Chỉ cảm thấy bên tai tiếng ong ong ong.
Thiết Sơn chỉ cảm thấy mắt là một mảng xanh rì, điện hạ nhà đây là sắp cắm sừng ?
Không , tuyệt đối thể để mặc chuyện tiếp tục phát triển.
Nếu … điện hạ mà thực sự cắm sừng, với tư cách là luôn theo bên cạnh công chúa, dám đảm bảo, ruột gan của cũng sẽ xanh lè.
còn đợi Thiết Sơn mở miệng.
Tiêu Vũ lên tiếng: “Cái đó, chuyện ngươi , thực quan trọng, ngươi là đầu tiên cứu như , cũng là cuối cùng.”
Tiêu Vũ là sự thật.
Với tư cách là một chiến sĩ đặc nhiệm.
Ngoài việc thực hiện một nhiệm vụ kỳ lạ.
Chuyện cứu hộ cứu nạn cũng là chuyện thường tình.
Cứu , đối với Tiêu Vũ mà là chuyện thiêng liêng, liên quan đến giới tính.
Hơn nữa, nếu hô hấp nhân tạo một cái mà bắt chịu trách nhiệm, những nhân viên y tế ?
Phong Hải Chủ : “Ra là , thế để báo đáp ơn cứu mạng của cô đây?”
“Tục ngữ câu, gì để báo đáp, đành lấy báo đáp.” Phong Hải Chủ lúc lên, trong đôi mắt cáo mang theo hoa đào.
Thiết Sơn cuối cùng cũng nhịn nữa: “Tiêu cô nương, điện hạ nhà vẫn còn đang đợi cô đấy!”
“Điện hạ? Nói là Thái t.ử điện hạ của Ngụy Quốc ? Thái t.ử điện hạ của Ngụy Quốc… là hôn ước với công chúa họ Tiêu ?” Hải Nô tiếp lời.
Có bên cạnh : “Chuyện … Tiêu cô nương là một cô nương như , sẽ nha hồi môn cho chứ?”
“Hay là Thái t.ử điện hạ của Ngụy Quốc , mưu đồ bất chính với cô ?”
Thiết Sơn sắp tức điên lên .
Vốn dĩ là não, lúc thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tiêu Vũ hai phe cứ thế mà cãi .
Hơn nữa… nàng cũng thực sự trêu chọc hoa đào.
Một Ngụy Ngọc Lâm bám lấy nàng, nàng ứng phó xuể , nếu thêm một tên nam nhân mắt cáo lắm mưu nhiều kế vô cùng nhiệt tình nữa.
Nàng chừng sẽ rơi kết cục giống như lão phụ của … c.h.ế.t sớm a!
Tiêu Vũ suy nghĩ một chút, liền Phong Hải Chủ : “Ta và Thái t.ử Ngụy Quốc, quả thực là một vướng mắc tình cảm.”
“ mà, Phong Hải Chủ, nếu ngươi thực sự báo đáp , cần lấy báo đáp, chi bằng cứ theo lên bờ, cùng triều đình bàn bạc chuyện quy thuận.”
“Yên tâm, ngươi quy thuận triều đình, là cùng ngươi hợp tác chống Oa khấu, biển, chỉ cần các hại vô tội, vẫn tự do tuyệt đối.” Tiêu Vũ tiếp.
Phong Hải Chủ : “Chuyện để suy nghĩ .”
Sau khi yến tiệc giải tán.
Thiết Sơn liền đáng thương tìm đến Tiêu Vũ.
“Công chúa điện hạ, công chúa cô nãi nãi… dập đầu với ngài một cái!” Thiết Sơn định quỳ xuống dập đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-925.html.]
Tiêu Vũ hỏi: “Ngươi cái gì ?”
Nói sắc mặt Tiêu Vũ liền lạnh xuống: “Hôm nay ngươi lắm miệng chuyện của , còn tức giận với ngươi ! Ngươi còn thế nào?”
Thiết Sơn vội vàng : “Chuyện của cô nãi nãi ngài, đương nhiên dám lắm miệng, nhưng đây là lo lắng cho cái đầu cổ a! Nếu cô nãi nãi ngài thực sự ở mặt mà qua với nào đó, điện hạ nhà … đương nhiên nỡ tức giận với công chúa.”
“ thì xui xẻo .” Giọng điệu của Thiết Sơn tràn đầy tủi .
Tiêu Vũ vốn dĩ cũng ý định thực sự tức giận với Thiết Sơn.
Bên cạnh nàng ít những tên ngốc to xác.
Những tên ngốc to xác , việc tuy luôn khiến tức giận, nhưng quý ở chỗ chân thành.
Giống như Hắc Phong, luôn một chuyện ngu ngốc khó hiểu, nhưng nếu thực sự kẻ địch đến, nàng chút nghi ngờ, Hắc Phong sẽ chắn mặt nàng.
Thiết Sơn chính là một như .
Tiêu Vũ vẫn tán thưởng sự trung thành của Thiết Sơn.
Cho nên Tiêu Vũ liền : “Được , ngươi cần quá căng thẳng, bao lâu nữa chúng sẽ trở về thôi.”
“Bản công chúa cũng loại , sẽ dễ dàng thích một ai đó.” Tiêu Vũ tiếp.
Trái tim thấp thỏm của Thiết Sơn yên tâm một chút.
Sau khi Tiêu Vũ đuổi Thiết Sơn , liền bến tàu bầy cá heo gần đó.
Những con cá heo khiến Tiêu Vũ thích.
Tiêu Vũ cũng hào phóng, từ trong gian mò một ít cá để cho cá heo ăn.
Động tác của Tiêu Vũ nhanh, ngoài cũng rõ Tiêu Vũ ném thứ gì xuống nước biển.
nhanh, động tác của Tiêu Vũ khựng .
Nàng đầu , liền thấy Phong Hải Chủ mang theo nụ mặt bước tới, lúc Phong Hải Chủ bước , khiến Tiêu Vũ nhớ tới con công đực xòe đuôi.
Nga
Nàng nhịn .
Phong Hải Chủ lập tức : “Thấy mà vui vẻ như , chứng tỏ cô ghét .”
“Phong Hải Chủ, nếu ngươi chuyện khác thì , nhưng nếu là nữ nhi tình trường thì miễn , còn sống thêm hai năm nữa.” Tiêu Vũ tiếp.
“Sao dính dáng đến sống c.h.ế.t ?” Phong Hải Chủ nghi hoặc hỏi.
Tiêu Vũ đáp: “Cha cưới cho mấy kế, đó ông liền c.h.ế.t sớm.”
Phong Hải Chủ : “Cô gả cho mấy , lo lắng cái gì?”
Tiêu Vũ: “…” Nếu lo lắng cái , nàng chừng sớm ba ngàn nam sủng .
Phong Hải Chủ : “Ta đến tìm cô, là với cô vài lời tâm huyết.”
Trên mặt Tiêu Vũ tràn đầy vẻ cự tuyệt, nàng cảm thấy và Phong Hải Chủ chẳng lời tâm huyết nào để cả.
Phong Hải Chủ mở miệng: “Chúng chuyện một chút, nếu chúng quy thuận triều đình, triều đình thể cho chúng những lợi ích cụ thể gì.”
Tiêu Vũ đến đây, sắc mặt dịu .