Người mang huyết thống hoàng gia Ngụy Quốc đều cảm ứng với túi Càn Khôn Lưỡng Nghi. Thứ dùng ở Đại Ninh thì , nhưng nếu mang về Ngụy Quốc sử dụng thì dễ khác phát hiện hành tung. Vì , nhất là nên dùng. Nếu , Ngụy Ngọc Lâm sớm đưa của ngoài từ lâu, chứ chẳng để cô bé ở Ngụy Quốc chịu khổ.
Xem dựa xe ngựa . may là Tiêu Vũ vội, nàng nhiều thời gian. Nàng cũng nhịp sống của chậm một chút để từ từ thưởng thức phong thổ nhân tình của thời đại .
Nga
Sau khi rời khỏi chỗ Ngụy Ngọc Lâm, Tiêu Vũ trở về hoàng cung. Nàng báo cho Tiêu Dục chuyện sắp Ngụy Quốc. Lúc Lý Uyển cũng mặt ở đó. Nàng đang bế tiểu Hựu Hựu, liền kinh ngạc Tiêu Vũ: “A Vũ, đột ngột Ngụy Quốc?”
“Chẳng lẽ là vì chúng ?” Lý Uyển chút bất an hỏi.
Tiêu Vũ vội vàng trấn an: “Tẩu tẩu, chị đừng nghĩ nhiều, em chỉ sang Ngụy Quốc xem thử thôi. Hơn nữa em hứa với Ngụy Ngọc Lâm từ là sẽ cùng trở về đó.”
Tiêu Dục nhíu mày em gái, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “A Vũ, thật cho , và Ngụy Ngọc Lâm rốt cuộc là quan hệ gì?”
Tiêu Dục sớm nhận quan hệ giữa hai hề bình thường. Tiêu Vũ lập tức đáp: “Còn thể là chuyện gì nữa? Đương nhiên là tình bạn trong sáng tì vết !”
Tiêu Dục nàng, mặt gần như rõ ba chữ: “Ta tin.”
Lý Uyển lên tiếng: “A Vũ, nếu thật sự thích Ngụy Ngọc Lâm và tiếp tục hôn ước đây với , thì cũng thể cứ thế mà theo. Chuyện danh chính ngôn thuận.”
Tiêu Vũ ngơ ngác chị dâu, hiểu danh chính ngôn thuận là thế nào. Lý Uyển tiếp tục: “Phận nữ nhi chúng dễ thiệt thòi. Tẩu tẩu quản chuyện riêng của , chỉ là nếu cứ lén lút theo như , truyền ngoài sẽ coi thường .”
Tiêu Vũ liền bật : “Tẩu tẩu, em định tiếp tục hôn ước với .”
“Nếu định tiếp tục hôn ước thì theo càng .” Lý Uyển nhíu mày.
Lý Uyển và Tiêu Vũ vốn cùng một thế giới. Lý Uyển xuất từ gia đình thư hương, coi trọng lễ giáo nhân nghĩa. Còn Tiêu Vũ? Nàng là hiện đại, tính cách phóng khoáng, thậm chí nàng còn chẳng coi là phụ nữ, suốt ngày xưng gọi với khác. Ngay cả nhà vệ sinh nam nàng cũng từng .
Lúc nàng chỉ nghĩ Ngụy Quốc là để tìm kiếm "mùa xuân thứ hai" cho sự nghiệp, tiện thể du ngoạn một chuyến, nghĩ sâu xa như . Lý Uyển thì khác, nàng thật lòng lo lắng cho Tiêu Vũ. Dưới góc của nàng, Tiêu Vũ cứ hấp tấp như thì chịu thiệt chắc chắn là bản nàng.
Tiêu Dục thấy vẻ mặt em gái chút ủ rũ, suy nghĩ một lát : “Nếu nhất định mà nhắc đến hôn ước, thể dùng một phận khác.”
Tiêu Vũ mong chờ trai: “Ca ca .”
“Cứ tuyên bố là sứ giả của Đại Ninh chúng . Ai quy định công chúa thì thể sứ giả chứ? Ta thấy xem cũng . Nếu thấy Ngụy Ngọc Lâm thì tiếp tục hôn ước, còn nếu gì thì cứ việc trở về. Muội của tìm kiểu đàn ông nào mà chẳng ?”
Tiêu Dục khẽ hừ một tiếng khẳng định chắc nịch: “Còn về việc khi kết hôn ở thì tùy ý . Đại Ninh mãi mãi là nhà của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-760.html.]
Tiêu Vũ vô cùng cảm động. Kiếp nàng cô độc, ngờ kiếp tình ấm áp thế . Cảm giác khiến lòng nàng vô cùng vững chãi. Nàng lập tức quyết định: “Được! Vậy ca ca cứ soạn thánh chỉ, phái bản công chúa sứ!”
Trong mắt Tiêu Vũ, đây coi như là một chuyến khảo sát thực tế. Tiêu Dục : “Bây giờ là Nhiếp chính vương, chỉ thể soạn thánh chỉ mặt thôi.”
Thấy Tiêu Dục chuyện gì cũng sợ hiểu lầm, Tiêu Vũ bất đắc dĩ. Nàng cảm thấy thực sự nên rời một thời gian để trưởng thể vững vị trí Nhiếp chính vương .
“A Vũ, định khi nào xuất phát?” Lý Uyển hỏi.
“Ngày mai ạ.”
Lý Uyển kinh ngạc: “Nhanh ?”
Tiêu Vũ gật đầu: “Đi sớm về sớm mà!”
Lý Uyển lập tức bận rộn lo liệu, chuẩn đồ dùng đường cho Tiêu Vũ. Tuy Tiêu Vũ thiếu thứ gì, nhưng "chị dâu như ", lo lắng chăm sóc như khiến Tiêu Vũ cảm thấy ấm lòng.
Ngày hôm , khi Tiêu Vũ chuẩn xuất phát, nàng thấy những đang chờ bên ngoài hoàng cung mà khỏi kinh ngạc. Hắc Phong và "Bát Đại Kim Cang" của Hắc Phong Trại đều sẽ cùng nàng. Thực , Hắc Phong sớm đặt tên cho nhóm 8 của họ là Bát Đại Kim Cang. Những khác thì , nhưng riêng Tiểu Lâm T.ử lúc nào cũng bắt chéo ngón tay... trông chẳng chút dáng dấp nào của "Kim Cang" cả. họ thích thế, Tiêu Vũ cũng mặc kệ.
“Thẩm Hàn Thu, ngươi cũng ở đây?” Tiêu Vũ ngạc nhiên hỏi.
Thẩm Hàn Thu cung kính đáp: “Công chúa đến dị quốc, đường xá xa xôi e là nhiều hiểm trở. Hàn Thu nguyện tiên phong để dò đường cho !”
Tiêu Vũ bất lực xoa trán: “Bây giờ trưởng đang cần , ngươi...”
Vẻ mặt Thẩm Hàn Thu thoáng chút ảm đạm: “Công chúa chê Hàn Thu ?”
“Không chê.”
Triệu Kiếm bên cạnh leo : “Thật đại nhân nhà cũng nhân cơ hội ngoài giải khuây, xin công chúa hãy mang theo ngài .”
Tiêu Vũ vốn mềm lòng, liền tặc lưỡi: “Vậy thì cùng .”
Dù theo ý của Tiêu Dục, nàng chắc chắn mang theo hộ vệ quân. Ai thống lĩnh đối với nàng cũng như cả thôi.