Lùi để tiến
" vẫn một câu xin ." Tiêu Vũ vẻ mặt vô cùng chân thành.
Ngụy Ngọc Lâm liếc nàng: "Tại nàng xin ?"
"Ta đương nhiên xin , còn nghiêm túc kiểm điểm bản nữa. ngươi cũng giải thích một chút, thật sự nổi lòng tham sắc với ngươi, mà là trúng độc ! , trúng độc ! Chính là loại độc d.ư.ợ.c... đắn đó!" Tiêu Vũ vội vàng phân bua.
Ngụy Ngọc Lâm xong, cau mày hỏi: "Kẻ nào hạ độc nàng?"
Thần sắc lập tức trở nên lạnh lẽo, trong ánh mắt tràn ngập sát cơ. Nếu hôm nay nàng gặp là , mà là kẻ nào khác tâm tư bất chính, thì hậu quả sẽ ? Hắn gần như dám nghĩ tiếp.
Tiêu Vũ : "Cây cao đón gió lớn! Tiêu Vũ cũng coi như là một nhân vật hùng, chắc chắn kẻ ghen tị hãm hại . ngươi là vô tội, kéo ngươi chuyện thật sự xin ."
Nàng tiếp, giọng càng lúc càng nhỏ: " ngươi là một nam nhân trưởng thành, chắc là... cũng chịu thiệt thòi lắm nhỉ?"
Tiêu Vũ càng càng thấy chột . , nàng "sàm sỡ" Ngụy Ngọc Lâm nhưng nhận nợ, chẳng khác gì một tên "tra nam" ngủ xong liền phủi m.ô.n.g bỏ . Nghĩ đến đây, nàng căng thẳng: "Đêm qua ... gì ngươi ? Chắc là đến mức thể vãn hồi chứ?"
Ngụy Ngọc Lâm dáng vẻ căng thẳng đỏ mặt của nàng, nhịn , giọng trầm ấm: "Nàng thật sự ?"
Tiêu Vũ gật đầu lia lịa: "Ta !" Ít nhất cũng hồ đồ đến mức nào chứ.
Ngụy Ngọc Lâm thong thả : "Công chúa bịt mắt Ngụy mỗ , đó liền nhào tới, xé rách y phục của ... Đợi đến khi thể thấy, chúng ở thuyền , Công chúa liền..."
Hắn khẽ chạm môi , nơi một vết rách khá rõ. Tiêu Vũ lọt tai nữa, gắt lên: "Ngươi rốt cuộc là đàn ông ! Ta là nữ nhân, chẳng lẽ còn thể ép buộc ngươi ? Ngươi phản kháng chứ!"
Ngụy Ngọc Lâm kinh ngạc hành vi " ăn cướp la làng" của nàng. Hắn giận quá hóa : "Công chúa cảm thấy Ngụy mỗ là đàn ông? Vậy thử xem ?"
Khí thế đột ngột trở nên mãnh liệt, khiến Tiêu Vũ cảm thấy khí xung quanh như ngưng trệ. Nàng hậu tri hậu giác nhận lỡ lời: "Không thể một đàn ông là đàn ông..."
Nàng vội vàng bày tỏ: "Ta ý đó, ý là ngươi nên phản kháng, thể để một kẻ háo sắc như chiếm tiện nghi ! Cứ trực tiếp ném xuống biển là xong!"
Ngụy Ngọc Lâm liếc nàng một cái, khoanh tay lạnh lùng . Tiêu Vũ rụt rè hỏi tiếp: "Vậy đó... thì gì nữa đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-943.html.]
Ngụy Ngọc Lâm đáp: "Sau đó liền trói Công chúa ."
Hắn thầm nghĩ, lẽ thật sự tính là đàn ông, đáng lẽ nên thuận theo tâm tư của nàng, thành cho nàng, đỡ kẻ vô lương tâm mắng mỏ.
Tiêu Vũ xong, hai má nóng ran. Chuyện đúng là mất mặt đến tận nhà ! Quả thực là "cởi truồng kéo cối xay", mất mặt xoay vòng vòng!
Thấy nàng im lặng, Ngụy Ngọc Lâm bật trầm thấp: "Ngụy mỗ thấy Công chúa dường như chút thất vọng, chẳng lẽ nàng đang mong đợi gì đó ?"
Tiêu Vũ nghiến răng: "Ngậm miệng!"
Ngụy Ngọc Lâm dáng vẻ "vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ" của nàng mà buồn . Tiêu Vũ tiếp: "Chuyện là một sự hiểu lầm, ngươi... một nam nhân trưởng thành, chắc cũng cần chịu trách nhiệm nhỉ?"
Ngụy Ngọc Lâm liếc nàng: "Trước đây Công chúa từng nam nữ bình đẳng, nam nhân ức h.i.ế.p cần chịu trách nhiệm?"
Tiêu Vũ á khẩu. Câu đúng là do chính nàng . Nàng từng đòi nam nữ bình đẳng, tại nam nhân nạp còn nữ nhân tam tòng tứ đức. Không ngờ dùng chính lời nàng để vặn nàng. Tiêu Vũ đành c.ắ.n răng hỏi: "Vậy ngươi chịu trách nhiệm thế nào?"
Thấy nàng vẻ nghiêm túc, Ngụy Ngọc Lâm nhạt: "Được , Công chúa điện hạ, chuyện hôm nay Ngụy mỗ sẽ ngoài, coi như là bí mật của hai chúng ."
Tiêu Vũ ngẩn : "Không cần chịu trách nhiệm?"
Ngụy Ngọc Lâm thừa hiểu nếu ép buộc, nàng chắc chắn sẽ chịu thành mà chỉ đưa bồi thường tiền bạc. Chi bằng lùi một bước để nàng mãi mãi ghi nhớ chuyện . Đây gọi là lùi để tiến.
Tiêu Vũ thấy bất an, giống như kẻ sàm sỡ trả giá . Ngụy Ngọc Lâm bồi thêm một câu: "Không cần Công chúa chịu trách nhiệm. Nếu nàng , thể bất cứ chuyện gì với Ngụy mỗ bất cứ lúc nào."
Tiêu Vũ: "..." Lời thật bùi tai, nhưng nàng loại đó!
Nga
Nàng sa sầm mặt: "Ngươi đang sỉ nhục đấy! Sao thể nổi lòng tham sắc ?"
Ngụy Ngọc Lâm : "Vậy Công chúa nghĩ cách đưa hai chúng trở về . Nếu nàng ngại trôi nổi biển mãi, cũng bận tâm." Nói lười biếng xuống. Xuồng nhỏ hẹp, xuống là hai sát rạt .
Tiêu Vũ nhịn : "Sao ngươi xuống ?"