Tiêu Vũ: “...”
Mọi của Làng Tảo Biển lập tức : “Mạc Sơn, chú ý an .”
“Mọi cũng chú ý an , Tiêu công chúa đó giống như một con sứa độc , cẩn thận nàng đốt trúng .” Mạc Sơn .
Cảm nhận sự thù địch hề che giấu của Mạc Sơn.
Tiêu Vũ liếc khuôn mặt gió biển thổi chút ửng đỏ của Mạc Sơn, quyết định để Mạc Sơn tiếp tục sầu não.
Mạc Sơn chuẩn thuyền nhỏ biển.
Đẩy thuyền cá xuống, đó giương buồm lên, nương theo hướng gió biển, liền trôi dạt về phía biển sâu.
Thuyền tiến biển lớn mênh m.ô.n.g lâu.
Mạc Sơn mới tung lưới cá xuống.
Một lưới xuống, Mạc Sơn vớt gì cả.
Điều khiến Mạc Sơn chút chán nản.
“Tiêu Vũ đó quả nhiên là một xui xẻo!” Mạc Sơn tiếp tục mắng.
Trong mắt Mạc Sơn, trong biển lớn mênh m.ô.n.g , ai thể thấy gì, cho nên Mạc Sơn bắt đầu thả bay bản .
Tiêu Vũ ở trong gian thấy, đều một loại xúc động, trực tiếp ngoài lấy một miếng giẻ lau, bịt miệng Mạc Sơn !
Tất nhiên, Mạc Sơn mắng Tiêu Vũ.
Vừa thành kính cầu nguyện: “Người như Tạ Tiên Cô, mới là thực sự!”
Nói , Mạc Sơn quỳ mặt đất: “Mạc Sơn tạ ơn cứu mạng đây của Tạ Tiên Cô, nếu Tiên Cô, sớm c.h.ế.t , Mạc Sơn nếu như thể sống sót trở về, nhất định sẽ kiếm tiền xây miếu cho Tiên Cô, cúng bái Tiên Cô! Sau tín đồ thành kính của Tiên Cô cả đời.”
Tiêu Vũ: “...”
Tiêu Vũ Mạc Sơn như , cảm thấy sắp tâm thần phân liệt .
Nàng một , trong lòng Mạc Sơn mà hai loại hình tượng.
Một loại là công chúa lương tâm đen tối.
Một loại là Tiên Cô đại từ đại bi.
Tiêu Vũ bĩu môi, lẩm bẩm: “Nể tình ngươi còn kính ngưỡng bản Tiên Cô, bản công chúa điện hạ sẽ tính toán với ngươi nữa.”
Mạc Sơn tiếp tục đ.á.n.h cá.
Lần qua khác, đều đ.á.n.h gì.
Ngược là Tiêu Vũ, nhân lúc sóng biển cuộn lên, thấy ánh vảy của cá trong sóng biển, dùng gian thu vài con cá.
Đến cũng đến , thể tay mà về.
lúc .
Sóng biển xung quanh đột nhiên đều cuộn về phía Mạc Sơn.
Lúc sóng biển hạ xuống.
Mạc Sơn liền rõ .
Xung quanh đây, mà một đến 4 chiếc thuyền.
4 chiếc thuyền , từ 4 hướng tới, giống như bàn bạc từ , bao vây chiếc thuyền nhỏ của Mạc Sơn ở bên trong.
Sắc mặt Mạc Sơn trầm xuống, lập tức : “Những Oa ! Thật đúng là đáng c.h.ế.t!”
Lúc chuyện, Mạc Sơn liền nhảy xuống biển.
Lúc một tiếng tù và truyền đến.
Mạc Sơn về phía một trong những chiếc thuyền, nơi đó mà dựng lên một chiếc nỏ khổng lồ, , nếu dám hành động thiếu suy nghĩ, thể đợi xuống đến biển, b.ắ.n c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-915.html.]
