Quân Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 406
Cập nhật lúc: 2026-02-15 19:36:21
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 312 Mấy nhà vui vẻ mấy nhà sầu
Phó Quốc Thành bấm bụng gửi tiền cho Lưu Đình, còn cách nào khác, ông còn cần thể diện.
Chỉ trong tình cảnh , ông mới nhớ về Lương Dã Bình và nhà đẻ của bà .
Thư hương môn , tuy ai nấy đều thanh lãnh, nhưng thật sự gây chuyện cho ông !
Không đòi tiền ông , gây chuyện cho ông !
Phó Quốc Thành quên mất, ban đầu ông tố khổ mặt vợ quá cố như thế nào về việc nhà ngoại đối xử với ông lạnh nhạt .
Một chút tình cũng , còn hỏi Lương Dã Bình nhà đẻ bà coi thường ông !
Cái loại đúng là rẻ rúng!
Lưu Đình bên nhận tiền, thanh toán xong hóa đơn bệnh viện, đồng thời nhà họ Lưu cũng luân phiên gặp xong Lưu Hồng Quân.
Cũng đến lượt bà gặp Lưu Hồng Quân.
Thấy Lưu Hồng Quân, Lưu Đình liền rơi nước mắt, bà mở miệng, Lưu Hồng Quân vẫn dịu dàng chuyện với bà như khi: "Đình Đình đừng , là của Ba, Ba nhất thời mỡ mê tâm mắt, gây phiền phức cho em !"
"Anh Ba sẽ phán bao nhiêu năm, lẽ chung cũng chừng."
"Anh Ba yên tâm về gia đình, em thể giúp Ba chăm sóc hai đứa nhỏ ?"
Ông Lưu Đình, mỉm dịu dàng.
Lưu Đình nghẹn ngào gật đầu: "Vâng, em sẽ , chúng nó học việc kết hôn sinh con, em đều sẽ quản."
Bà hiểu, Lưu Hồng Quân đây là đang trao đổi với bà .
Một thể mở miệng g.i.ế.c c.h.ế.t em ruột của , thể thật lòng yêu thương bà chứ?
Chẳng qua là vì lợi ích mà thôi.
Lưu Hồng Quân thở dài một tiếng: "Cảm ơn Đình Đình! Anh Ba mà, cả nhà chỉ em là dựa dẫm thôi!"
"Sau khi về liền đoạn tuyệt quan hệ với cái thằng tù cải tạo , xứng trai em!"
" em yên tâm, ở trong đó sẽ tích cực cải tạo."
"Tranh thủ sớm ngày trở xã hội."
Lưu Đình khỏi nhà tù, cả đều bàng hoàng và sợ hãi, gia đình Hai bà quản, bây giờ gia đình Ba bà cũng quản, quản , quản Ba chắc chắn sẽ c.ắ.n c.h.ế.t bà .
Bên phía Phó Quốc Thành còn một trận chiến ác liệt đ.á.n.h, còn về đến Kinh Thành, Lưu Đình cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Lúc đến thì phong quang rực rỡ còn xe đưa xe đón, lúc thì ngay cả vé xe cũng ai lo liệu giúp, chỉ thể mua vé , cho dù họ còn mang theo một liệt.
Cho dù Lưu Đình giấy chứng nhận công tác cán bộ, nhưng phiếu phê duyệt của đơn vị liên quan, mua vé là chuyện đừng hòng nghĩ tới.
Mấy ngày tàu hỏa xập xệ, toa ghế cứng đông , mùi vị hôi thối, còn giúp hầu hạ lão rùa già liệt nửa .
Bà kiệt sức, mỗi ngày đều buồn nôn thôi, ăn nổi thứ gì.
Người nhà họ Lưu cư nhiên chẳng ai cái gì, cứ tưởng Lưu Đình phu nhân cao quan quen nên chịu nổi mùi uế tạp trong toa ghế cứng.
Người nhà họ Lưu mang theo hai hũ tro cốt lếch thếch rời khỏi nơi , còn chẳng bằng ch.ó nhà tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-406.html.]
Trong thôn thì khác.
Trường học xây xong , đều chạy đến xem, phòng học rộng rãi cửa kính sáng loáng, sân chơi bằng phẳng, còn lắp một đôi cột bóng rổ, xà đơn xà kép cái gì cũng , y hệt như trường tiểu học của công xã.
