Không ngờ tới nha, thực sự ngờ tới, thằng con ngốc của bà tố chất "tai họa" cơ đấy.
Bà cụ Khúc nhanh nhẹn múc nước nóng cho Trang Lệ Na, còn lấy một chiếc khăn mặt mới, bảo cô dùng để rửa mặt.
Trang Lệ Na cũng ở nhà khác thể cứ mãi, cô cố gắng kiềm chế bản , cảm ơn bà cụ Khúc, rửa mặt thật sạch, Lâm Niệm lấy kem dưỡng da của cho cô dùng.
"Cảm ơn bạn!"
Thoa kem xong, bà cụ Khúc liền nắm lấy tay cô : "Không chuyện gì to tát , đời chuyện khó khăn còn nhiều lắm, chỉ cần con còn sống, thì cái rãnh nào mà chẳng vượt qua ?
Đều sẽ qua cả thôi!"
Trang Lệ Na thẹn thùng, cô còn để của Đại Dũng tới an ủi, tình cảnh hiện tại của Đại Dũng, đau lòng nhất chẳng ai khác chính là .
"Vâng, đều sẽ qua cả thôi ạ!"
Hai rõ ràng là lệch sóng, mà nối tiếp câu chuyện một cách kỳ diệu, chẳng thấy lạc quẻ chút nào.
Chương 316 Anh trao cho em tất cả sự ngọt ngào
Sau khi sang bên , Trang Lệ Na liền thấy vợ chồng Lâm Đại Cường và Đoạn Xuân Hoa.
Cả nhà họ Lâm, ngoại trừ bà cụ Khúc mới quen, thì đôi vợ chồng cô từng gặp.
Đoạn Xuân Hoa chuyện của Trang Lệ Na, thấy cô liền nảy sinh lòng thương xót, trong lòng mắng c.h.ử.i em nhà họ Lưu là , một cô gái xinh , yểu điệu thế mà dám nghĩ cái phương pháp độc ác như thế để chà đạp .
Nhìn cái dáng vẻ nhỏ bé đáng thương bao nhiêu!
Thật là!
Cái loại súc sinh bằng, ông trời cũng nổi, trực tiếp thu dọn bọn chúng !
Đoạn Xuân Hoa đối với Trang Lệ Na vô cùng nhiệt tình, Lâm Đại Cường cũng hiền lành, Trang Lệ Na nghĩ, đồng chí Lâm Đại Dũng như , quả nhiên trong nhà cũng đều .
Anh trai chị dâu đều là hiền hậu, em trai cũng lương thiện, những thể dũng cảm đấu với kẻ để bảo vệ tài sản công cộng đều là hùng cả!
Anh Đại Dũng cũng là hùng, hùng trong các hùng.
Trang Lệ Na sang Lâm Đại Dũng, thấy với , nghĩ đến những gì trải qua, Trang Lệ Na kìm mà đỏ hoe mắt, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Chuyện Đại Dũng sợ hết hồn.
"Sao em ?"
"Em đừng ?"
" cho em ăn kẹo !" Đại Dũng vội vàng móc từ trong túi một viên kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho cô, nước mắt Trang Lệ Na càng rơi dữ dội hơn.
Đại Dũng cuống quýt, lấy nốt hai viên kẹo còn trong túi đưa cho Trang Lệ Na: "Đừng nữa , mỗi ngày chỉ cho ăn ba viên kẹo thôi, cho em hết kẹo ngày hôm nay của luôn!"
"Có thể ngọt ngào cả ngày đấy nhé!"
Trang Lệ Na hu hu.
Đại Dũng sốt ruột gãi đầu: "Nữ dân quân thảo nguyên em đừng , ... ..." Anh nghiến răng dậm chân một cái: " cho em kẹo ngày mai, kẹo ngày , mỗi ngày đều cho em kẹo hết, em đừng ?"
"Em một cái ?"
Trang Lệ Na sụt sịt hỏi: "Anh thích xem ?"
Đại Dũng gật đầu lia lịa: "Ừm!"
"Khóc là buồn bã."
"Cười là vui vẻ."
"Em là một cô gái , cô gái thì nên vui vẻ, nên buồn bã."
