Tiếp đó là tiếng rè rè.
Sau đó, giọng của Tiêu Vũ vang lên: “Phong Hải Chủ! Đừng sợ! Ta là Tiêu Bát! Đến trả thuyền đây!”
Sắc mặt Hải Nô càng thêm khó coi: “Bọn chúng bắt cóc Tiêu cô nương? Hay là vị cô nương , đó cùng một giuộc với bọn chúng?”
Trước đó thể dùng biện pháp mềm mỏng, nhưng thành công, lúc mới dùng vũ lực.
Mắt thấy những đó giống như chim sợ cành cong định nhảy xuống biển.
Tiêu Vũ vô cùng bất lực.
Một lúc lâu , Phong Hải Chủ : “Các sớm kiệt sức , bây giờ xuống nước, là con đường c.h.ế.t.”
“Vậy cũng hơn là Oa khấu bắt !” Có .
Phong Hải Chủ nhíu mày: “Chưa đến thời khắc cuối cùng, chúng đừng bỏ cuộc.”
“Nói chừng viện quân đến, còn thể cứu chúng , thật sự đến bước đường cùng vạn kiếp bất phục, cùng lắm cũng chỉ là một cái c.h.ế.t! Có gì sợ!” Hải Nô hùa theo.
“Cho dù là c.h.ế.t, cũng kéo theo hai kẻ c.h.ế.t !” Lại .
lúc , con thuyền cập sát .
Tiêu Vũ thuyền: “Phong Hải Chủ, các đừng căng thẳng!”
“Người thuyền của , Oa khấu.” Tiêu Vũ .
Hải Nô một cái, tổng kết : “Trông vẻ đúng là giống Oa khấu, cao lớn vạm vỡ… Oa khấu cao như ?”
Tiêu Vũ thấy lời suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Lời giống như là sự thật, nhưng… cứ thấy buồn thế nào ?
Người Đại Ninh thì còn đỡ, nhưng thuyền đều là Ngụy Quốc.
Tiêu Vũ đó phát hiện , Ngụy Quốc đặc biệt cao lớn vạm vỡ.
Một phương thủy thổ nuôi dưỡng một phương , Ngụy Quốc về chiều cao, cao hơn Đại Ninh ít, càng đừng đến bọn Oa khấu .
Thiết Sơn lập tức : “Huynh , ngươi thật đúng là mắt , mau lên thuyền , đừng ở đó nữa, mệt lắm!”
Thiết Sơn lên tiếng.
Mọi càng thêm tin tưởng, đây quả thực là Oa khấu.
Dù thì Oa khấu chuyện, líu lô líu la, khiến hiểu lắm.
Phong Hải Chủ vẫn chút lo lắng: “Không các vị , là thần thánh phương nào?”
“Chúng là của triều đình.” Thiết Sơn đáp.
Phong Hải Chủ thấy lời , lập tức : “Hóa là của triều đình, thất kính .”
“ mà… trang phục của các vị vẻ giống quân thủ thành của Lâm Hải Quận.” Phong Hải Chủ chần chừ một chút hỏi.
“Huynh đừng hiểu lầm, hỏi câu ý nghi ngờ các vị, chỉ là chút khó hiểu.” Phong Hải Chủ tiếp.
Thiết Sơn lập tức đáp: “Chúng là Ngụy Quốc.”
“Ngụy Quốc?” Phong Hải Chủ chút nghi hoặc.
Người Ngụy Quốc ở vùng ven biển Đại Ninh.
Khoảng cách xa xôi đấy!
Thiết Sơn , cũng nên giải thích thế nào về việc bọn họ thể thông qua Càn Khôn Lưỡng Nghi Đại đến các nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-923.html.]
Một lúc lâu , Thiết Sơn mới : “Yên tâm, Ngụy Quốc chúng và Đại Ninh luôn hữu hảo, chúng cũng là theo Thái t.ử điện hạ của Ngụy Quốc chúng đến Đại Ninh…”
“Còn Thái t.ử của chúng , thực cũng là phò mã của công chúa Đại Ninh, đều là một nhà! Đều là nhà! Đáng tin cậy!”
Thiết Sơn học theo dáng vẻ đây của Tiêu Vũ, bắt đầu c.h.é.m gió phần phật.
Tiêu Vũ nhịn vỗ tay cho Thiết Sơn.
Không ngờ một tên ngốc to xác như Thiết Sơn, cũng thể những lời rành mạch rõ ràng như .
Lúc nàng cũng chẳng bận tâm chuyện Thái t.ử phò mã gì đó, chỉ cần thể khiến đám Phong Hải Chủ tin tưởng, giảm bớt rắc rối cho nàng là .
Tiêu Vũ khẽ ho một tiếng: “Phong Hải Chủ, mời chúng đến nhà ngươi một lát ?”
Đã lên thuyền, tức là Phong Hải Chủ chuẩn tin tưởng .
Lúc Phong Hải Chủ liền : “Được.”
Tiếp đó Phong Hải Chủ liền sai điều chỉnh phương hướng, giương buồm khởi hành.
Phong Hải Chủ lúc và Tiêu Vũ cùng boong thuyền.
Hắn Tiêu Vũ hỏi: “Tiêu cô nương, cô… mặt đây là mặt nạ ?”
Tiêu Vũ cảm thấy mặt chút dính dớp, chủ yếu là… đó nước biển ngấm .
Tiêu Vũ trực tiếp tháo Facekini xuống.
Ban đầu nàng giấu giếm phận, chủ yếu là cho đám Oa khấu là ai, tục ngữ câu trăm trận trăm thắng, nếu để Oa khấu diện mạo của nàng, chắc chắn sẽ gây một rắc rối cho Oa khấu.
Hơn nữa… cứu, là Phong Hải Chủ, nàng đó định thu nạp chiêu an .
Nga
Lúc cũng cần thiết giấu giếm bộ mặt thật của .
Tiêu Vũ là một tùy hứng.
Động tác lột Facekini xuống liền mạch lưu loát.
Hải Nô một bên, ngay lập tức thấy khuôn mặt thanh tú, chút kiêu ngạo lớp Facekini.
Đôi môi đỏ mọng của Tiêu Vũ nhếch lên: “Gió biển lớn quá, mặt trời độc, đây là sợ phơi đen.”
Phong Hải Chủ Tiêu Vũ, nhịn hỏi: “Cô nương cũng là Ngụy Quốc ?”
Bất cứ ai cũng thể ngờ , Tiêu Vũ chính là công chúa họ Tiêu.
Dù thì đường đường là công chúa một nước, mấy ai xuống biển mò cá bắt tôm?
Tiêu Vũ : “Ta là Đại Ninh.”
Phong Hải Chủ : “Cô và những Ngụy Quốc quen thuộc lắm ?”
Tiêu Vũ gật đầu: “Rất quen thuộc a!”
“Vậy cô là thuộc hạ của công chúa điện hạ?” Phong Hải Chủ hỏi.
Đưa về sào huyệt của , kiểu gì cũng hỏi cho rõ ràng chứ?
Tiêu Vũ khẽ ho một tiếng: “Thực là công chúa…”
“Cô là tùy tùng của công chúa điện hạ ?” Hải Nô tiếp lời.
Tiêu Vũ chút bất lực, lời thật lòng của nàng đều , nhưng hình như chẳng ai tin.
Thôi bỏ , mà thú nhận phận công chúa của , khi khiến nghi ngờ, cũng cách nào giao tâm, chi bằng cứ lấy phận thế thế , thiết lập tình bạn với Phong Hải Chủ, trở thành nhà, đó… hắc hắc hắc.