Núi Đặc Biệt Cao
Trên đường , ngoại trừ việc Ngụy Ngọc Lâm luôn tìm cơ hội để tiếp cận , chung Tiêu Vũ vẫn cảm thấy vui vẻ. Mỗi ngày nàng đều lấy cớ vệ sinh để lẻn gian. Không gian đó nàng vơ vét sạch sẽ, giờ trồng hoa màu.
Tiêu Vũ còn dùng ý niệm đào một cái ao lớn trong gian. Mấy ngày nay nàng bận rộn trồng sen, việc xuống nước mấy con khỉ giúp nên nàng tự tay từng chút một. Chỗ nước cạn thì trồng sen, chỗ nước sâu thì nuôi cá. Đây chính là kế hoạch của nàng. Bên trong còn thể nuôi thêm ít cua lông nữa.
Tiêu Vũ thèm cua lông từ lâu , cua bên ngoài ăn chẳng bao giờ thấy . Nàng nghĩ thầm, trong gian của nuôi thứ gì cũng béo , nếu nuôi cua lông chắc chắn sẽ thơm ngon đến mê . Cuộc sống hiện tại cần lo lắng quốc thù gia hận, cần mưu tính lôi kéo thuộc hạ, chỉ cần nghĩ xem ăn gì uống gì, khiến Tiêu Vũ cảm thấy vô cùng thoải mái!
Chính vì , đường nàng tăng thêm 5 cân. May mà Tiêu Vũ vốn mảnh mai, khi tăng cân, gương mặt nàng tròn trịa hơn một chút, bớt vài phần sắc sảo, thêm vài phần xinh xắn đáng yêu. Thực Tiêu Vũ cũng chỉ là một cô gái trẻ tuổi mà thôi.
Bình thường nàng luôn phong phong hỏa hỏa, một là một, hai là hai, thêm miệng lưỡi lanh lợi và chẳng mấy khi chú ý hình tượng, khiến nhiều quên mất nàng cũng là một thiếu nữ. Gần đây Tiêu Vũ chẳng gì, cũng cơ hội trùm tất đen lên mặt hành hiệp trượng nghĩa. Tô Lệ Nương thích kéo nàng để trang điểm, chải chuốt.
Vì , khi Tiêu Vũ yên một chỗ, nàng thực sự trông giống như một vị công chúa nhỏ xinh , quý phái. Đương nhiên... đó là khi nàng cử động. Tiêu Vũ động đậy là lộ tẩy ngay. Bởi vì dáng của nàng như gió chân, phong thái "bộ bộ sinh liên", dáng vẻ yêu kiều của các quý nữ Thịnh Kinh. Tiêu Vũ cứ như đang đạp phong hỏa luân !
Hơn nữa, Tiêu Vũ thể . Khi nàng , tuyệt đối chuyện hở răng e thẹn, mà chắc chắn sẽ là những tràng ha hả dứt. Trước đây nàng ở trong tổ chức, trong quân đội, xung quanh là những kẻ thô lỗ, nên nàng chẳng thể nào nuôi dưỡng tính cách kiêu kỳ, tiểu thư.
Dù , khi Ngụy Ngọc Lâm thấy Tiêu Vũ trong bộ váy lụa màu tím, vẫn kinh ngạc một phen. Đã lâu lắm thấy nàng mặc váy. Cùng một , cùng một chiếc váy, nhưng mặc Tiêu Vũ mang đến cảm giác khác biệt.
Nếu đây cứu nàng đại điện là để tránh cho vị hôn thê của sỉ nhục mất mặt, thì , thật lòng yêu cô gái mắt .
Tiêu Vũ coi như thực hiện ước mơ " ăn". Đại Ninh trải qua biến cố triều đổi đại, theo lý thường sẽ nhiều thổ phỉ hung hãn, dân chúng lầm than. thực tế hề như . Chủ yếu là vì những sơn trại tiếng tăm đều trở thành thuộc hạ của Tiêu Vũ. Còn những sơn trại thực sự cướp bóc thì sớm "Hệ thống 108 trại" của nàng thôn tính. Chỉ cần một tiếng lệnh, đám sơn phỉ lập tức hóa thành quan sai triều đình để duy trì trị an. Vì , trong lãnh thổ Đại Ninh hề xảy chuyện gì bất trắc.
Cho đến khi cả đoàn đến vùng biên giới giữa hai nước. Từ Đại Ninh Bắc Ngụy về phía Đông. Ngăn cách giữa hai nước là một ngọn núi tuyết cao ch.ót vót. Nói đúng hơn, hai quốc gia ban đầu dựa ngọn núi tuyết để lập quốc. Dưới chân núi cây cối xanh tươi, nhưng càng lên cao khí càng loãng và lạnh lẽo. Nghe ai từng leo lên đỉnh núi .
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-764.html.]
Tiêu Vũ liền đặt tên cho nó là núi "Đặc Biệt Cao". Đương nhiên, họ cần vượt qua dãy núi kéo dài ngàn dặm , vì vẫn những đoạn đứt gãy tạo thành lối . Chỗ là một vùng đất hoang rộng lớn, cả hai nước đều phái quân đồn trú tại đây. Nơi tên là Bắc Ninh Quan.
Vào trong cửa quan là Đại Ninh, ngoài là Ngụy Quốc. Khi quốc thế Đại Ninh còn cường thịnh, họ xây dựng trường thành ở đây để bù đắp cho trống mà dãy núi che chắn hết. Khi Tiêu Vũ và đến nơi, tướng sĩ trấn thủ biên quan đón tiếp.
Lão cẩu Vũ Văn Phong tuy tàn ác nhưng cũng một việc đúng đắn, đó là động đến tướng giữ Bắc Ninh Quan. Hắn vững ngai vàng để Ngụy Quốc thừa cơ xâm nhập. Tướng giữ ở đây tên là Phàn Hạng, ngoài 60 tuổi. Ở tuổi mà vẫn trấn thủ biên quan hiểm trở, quả là hiếm thấy. Nhìn khuôn mặt sạm đen vì nắng gió của Phàn Hạng, Tiêu Vũ thầm nảy sinh lòng kính trọng.
Phàn Hạng chắp tay: “Ra mắt Ngụy Vương, mắt công chúa và Tô nương nương.”
Tiêu Vũ gật đầu: “Không cần khách sáo, mau cho chúng qua quan là .”
Nàng lãng phí thời gian ở đây. Đương nhiên, khó khăn lắm mới đến biên quan một , Tiêu Vũ cũng keo kiệt. Nàng định khi sẽ để một ít vật tư để khao thưởng tướng sĩ. Nếu là hoàng tộc bình thường, công chúa chắc chắn sẽ nghi kỵ, nhưng nàng tin Tiêu Dục sẽ hiểu cho . Nàng chỉ đơn thuần là thương xót binh sĩ. Nếu thực sự ham ngai vàng, nàng chẳng nhường quyền lực dễ dàng như thế.
Phàn Hạng , vẻ mặt lộ rõ sự khó xử: “Công chúa, mạt tướng cho qua, mà là gần đây chút chuyện.”
“Chuyện gì?” Tiêu Vũ hỏi.
Phàn Hạng đáp: “Gần đây mấy Ngụy Quốc vượt biên, xảy xung đột với của . Bây giờ họ đang ở bên ngoài la hét đòi , nhưng theo minh ước, những kẻ vượt biên do Đại Ninh chúng xử lý.”
Sắc mặt Ngụy Ngọc Lâm biến đổi: “Hai nước khai chiến ?”