Chuyện đêm qua, nàng chỉ nhớ nửa đầu, nửa ... nhớ nữa.
“Đêm qua.” Ngụy Ngọc Lâm mở lời .
Hai chữ nhắc tới, khiến tim Tiêu Vũ cũng run lên theo.
Nghĩ nàng đường đường là Công chúa, trời sợ đất sợ, một thể tiêu diệt hạm đội địch.
Vung tay hô một tiếng, cả Đại Ninh đều run rẩy ba cái.
Hiện giờ đối mặt với Ngụy Ngọc Lâm, chút căng thẳng .
Tiêu Vũ vội vàng : “Đêm qua, đêm qua là với ngươi!”
Tốc độ nhận của Tiêu Vũ ngược nhanh.
“Ta thể chịu trách nhiệm với nàng.” Ngụy Ngọc Lâm tiếp tục .
Tiêu Vũ vội vàng : “Cái ... cái thật sự cần ngươi chịu trách nhiệm với .”
Cái chịu trách nhiệm cũng là nàng chứ?
Một là hiểu lầm, hai là gì?
Tiêu Vũ nghĩ đến đây, liền dở dở .
Dư âm của quả táo độc lớn thế ?
Sao đêm qua nàng bậy !
Bây giờ nàng vấy bẩn nam t.ử nhà lành , đây?
Tiêu Vũ nghĩ nghĩ liền c.ắ.n răng : “Cái đó, ngươi là đàn ông, cũng chịu thiệt thòi đúng ?”
Tiêu Vũ xong, cảm thấy thích hợp, , quá tra .
Tiêu Vũ c.ắ.n c.ắ.n răng liền : “Giữa chúng , thể bạn bè thiết hơn một chút, còn về...”
Tiêu Vũ tiếp nữa.
Nói thế nào nàng cũng thấy bỏng miệng.
Cuối cùng nàng giống như quả cà tím sương giá đ.á.n.h, cúi đầu xuống: “Ngươi , ngươi thì ! với ngươi a! Ta sinh con.”
Ngụy Ngọc Lâm thấy , nhịn bật : “Ta , đêm qua xin , nên đ.á.n.h ngất nàng.”
Tiêu Vũ đến đây, lập tức kinh ngạc : “Cái gì? Đêm qua đ.á.n.h ngất ?”
Ngụy Ngọc Lâm liếc Tiêu Vũ một cái: “Công chúa chút thất vọng ?”
Tiêu Vũ: “...” Chuyện đó thì đến mức.
Nàng thở phào nhẹ nhõm một , liền : “May quá may quá!”
Nàng ngay cả dự định đem bản đền bù cũng .
Không ngờ chẳng chuyện gì xảy cả!
Quả thực là quá vui mừng!
Ngụy Ngọc Lâm : “Còn nữa.”
“Còn gì nữa?” Tiêu Vũ căng thẳng lên.
“Chuyện ban đêm, là do sơ suất, trong Thái t.ử phủ kẻ sạch sẽ trộn , tráo đổi nước của , trong nước đó chút t.h.u.ố.c.” Ngụy Ngọc Lâm tiếp tục .
Tiêu Vũ lúc mới bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa gian của sạch sẽ, cũng dư âm của quả táo độc lớn.
Mà là trong Thái t.ử phủ của Ngụy Ngọc Lâm hạ t.h.u.ố.c !
Làm Thái t.ử thật dễ dàng gì.
“Chuyện là do ai ?” Tiêu Vũ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-948.html.]
“Ta điều tra rõ, là Lục hoàng t.ử.” Ngụy Ngọc Lâm cau mày.
Tiêu Vũ: “... Cái tên giá áo túi cơm đó a.”
“Vậy... chuyện đêm qua chỉ là hiểu lầm, trách ngươi, ngươi cũng trách , hai chuyện chúng coi như hòa ?” Tiêu Vũ hỏi.
