Tiêu Vũ về phía Mạc Sơn: “Bản lĩnh của , là bẩm sinh, cách nào truyền thụ cho ngươi.”
Nàng chẳng qua là ỷ bản lĩnh của gian mà thôi, bản thật sự pháp thuật gì.
Mạc Sơn mím môi : “Là mạo .”
“Ngươi học pháp thuật gì?” Tiêu Vũ hỏi.
Thần sắc Mạc Sơn chân thành: “Không dám giấu giếm Tiên Cô, xuống biển đều là chủ ý của Tiêu công chúa đó, Tiêu công chúa kiêu ngạo hống hách, ỷ phận công chúa của mà ức h.i.ế.p bách tính, ... khi học pháp thuật, bắt nàng trả giá đắt!”
Tiêu Vũ trầm mặc.
Mình thật là tiện miệng.
Không nên cảm thấy nhàm chán mà lắm miệng hỏi câu .
Mạc Sơn : “Ta đó thề, nếu như thể sống sót trở về, nhất định...”
Tiêu Vũ ngắt lời Mạc Sơn: “Ngươi cần nữa, cũng ngươi gì.”
“ mà, một chuyện, nên cho ngươi .” Tiêu Vũ suy nghĩ một chút.
Cũng thể thật sự để Mạc Sơn hiểu lầm, trong lòng mang theo hận ý chứ, nuôi một tên phản tặc?
Tiêu Vũ : “Trong lòng ngươi oán hận thể hiểu , nhưng Tiêu Vũ là một .”
Mạc Sơn hiểu nữ t.ử mắt: “Là ?”
Đứng lập trường của mà xem, nếu Tiên Cô mắt xuất hiện, thể c.h.ế.t cứng .
Tiêu Vũ tiếp tục : “Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy bản Tiên Cô đến cứu ngươi?”
“Nói thật cho ngươi , ngay từ đầu chính là Tiêu công chúa cầu xin đến cứu , đầu tiên cứu ngươi, là Tiêu công chúa hiệu, cứu ngươi, cũng là ý của Tiêu công chúa...
Hoặc là , Tiêu công chúa căn bản ý định hãm hại ngươi, chẳng qua là thấy ngươi dũng khí, để ngươi giúp câu Oa mà thôi!”
“Với khả năng của bản Tiên Cô, cho dù ngươi thật sự Oa bắt, cũng c.h.ế.t .” Tiêu Vũ tiếp tục .
Bản lĩnh của vị Tiên Cô mắt , Mạc Sơn là tận mắt thấy.
Sức của một , tốn chút sức lực nào, liền thể khiến thuyền của những Oa đó chìm xuống.
Đây là kỳ tích!
Mạc Sơn đối với Tiêu Vũ chán ghét phòng bao nhiêu, thì đối với vị Tạ Tiên Cô sùng bái tin tưởng bấy nhiêu.
Lúc Tạ Tiên Cô như , nhất thời cũng chút mờ mịt .
Vị Tiêu công chúa đó... mà là kẻ thù của ?
“Có thể tiếp xúc với bản Tiên Cô, là cơ hội mà bình thường cầu cũng , công chúa phái ngươi tới, chính là cho ngươi cơ hội!” Tiêu Vũ tiếp tục .
Mạc Sơn hổ đến mức đỏ bừng mặt: “Là , đây mà hiểu lầm công chúa.”
“Không ngờ công chúa mà nhân từ như thế.” Mạc Sơn tiếp tục .
Nói Mạc Sơn liền bắt đầu chèo thuyền về phía bên .
Tiêu Vũ kìm hỏi: “Không về ?”
“Công chúa thích ăn hải sản, vớt hải sản cho công chúa để tạ tội!” Mạc Sơn tiếp tục .
Tiêu Vũ: “...”
Mạc Sơn , ghét một , hoặc là thích một , đều thích lên mặt, cũng khá thú vị.
Lần vận khí của Mạc Sơn hơn ít.
Một lưới xuống, liền vớt 2 con bạch tuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-916.html.]
Chỉ thấy Mạc Sơn cầm bạch tuộc lên liền ném xuống nước...
Tiêu Vũ vội vàng : “Đừng ném nha! Đồ ăn ngon như .”
Mạc Sơn : “Đây là quỷ ngư! Sẽ phun một loại chất màu đen, độc!”
Tiêu Vũ : “Không độc, mang về , Tiêu công chúa nàng thích.”
Phải rằng, nhà hàng ở một nơi, mới cơm trộn mực đen đấy, dùng chính là mực đen do loại cá phun .
Tất nhiên, Tiêu Vũ thích thứ .
bạch tuộc luộc chín, một món hải sản sốt thái, vẫn ngon.
Mạc Sơn ở đó vớt cá, Tiêu Vũ cũng nhàn rỗi.
Tiêu Vũ cân nhắc, nơi thể tôm hùm gì đó ?
Thế là Tiêu Vũ liền nhảy xuống biển.
Mạc Sơn thấy cảnh giật nảy .
Tiêu Vũ tuy bơi, nhưng chìm xuống biển lớn như cũng là mất mạng, cho nên khoảnh khắc Tiêu Vũ tiến trong biển, liền tiến gian.
Lợi dụng gian chìm xuống đáy biển.
Tiêu Vũ phát hiện, gian thật đúng là quá dễ dùng.
Sau khi Tiêu Vũ tiến đáy biển, điều khiển gian di chuyển, thu những hải sản gặp gian.
Hải sâm bào ngư lấy, sò điệp tôm biển cũng lấy, cua, các loại ốc biển, còn bề bề, các loại cá sặc sỡ, Tiêu Vũ là thấy cái gì thì thu cái đó.
Chỉ tiếc, trong vùng biển , Tiêu Vũ phát hiện tôm hùm, cũng thấy cua hoàng đế.
điều vẫn mang cho Tiêu Vũ một ý tưởng mới.
Nàng thích thu thập vật tư ?
Bây giờ khắp thiên hạ đều là đất của vua, thu thập vật tư cũng một loại cảm giác trộm đồ từ nhà , còn về việc nhà khác trộm đồ... Tiêu Vũ cũng ngại ngùng.
Cho nên nàng ngứa tay lâu !
biển lớn!
Là vô cùng vô tận!
Tài nguyên đại dương hiện nay, càng là vô cùng vô tận!
Tiêu Vũ nghĩ nghĩ , liền sôi sục lên.
Nàng quyết định phát triển sự nghiệp Haidilao của !
Cả vùng biển lớn đều là của nàng! Muốn vớt thế nào thì vớt thế đó.
Tiêu Vũ thỏa mãn cơn nghiện xong, lúc mới nhớ vẫn với Mạc Sơn một tiếng.
Nga
Thu hoạch của Mạc Sơn cũng tệ, thế là liền mang theo Tiêu Vũ về.
Đợi đến lúc sắp đến bờ, Tiêu Vũ liền xuống thuyền ở gần một bãi đá ngầm, Mạc Sơn cảm thấy như Tiêu Vũ, là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, tự nhiên thể cùng trở về, cũng là bình thường.
Thế là liền tự về.
Còn Tiêu Vũ?
Trở về gian tắm rửa, y phục, lúc mới trở về Làng Tảo Biển nghỉ ngơi.
Sau khi Mạc Sơn trở về, Mạc Hải vẫn luôn lo lắng: “Lần biển, gặp nguy hiểm ?”