Sự Hoài Nghi Của Dân Làng
Tô Lệ Nương bật : “Nhìn ngươi kìa, chỉ đùa chút thôi mà, ngươi nam nhân thì sợ cái gì chứ?”
Hai trong phòng rôm rả, trong khi đó ở bên ngoài, dân làng dựng xong bức tượng đá điêu khắc, đặt ngay cạnh tượng Hải Nương Nương.
Hắc Phong đang vắt vẻo c.ắ.n hạt dưa, bức tượng mới dựng, cứ thấy gì đó quen quen: “Chậc, Tiểu Lâm Tử, ngươi thấy bức tượng trông giống công chúa nhà ?”
Tiểu Lâm T.ử gật đầu lia lịa: “Quả thực là nét giống!”
Mạc Sơn gần đó thấy, mặt cảm xúc nghĩ thầm: Đám thật đúng là ngượng mồm. Công chúa Đại Ninh qua là loại lá ngọc cành vàng, kiều thể nhược, đến đây chắc cũng chỉ để dạo chơi chứ giải quyết gì, mà dám tự so sánh với Tạ Tiên Cô!
Lúc , Mạc Sơn bắt đầu nảy sinh thành kiến với Tiêu Vũ. Trong lòng , chỉ như Tạ Tiên Cô mới xứng đáng tôn thờ.
Tiêu Vũ cũng ngờ rằng, ngay lãnh thổ Đại Ninh một nơi mà danh tiếng của nàng hề trọng lượng. Không những tôn trọng như thường lệ, nàng còn dân địa phương âm thầm kỳ thị.
Tuy nhiên, Tiêu Vũ hạng vì cái của kẻ khác mà đổi mục đích. Nàng đến đây là để dẹp loạn hải tặc, tuyệt đối vì sự nghi ngờ của vài mà bỏ cuộc. Huống hồ, dân làng cũng Tiêu công chúa chính là Tạ Tiên Cô. Đôi khi nàng cũng tự hỏi, nếu họ sự thật, vẻ mặt sẽ đặc sắc đến nhường nào.
Kể từ khi đến Làng Tảo Biển, Tiêu Vũ chẳng hề ý định ngoài. Nàng cứ ở lì trong làng ăn uống no say. Ban đầu chỉ là bảo dân làng mang hải sản tới, nhưng đó, trong mắt dân làng, công chúa và đội ngũ của nàng từ lôi mấy cái nồi sắt lớn, suốt ngày hâm rượu luộc thịt, hưởng lạc vô độ.
Trong mắt họ, đoàn của Tiêu Vũ chỉ là một đội nghi trượng phô trương, chẳng chút sức chiến đấu nào. Đặc biệt là gã đàn ông da đen nhẻm, râu quai nón xồm xoàm, tay lăm lăm hai chiếc b.úa lớn (Hắc Phong), trông chẳng giống t.ử tế, mà giống một tên tướng cướp hơn!
Mạc Hải còn giữ bình tĩnh, nhưng Mạc Sơn thấy đám Tiêu Vũ ăn chơi hưởng lạc suốt ba ngày liền thì thể nhịn nổi nữa. Hắn hầm hầm định xông tới lý luận với Tiêu Vũ đang thảnh thơi ghế tựa.
Mạc Hải vội kéo : “Huynh định gì đấy?”
“Đệ nhịn chứ thì ! Tộc trưởng già nên sợ phiền phức, thì sợ! Công chúa đến làng , ngoài mặt thì là vinh dự, nhưng thực chất hầu hạ cung phụng như tổ tiên, chỉ sợ sơ suất một chút là đắc tội quý nhân.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-913.html.]
Mạc Sơn nghiến răng tiếp: “Chuyện đó còn nhịn , nhưng bây giờ dân làng dám khơi đ.á.n.h cá, mà vẫn mạo hiểm xuống biển tìm hải sản cúng phụng nàng . Nếu lỡ xảy chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”
Hôm nay dân làng chèo thuyền khơi chỉ để lấy hải sản cho vị công chúa , Mạc Sơn cảm thấy việc quá nguy hiểm. Hắn sai nhắc nhở, nhưng Tiêu Vũ chỉ nhắn một câu: cứ để ngư dân tiếp tục khơi.
Câu trả lời chính thức thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong lòng Mạc Sơn.
Lúc , Tiêu Vũ vẫn đang thong thả c.ắ.n ốc biển nhỏ. Đây là loại ốc bé, chỉ bằng hạt dưa, cho miệng c.ắ.n lạch cạch như c.ắ.n hạt hướng dương, tuy ít thịt nhưng vị tươi, cảm giác nhấm nháp khiến nàng thấy thư giãn.
Nàng sớm nhận Mạc Sơn đang hầm hầm tiến tới. Mạc Hải lạch bạch chạy theo , vẻ mặt đầy hối hận vì cản .
Mạc Sơn lạnh lùng : “Ta vài lời, chắc nghẹn c.h.ế.t mất!”
“Mạc Sơn! Đừng vô lễ!” Mạc Hải hốt hoảng.
Mạc Sơn phớt lờ, thẳng thừng : “Công chúa điện hạ, ngài là cành vàng lá ngọc, Làng Tảo Biển chúng miếu nhỏ ao cạn, e là chứa nổi vị đại thần tôn quý như ngài!”
Tiêu Vũ đầy hứng thú Mạc Sơn. Nàng hề giận, bởi nàng từng gặp , là kẻ dũng cảm, dám ở đồng quy vu tận với giặc Oa để dân làng chạy trốn. Nàng ngăn Hắc Phong đang định tiến lên "dạy dỗ" kẻ vô lễ.
Mạc Sơn tiếp tục: “Ngài phái xuống biển lúc , chẳng khác nào coi mạng như cỏ rác!”
Tiêu Vũ , hỏi bằng giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Vậy , ngươi đang xót xa cho những sắp khơi vì bản cung ?”
Ánh mắt của nàng khiến khí thế của Mạc Sơn hiểu xẹp xuống một chút, nhưng vẫn nghiến răng đáp: “Hải tặc đang hoành hành, dân làng khơi lúc chẳng khác nào bánh bao thịt ném ch.ó, về!”
Hắn lo lắng cũng vô căn cứ, bởi giặc Oa mất một chiếc thuyền ở gần đây, chắc chắn chúng đang lùng sục khắp vùng biển để trả thù.