Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 946

Cập nhật lúc: 2026-05-02 02:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng quả thực dám đối mặt với cuộc đời ảm đạm của .

Khóe môi Ngụy Ngọc Lâm mang theo vài phần ý : “Có lẽ là dung mạo của Ngụy mỗ quá , lúc mới khiến Công chúa phạm sai lầm.”

Thấy hai kẻ xướng họa.

Phong Hải Chủ cả sắp nổ tung .

Hắn uống ngụm hạ hỏa.

một phút bất cẩn, tay đặt lên bát canh cật lợn, một ngụm nuốt xuống, Phong Hải Chủ lúc mới nhận mùi vị đúng.

Tiêu Vũ : “Phong Hải Chủ, ngươi đừng kích động, bình tĩnh .”

Phong Hải Chủ vẻ mặt thất hồn lạc phách: “Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, hà tất đơn luyến nhất chi hoa!”

Phong Hải Chủ đây cũng là đang tự công tác tư tưởng cho !

Phong Hải Chủ đây vì một quan điểm của Tiêu Vũ, từng nảy sinh ý định từ bỏ, nhưng đó vẫn cảm thấy Tiêu Vũ như , cố gắng thêm chút nữa.

Không ngờ, hiện giờ Tiêu Vũ nổi lòng tham sắc !

Điều khiến Phong Hải Chủ tổn thương.

Phong Hải Chủ mang vẻ mặt chính là , khiến Tiêu Vũ giải thích, cũng cơ hội.

Phong Hải Chủ : “Thế giới chỉ một tổn thương đạt thành!”

Nói Phong Hải Chủ thế mà đau lòng hát lên: “Hắn nhất định yêu em... đem so sánh rớt đài...”

Tiêu Vũ đến đây, chỉ cảm thấy một bầy quạ đen bay ngang qua đầu .

Khoan hãy lời bài hát hợp cảnh !

Chỉ tên Phong Hải Chủ , ngũ âm cũng quá đầy đủ ?

là coi triều Đại Ninh ai quen , bắt đầu buông thả bản .

Tiêu Vũ bịt tai : “Đừng hát nữa.”

Nga

Phong Hải Chủ tủi Tiêu Vũ: “Thất tình còn cho hát ?”

Tiêu Vũ: “Chưa từng yêu, lấy thất tình?”

Trước đây là nàng sai ! Cảm thấy Phong Hải Chủ là đồng hương, đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rưng rưng, nàng chăm sóc cảm xúc của Phong Hải Chủ nhiều hơn.

bây giờ xem , Phong Hải Chủ thật sự quá phi chủ lưu .

Hơn nữa mặt dày, chủ yếu là chịu đòn giỏi.

Căn bản sợ tổn thương.

Phong Hải Chủ mang vẻ mặt của cô con dâu nhỏ chịu ấm ức.

Hắn Tiêu Vũ, Ngụy Ngọc Lâm: “Tính tình nàng như , cũng Ngụy Thái t.ử chịu đựng !”

Tiêu Vũ trừng lớn mắt: “Không thì bôi nhọ đúng ?”

Ngụy Ngọc Lâm thì về phía Tiêu Vũ, so với Phong Hải Chủ đang nhảy dựng lên , cảm xúc định hơn nhiều: “A Vũ thế nào, đều thích.”

Phong Hải Chủ cảm thấy Ngụy Ngọc Lâm giả tạo quá mất!

Chỉ tiếc là thời cổ đại Ảnh đế.

Nếu giải thưởng Ảnh đế chắc chắn thuộc về Ngụy Ngọc Lâm.

Phong Hải Chủ cũng ý thức , loại .

Lúc liền : “Thực cũng thích nàng đến thế.”

Tiêu Vũ: “...” Lời , cứ như những lời tỏ tình sến súa do .

“Chuyện tình yêu quá chua loét , vẫn là Quả vương thoải mái hơn.” Phong Hải Chủ tiếp tục .

Tiêu Vũ vội vàng gật đầu: “Ta ủng hộ ngươi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-946.html.]

Phong Hải Chủ xong, hai , giọng điệu âm u một câu: “Chúc hai bách niên hảo hợp, năm năm ôm bốn đứa!”

Tiêu Vũ: “...”

Phong Hải Chủ đúng là tẩu hỏa nhập ma .

Phong Hải Chủ dùng lời lẽ tự giác nhất, độc ác nhất nguyền rủa hai xong, mới cảm thấy uất khí trong lòng tan biến.

Hắn sai lấy giấy b.út tới.

Vung mực múa b.út.

Viết mấy chữ to: “Quả vương một đời hạnh phúc.”

Đến đây, Phong Hải Chủ quyết định, sẽ dùng câu phương châm sống.

Còn chuyện đóng góp tỷ lệ sinh đẻ cho cái triều đại tỷ lệ sinh cực thấp , vẫn nên nhường cho khác !

Phong Hải Chủ .

Ngụy Ngọc Lâm chần chừ một chút, hỏi: “Phong Hải Chủ ?”

Thần sắc Tiêu Vũ nghi hoặc.

Ngụy Ngọc Lâm : “Rất nhiều lời đều hiểu, giống như kích thích xong, tinh thần thất thường .”

Tiêu Vũ im lặng.

Thực tinh thần thất thường, chỉ là một lập trình viên hiện đại chuunibyou phi chủ lưu thôi.

Con mà, vẫn chân thành đáng yêu.

Chỉ là nàng thật sự yêu đương với một hiện đại!

Cũng may là Phong Hải Chủ khi , Ngụy Ngọc Lâm gì, nếu chắc chắn sẽ g.i.ế.c .

Tiêu Vũ híp mắt: “Ngươi xem, đêm khuya , Ngụy Thái t.ử ngươi nên về nghỉ ngơi .”

Ngụy Ngọc Lâm gật đầu, lấy Càn Khôn Lưỡng Nghi Đại .

Mở ngay mặt Tiêu Vũ, định chui .

Tiêu Vũ thấy cảnh , chút hâm mộ.

“Lâm Hải Quận ẩm ướt oi bức, giống như Ngụy Quốc các ngươi, lúc ...”

“Lúc tuyết rơi .” Ngụy Ngọc Lâm .

Tiêu Vũ đến đây động tâm.

cảm thấy chủ động cùng Ngụy Ngọc Lâm trở về thích hợp.

Ngụy Ngọc Lâm liếc mắt một cái thấu suy nghĩ của Tiêu Vũ, thế là liền : “Nếu Công chúa ngủ , chi bằng đến Ngụy Quốc dạo chơi một phen, sáng mai chúng trở về.”

Trước đây thời tiết oi bức, Tiêu Vũ đều trong gian ngủ.

bây giờ Tiêu Vũ vẫn công tác tư tưởng, mấy ngày tới trong gian nữa.

Lúc liền gật đầu: “Vậy phiền Ngụy Thái t.ử .”

“Mời.” Ngụy Ngọc Lâm chắp tay nhường Tiêu Vũ .

Hai dịch chuyển về Thái t.ử phủ.

Nơi Tiêu Vũ xuất hiện, chính là phòng ngủ của Ngụy Ngọc Lâm.

Phòng ngủ của Ngụy Ngọc Lâm dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, đa trường hợp đều do chính Ngụy Ngọc Lâm tự dọn dẹp, Ngụy Ngọc Lâm thích khác chạm đồ của .

Giống như thị vệ , bất kể là Ngụy Lục Thiết Sơn, hai thoạt đều giống thể dọn dẹp vệ sinh.

Trong phòng , mang theo một mùi hương tùng nhàn nhạt thanh nhã.

 

 

Loading...