.c ông.

 

Tiểu Phó cứu ông, vì thế còn trúng một phát đạn.

 

Sau đó chính Tiểu Phó mang vết thương dẫn dụ kẻ địch .

 

Lần , những đồng chí hy sinh vì họ quá nhiều, hy vọng Tiểu Phó thể , nếu ... nếu thì thật sự là quân tiêu diệt .

 

"Lâm công, đồng chí Tiểu Phó thật sự nguy hiểm, vốn dĩ chúng từ bỏ cấp cứu , nhưng đột nhiên nhịp tim, đây đúng là một kỳ tích!"

 

Chương 340 Đó là con gái

"Cứu sống ?" Lâm Trường Chinh vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-441.html.]

 

Bác sĩ : " ! Cứu sống !"

 

"Bây giờ cũng tỉnh, hơn nữa cũng thể ăn chút đồ !"

 

"Tình hình hồi phục của !"

 

Vừa đến phòng bệnh, Phó Thu Thạch đang yếu ớt hỏi y tá lấy đồ của .

 

Một nữ y tá nhận lời, lấy cho , tới cửa bác sĩ hỏi: "Đồng chí Phó Thu Thạch đưa yêu cầu gì ?"

 

Y tá : "Cậu lấy ảnh, chính là tấm ảnh của cô gái đó."

 

Lâm Trường Chinh: "Ảnh của cô gái nào?"

 

Y tá: "Là tấm ảnh của một cô gái đựng trong túi áo khoác của , bây giờ lấy cho đây."

 

Lúc đó tưởng Phó Thu Thạch qua khỏi, của trạm y tế định thu dọn di vật cho thì phát hiện tấm ảnh .

 

"Làm nhiệm vụ cũng mang theo, lẽ là ảnh của vị hôn thê đấy!" Y tá .

 

Bác sĩ và Lâm Trường Chinh cũng theo.

 

Một trai như đối tượng gì lạ, đối tượng mới là lạ đấy.

 

Hai phòng bệnh, y tá chào hỏi bác sĩ, sẵn tiện về tình hình của Phó Thu Thạch, Lâm Trường Chinh cũng dỏng tai lên .

 

Ông xuống chiếc ghế giường bệnh của Phó Thu Thạch, đợi y tá và bác sĩ trao đổi xong mới mở lời: "Đồng chí Phó Thu Thạch, là Lâm Trường Chinh! Cuộc thử nghiệm của chúng thành công! Thật sự vô cùng cảm ơn !"

 

Lâm Trường Chinh nắm lấy tay , xúc động : "Thật đấy, nếu dũng cảm phút cuối, cho dù mấy lão già chúng tuẫn quốc, nhưng đồ lọt tay kẻ địch thì tổn thất đối với quốc gia chúng là vô cùng to lớn, thể lường !"

 

Phó Thu Thạch yếu ớt : "Bảo vệ tổ quốc là chức trách của quân nhân, bác cần đa tạ! Mấy vị mới là bảo vật của quốc gia, chúng cháu nên cảm ơn các bác mới đúng..."

 

Lâm Trường Chinh tóc hoa râm, trông như ngoài năm mươi tuổi.

 

Bác sĩ : "Đồng chí Phó Thu Thạch, Lâm công còn tới bốn mươi tuổi !"

 

Phó Thu Thạch kinh ngạc, ngại ngùng : "Xin Lâm công, cháu..."

 

Lâm Trường Chinh ha ha : "Không , hiểu lầm cũng bình thường, cái nghề của chúng giữ tóc là lắm , bạc một chút cũng !"

 

Y tá lúc mang tấm ảnh tới đưa cho Phó Thu Thạch, Lâm Trường Chinh vặn lướt qua cô gái trong ảnh, ông cảm thán: "Ồ, cô bé xinh quá, đồng chí Tiểu Phó, đây là đối tượng của ?"

 

Phó Thu Thạch gật đầu: "Vâng, cô là đối tượng của cháu!"

 

"Cô cùng họ với bác đấy!"

 

Nói xong liền , ánh mắt tấm ảnh vô cùng dịu dàng.

 

"Trùng hợp , còn là cùng họ nữa!"

 

Phó Thu Thạch khẽ gật đầu, cẩn thận cất tấm ảnh của Lâm Niệm túi áo n.g.ự.c của bộ quần áo bệnh nhân, nhẹ nhàng vỗ vỗ mới yên tâm.

 

Thấy mệt, Lâm Trường Chinh dậy cáo từ: "Đồng chí Tiểu Phó, nghỉ ngơi , khi tới thăm !"

 

Phó Thu Thạch ở giường bệnh chào Lâm Trường Chinh theo nghi thức quân đội.

 

Anh khâm phục những như Lâm Trường Chinh, rời bỏ gia đình dấn viện nghiên cứu, ngày đêm nghiên cứu, ba mươi mấy tuổi mà trông như năm sáu mươi tuổi.

 

Lâm Trường Chinh ngoài, lúc ngang qua trạm y tá thấy hai cô y tá đang chuyện: "Cậu dập tắt ý nghĩ đó , đối tượng của là đồng chí Lâm Niệm xinh như , đào góc tường là chuyện căn bản thể nào!"

 

 

Loading...