Ngụy Ngọc Lâm liếc Tiêu Vũ một cái: “Công chúa vui là .”
Tiêu Vũ lúc bôi mỡ đế giày, chạy biến về Lâm Hải Quận.
Sau khi trở về, Tiêu Vũ nghĩ đến chuyện xảy vẫn thấy đau đầu.
Thế là liền tìm gỡ rối tơ lòng của là Tô Lệ Nương.
Tô Lệ Nương , trong chuyện tình cảm nam nữ vẫn thấu tình đạt lý.
Nga
Tô Lệ Nương thấy Tiêu Vũ, liền hỏi: “Công chúa, đêm qua chẳng lẽ cùng Ngụy Thái t.ử đến Ngụy đô ?”
Tiêu Vũ: “Đi .”
“Tay thương?” Tô Lệ Nương chú ý tới cổ tay Tiêu Vũ vẫn còn bôi t.h.u.ố.c.
Tiêu Vũ mặt mũi nào , là do phát điên, trói , mới cọ xát đến rách da.
“Chẳng lẽ là Ngụy Ngọc Lâm gì ?” Tô Lệ Nương cau mày .
Tiêu Vũ : “Không , ... đêm qua như , cũng kiềm chế .”
Tô Lệ Nương trực tiếp nắm lấy trọng điểm trong câu của Tiêu Vũ: “Đêm qua, thế nào ?”
Mặt Tiêu Vũ đỏ bừng, lập tức bày tỏ: “Chuyện quan trọng, quan trọng là Ngụy Ngọc Lâm thật sự là một chính nhân quân t.ử!”
Tiêu Vũ tuy rằng miệng lưỡi trơn tru.
đối với nhà, Tiêu Vũ bao giờ bậy.
Năm xưa Ngụy Ngọc Lâm, đó cũng là vì coi Ngụy Ngọc Lâm là , khụ, là coi thành của .
Bây giờ Ngụy Ngọc Lâm cho mượn binh mượn , còn gì nấy với nàng, nếu nàng vu khống Ngụy Ngọc Lâm thì đúng là vô lương tâm a!
Tiêu Vũ một kẻ vô lương tâm.
Đương nhiên, lời nếu để một , sẽ vô cùng đau lòng.
Tiêu Vũ đối với ai cũng lương tâm .
“Muội kích động cái gì? Ta cũng Ngụy Ngọc Lâm chính nhân quân t.ử, đêm qua xảy chuyện gì cũng , đến chỗ ... là đơn thuần đến thăm ?”
Tô Lệ Nương liếc Tiêu Vũ một cái.
Tiêu Vũ hỏi: “Sao cô đơn thuần đến thăm cô!”
“Chỉ thần sắc bước nhanh tới của , y hệt ông bố vô lương tâm của , mỗi gặp rắc rối, ông đều vội vã đến tìm !” Tô Lệ Nương hừ nhẹ một tiếng.
Hai cha con quả thực giống như đúc.
Tô Lệ Nương hiện giờ, cảm thấy còn là phi t.ử của Tiêu Vô Lương nữa, mà sắp thành hoa giải ngữ của Tiêu Vũ .
Tiêu Vũ đến đây gượng một tiếng: “Có một chút chuyện, nhờ Tô nương nương phân tích giúp .”
Tiêu Vũ liền xuống bên cạnh Tô Lệ Nương, vươn tay ôm lấy một cánh tay của Tô Lệ Nương.
Tô Lệ Nương ghét bỏ rút cánh tay của , đó : “Có chuyện gì thì đàng hoàng, đừng động tay động chân, thích nữ sắc .”
Tiêu Vũ: “...”
Nói cứ như nàng thích nữ sắc .
Tiêu Vũ với đàn ông, nhưng cũng nghĩa là nàng thích phụ nữ a!
Đương nhiên nàng tâm như bàn thạch, nhưng ngờ, bên ngoài tung tin đồn nhảm .