Chỉ điều trường tiểu học của công xã cũ .
Trường tiểu học của đại đội vẫn còn mới.
Chưa khai giảng, bọn trẻ đòi chơi.
Chỉ tiếc là bóng rổ, nhưng điều cũng khó các xã viên thông minh chăm chỉ, những ông khéo tay đan cho bọn trẻ mấy quả cầu bằng nan tre, dù cũng đều là hình cầu, ném rổ cũng chơi !
Đại đội trưởng Tưởng Điền Phong đặc biệt cử trông chừng trường học, chỉ sợ bọn nhóc nghịch ngợm chơi hăng quá vỡ kính.
Ngoài hai căn nhà nhỏ một phòng mà thôn xây gần điểm thanh niên tri thức cũng xong xuôi, những thanh niên tri thức đóng tiền thuê từ lâu liền ngựa dừng chân chuyển ở.
Dù căn phòng một nhỏ đến thì cũng là ở một , là gian riêng tư của chính , còn sợ lọ kem sáp nẻ để bên ngoài quên thu dùng trộm, sợ đồ ăn của ăn vụng nữa.
Và chịu đựng mùi hôi chân và mùi mồ hôi nồng nặc!
Vào cửa đầu tiên chính là bệ bếp, đun nước nấu cơm đều là tự , cần lẫn lộn với khác nữa, mâu thuẫn tự nhiên sẽ ít .
Vốn dĩ Giản Hiểu Linh thuê phòng riêng, nhưng Lưu Dũng Nam trực tiếp xin với đại đội trưởng, Giản Hiểu Linh là nòng cốt kỹ thuật của xưởng hạt dưa, ở phòng tập thể thích hợp, đông quá sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô , cô nghỉ ngơi sẽ trực tiếp dẫn đến chất lượng công việc giảm sút.
Đại đội trưởng vung tay một cái, dù cũng phòng trống, cho Giản Hiểu Linh ở một phòng trống.
Ông thông báo việc tại đại hội xã viên, lập tức bướng bỉnh nhảy hỏi dựa cái gì.
Tưởng Điền Phong: "Dựa việc cô vô tư đóng góp bí phương gia truyền rang hạt dưa của ! Để xưởng hạt dưa kiếm tiền!
Ai mà phục thì cũng đóng góp vài cái bí phương , đại đội cũng chia nhà cho đó ở!
Người nhà máy ở thành phố còn chia nhà cho công nhân ở, đại đội chúng xưởng thì tại thể chia?"
"Không cô Giản thì xưởng hạt dưa thể kiếm tiền ?"
Đứng đầu là Đoàn Xuân Hoa cùng những phụ nữ việc ở xưởng hạt dưa và nhà họ đều vỗ tay ủng hộ Tưởng Điền Phong, Đoàn Xuân Hoa còn hét lớn: "Ai ủng hộ việc chia nhà cho cô Giản ở thì đừng chia tiền của xưởng hạt dưa!"
"Cũng đừng ăn hạt dưa của xưởng hạt dưa nữa!"
Lưu Dũng Nam cùng những khác và một thanh niên tri thức đầu óc linh hoạt ở điểm thanh niên tri thức cũng lập tức phụ họa theo!
Nói giỡn , nếu quy định chia nhà ở cho nhân viên doanh nghiệp tập thể của thôn định , nếu còn mở xưởng khác thì bọn họ cũng thể hưởng sái mà!
Quy định nhất định ủng hộ!
Các xã viên thấy lời , ai còn dám lớn tiếng phản đối nữa chứ, thế là việc thông qua với phiếu cao.
Giản Hiểu Linh phấn khích đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Nhìn Lưu Dũng Nam cũng thấy thuận mắt hơn hẳn, hình như cũng xí đến thế.
Ai mà chẳng ở một chứ!
Ở ký túc xá tập thể thật sự phiền phức !
Giản Hiểu Linh quyết định tặng cho Lưu Dũng Nam một món quà gì đó để báo đáp , cô nhiều tiền, nhất thời cũng tặng cái gì , đành để việc trong lòng, mong chờ đến ngày xưởng hạt dưa phát lương cho bọn họ.