Tiêu Vũ ở trong gian, cũng chú ý tới cảnh .
Thật đúng là câu những hải tặc tới .
Thấy Mạc Sơn vẻ mặt sơn cùng thủy tận, Tiêu Vũ cũng khó Mạc Sơn nữa.
Người ở trong gian, thu một ít nước biển, những nước biển nháy mắt liền hình thành sóng lớn.
Cuốn chiếc thuyền nhỏ của Mạc Sơn bên trong.
Mạc Sơn chỉ cảm thấy một trận trời đất cuồng.
Sóng biển mặn chát, ập thẳng mặt.
“Lần c.h.ế.t ở đây !” Mạc Sơn tuyệt vọng nhắm mắt .
Trong lòng tràn ngập sự cam tâm, nếu như... nếu như thể một nữa, tuyệt đối sẽ kẻ mặc c.h.é.m g.i.ế.c !
Vương hầu khanh tướng, há thiêng !
Dựa cái gì Tiêu Vũ đó ỷ phận công chúa, liền thể coi như cá thịt thớt?
Dựa cái gì mạng của là mạng?
Theo mô típ của truyện nam tần thời xưa... lúc Mạc Sơn sẽ ông lão râu trắng cứu.
Trên thực tế cũng đúng là như .
Chỉ là xuất hiện ông lão râu trắng nào cả, Tiêu Vũ mặc y phục màu đỏ sẫm xuất hiện .
Tiêu Vũ hôm nay, mặc y phục đen.
Mà mặc một bộ y phục màu đỏ thẫm, lúc sóng biển, vô cùng bắt mắt.
Nàng tựa như đạp sóng mà đến.
Trực tiếp xách Mạc Sơn sắp sóng biển nhấn chìm lên.
Mạc Sơn chỉ cảm thấy hoảng hốt một trận, tiếp đó là mắt tối sầm.
Đợi đến lúc hồn , ở một nơi khô ráo .
Bên trong chất đầy hàng hóa tạp nham, xem hẳn là khoang thuyền của một chiếc thuyền nào đó.
Mạc Sơn lấy hết can đảm về phía nữ t.ử đeo chiếc mặt nạ kỳ lạ, sặc sỡ mặt: “Ngài là... Tạ Tiên Cô ?”
Xem là , nhưng từng thấy diện mạo thật của Tạ Tiên Cô, cho nên chút chần chừ.
Tiêu Vũ chuyện, mà : “Ngươi trốn kỹ ở đây, một lát nữa đến đón ngươi.”
Nói Tiêu Vũ liền rời khỏi nơi .
Kiểm tra một chút mấy chiếc thuyền, những chiếc thuyền bách tính vô tội giam giữ, Tiêu Vũ liền bắt đầu động thủ.
Tay cầm máy khoan xung kích, bước khí thế ai bì nổi...
Vừa thu đồ đạc trong khoang thuyền, liền khoan lỗ.
Nga
Những Oa thuyền, chỉ thể trơ mắt thuyền nghiêng từng chút một.
Đợi đến lúc gần xong.
Tiêu Vũ liền trở mặt Mạc Sơn, kéo Mạc Sơn khỏi khoang thuyền, Mạc Sơn lúc mới thấy, chiếc thuyền nãy sóng gió cuốn của , xuất hiện từ lúc nào!
Một lát .
Tiêu Vũ thuyền, Mạc Sơn ngừng đổi hướng buồm : “Đại nạn c.h.ế.t, thì gì ?”
Mạc Sơn cũng những Oa đang trôi nổi mặt nước, bơi lội tứ tung , sóng biển thỉnh thoảng bay lên, những Oa ngừng đập xuống, nhổ một bãi nước bọt: “Đáng đời!”
Nói Mạc Sơn liền quỳ xuống: “Tiên Cô, ngài phàm, cầu xin ngài nhận đồ .”