Mọi : !!!!
Lưu Dũng Nam: Không chứ, chú Hai chú là ngốc thật ngốc giả đấy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-411.html.]
Người ngốc mà tán tỉnh thế ?
Lâm Niệm: Sự trêu chọc vô tri mới là chí mạng nhất!
Lâm Đại Cường: Hồi lão Nhị ngốc cái miệng ngọt xớt như thế bao giờ!
Bà cụ Khúc: Thôi xong , lão Nhị tạo nghiệt !
Sao đây bà phát hiện nó bản lĩnh như thế nhỉ?
Đến một bà già như bà mà còn thấy đỏ cả mặt!
là cái mạng già mà!
Ba hạt dẻ: Ngơ ngác!!!!
Chị Trang cái gì ?
Chú Hai lời chẳng gì sai cả, lẽ nào chị Trang chê ít kẹo?
Tụi nó chê nha!
Cho tụi nó !
Cho tụi nó hết kẹo !
Trang Lệ Na lấy khăn tay lau nước mắt, cố gắng nặn một nụ , Đại Dũng vui sướng vỗ tay: "Cười , nữ dân quân thảo nguyên !"
" lấy kẹo cho em!"
Nói xong Đại Dũng liền thấy xót xa, khuôn mặt đầy vẻ nỡ và đau khổ.
Trang Lệ Na nhịn mà phì , cả nhà cũng theo, chỉ thấy Lâm Đại Dũng rề rà mang hết kẹo dự trữ của , vô cùng nỡ mà đưa cho Trang Lệ Na.
Anh một cái, đó dứt khoát nhắm mắt .
Những thứ ngọt ngào còn thuộc về nữa .
Thật đau lòng, thật xót xa.
"Cảm ơn đồng chí Lâm Đại Dũng, nhất định sẽ nhiều ít!"
"Đồng chí Lâm Đại Dũng, vô cùng cảm ơn quản nguy hiểm cứu khỏi tay bọn , xin hãy nhận lấy kẹo , đây là quà cảm ơn của !"
Đại Dũng kinh ngạc mở to mắt, kẹo mất mà tìm đưa tới mặt , bà cụ Khúc.
Cái vẻ ngốc nghếch đó đúng là nổi, bà cụ Khúc xua tay: "Đồng chí Tiểu Trang cho con thì con cứ nhận !"
Đại Dũng đính chính: "Mẹ ơi, em là nữ dân quân thảo nguyên, đồng chí Tiểu Trang!"
Trang Lệ Na: "Đồng chí Lâm Đại Dũng, mỗi một nữ dân quân thảo nguyên đều tên của , giống như mỗi một quân nhân đều tên của ."
" là nữ dân quân thảo nguyên, tên là Trang Lệ Na!"
Đại Dũng hiểu: " là xã viên đại đội Tiền Tiến, tên là Lâm Đại Dũng!"
Lâm Niệm tiên phong vỗ tay: "Chú Hai thông minh quá!" Mọi liền vỗ tay theo, Lâm Đại Dũng ôm lấy đống kẹo của , tự hào : "Ừm, là thông minh thứ ba trong nhà !"
Người thông minh nhất là , thông minh thứ hai là Niệm Niệm, là "đại thông minh" thứ ba của nhà họ Lâm.
Bà cụ Khúc: "Được , mau xuống ăn cơm thôi!"
"Còn quậy nữa là cơm canh nguội hết đấy!"
Trang Lệ Na đưa một túi bánh ngọt cho bà cụ Khúc: "Bác ơi, cháu tới vội vàng quá, cũng chẳng mang theo đồ gì , đây là bánh trứng gà cháu mua ở cửa hàng cung ứng huyện, bác đừng chê nhé ạ!"
Bà cụ Khúc đón lấy thuận tay để lên tủ: "Cái con bé tới thì tới thôi, khách khí cái gì, mau xuống ăn cơm !"
Nhìn một bàn thức ăn trưa phong phú, Trang Lệ Na chút ngại ngùng, Lâm Niệm gắp thức ăn cho cô: "Bạn đừng ngại, nếu lát nữa tốc độ đưa đũa theo kịp là bạn ăn no đấy!"