Thu phục Nam Dương
Thứ dùng như chắc chắn cho sức khỏe, thậm chí thể lấy mạng . tên hộ vệ xông lên rõ ràng là lấy mạng Tiêu Vũ, nên nàng tay như cũng chẳng gì là quá đáng.
Tiêu Vũ giải quyết xong một tên hộ vệ một cách gọn gàng, vác bình cứu hỏa lên vai, lạnh lùng hỏi: “Còn ai phục?”
Mọi kinh hãi nữ t.ử đeo mạng che mặt mắt, rõ dễ chọc, nhất thời do dự dám tiến lên. lúc , phía Tạ Quảng một đám xông .
“Thuộc hạ đến muộn, xin đại nhân thứ tội!”
Tạ Quảng dõng dạc: “Đến đúng lúc lắm, trói hết bọn chúng cho !”
Vũ Văn Hoành vẫn còn đang choáng váng, mới tìm chút lý trí: “Tạ Quảng! Ngươi đang gì ? Đây là khi quân phạm thượng! Ngươi mưu phản ?”
Tạ Quảng thẳng , còn vẻ khúm núm như lúc nãy, lạnh giọng đáp: “Tạ Quảng sống là thần của Tiêu gia, c.h.ế.t là ma của Tiêu gia! Ngươi tính là cái thá gì?”
Đám đều trúng độc nên bắt giữ dễ dàng. Sau khi khống chế cục diện, Tiêu Vũ cùng Tạ Quảng mở cổng thành, thả đại quân bên ngoài . Tạ Vân Thịnh lo lắng cho gia đình nên phi ngựa xông đầu tiên. Thấy Tiêu Vũ và Tạ Quảng cạnh , chút kinh ngạc.
“Công chúa, đây... vệ sinh ?” Đi vệ sinh mà tận trong Nam Dương Quận ? Nghĩ , Tạ Vân Thịnh liền hiểu ngay, công chúa lấy cớ vệ sinh để đây giải quyết rắc rối lớn giúp !
Tạ Quảng ngơ ngác, vệ sinh gì cơ?
“Cha, con ?” Tạ Vân Thịnh sốt sắng hỏi.
“Mẹ con đang ở trong phủ đợi con đấy, mau về gặp bà .” Tạ Quảng híp mắt.
Sở Diên cũng tiến hành lễ với Tạ Quảng: “Thuộc hạ bái kiến đại nhân!”
Tạ Quảng hài lòng gật đầu: “Ta quả nhiên lầm con.” Sở Diên và con trai ông theo công chúa, coi như nên sự nghiệp.
Khi Tiêu Dục chậm rãi bước tới, Tạ Quảng giấu nổi vẻ kích động: “Thái t.ử điện hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-720.html.]
Tiêu Dục ôn tồn đáp: “Tạ đại nhân, vất vả cho ông .”
Tạ Quảng cai quản Nam Dương Quận , nơi hề cảnh thiếu ăn thiếu mặc, nhưng Tiêu Vũ vẫn để cho họ nhiều vật tư. Trong lúc đó, hai "con ch.ó ngốc" nhà Vũ Văn cũng tỉnh táo . Tiêu Vũ trong bộ kình trang hiên ngang xuất hiện mặt họ. Vũ Văn Hoành thì nàng quen lắm, nhưng Vũ Văn Thành thì quá quen .
“Đã lâu gặp nhỉ.” Tiêu Vũ híp mắt.
Vũ Văn Thành Tiêu Vũ giờ đây còn xinh hơn xưa, tâm trạng vô cùng phức tạp. Vũ Văn Hoành thì bắt đầu c.h.ử.i bới: “Tiện nhân! Ngươi dám đối xử với chúng như thế ?”
Tiêu Vũ , lạnh lùng đáp: “Lúc Vũ Văn gia các ngươi còn hạ tiện hơn thế nhiều. Ta là phụng mệnh trời thu hồi quốc thổ, giống các ngươi, soán ngôi mưu nghịch! Nếu cái miệng còn thối như , cần sai khâu ?”
Vũ Văn Hoành giật lùi : “Ngươi điên ?”
Tiêu Vũ hừ lạnh: “Muốn yên thì thành thật một chút!” Nói xong, nàng sang bảo thủ vệ: “Nhốt hai tên với . Mỗi bữa chỉ cho một phần cơm thôi.”
Trước hai tranh giành hoàng vị, từ nay về cứ việc tranh giành một bát cơm .
“À đúng , đừng nghĩ nhịn một bữa . Bữa ăn ít thì bữa sức mà đ.á.n.h , sẽ tên cướp mất cơm, cuối cùng chắc chắn sẽ kẻ c.h.ế.t đói đấy.” Tiêu Vũ bồi thêm một câu.
Quan hệ của hai tên vốn chẳng gì, Tiêu Vũ khích bác như , lao c.ắ.n xé mới là lạ! Tiêu Vũ lấy mạng họ ngay, vì g.i.ế.c luôn thì hời cho họ quá. Nàng Vũ Văn Thành tận mắt chứng kiến hoàng tộc họ Tiêu lấy giang sơn, bộ nhà Vũ Văn trở thành tù nhân chân .
Nam Dương Quận định, Tiêu Vũ tiếp tục nhổ trại tiến quân. Tiếp theo là các quận Tề Sơn, Tế Bắc. Vì mang theo đại quân nên hành quân khá tốn thời gian, mỗi quận dừng một chút để sắp xếp. Đến cuối mùa xuân, họ mới tới Thái Hành Tứ Quận.
Nơi Tiêu Vũ quen thuộc lắm! Nhớ năm xưa nàng chính là ở gần đây chế tạo phiên bản đầu tiên của Phi Đầu Man và đội quân bù . Tuy nhiên, tiến khu vực núi Thái Hành, họ chặn .
Vũ Văn Phong thể yên mãi . Lão tập hợp đại quân ở đây để đ.á.n.h chặn. Vũ Văn Phong chấp nhận bỏ các quận bên ngoài Thái Hành vì binh lực hạn, lão dồn sức giữ lấy phòng tuyến cuối cùng bảo vệ Thịnh Kinh. Nếu nơi cũng mất, giấc mộng hoàng đế của lão coi như tan thành mây khói.
Hai bên đóng quân đối diện qua một con sông. Lần Tiêu Vũ dám khinh địch. Vũ Văn Phong dù vô dụng đến cũng để nàng dễ dàng đ.á.n.h kinh đô như . Tình hình hiện tại là khả quan .
Nga