Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 664

Cập nhật lúc: 2026-05-02 02:37:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Hàn Thu lập tức : “Tất nhiên là bằng lòng!”

Tiêu Vũ hề bất ngờ với câu trả lời của Thẩm Hàn Thu, nhưng quy trình cần thì vẫn , như mới trang nghiêm và nghi thức.

“Tiêu cô nương, cô ý gì?” Vũ Văn Thành cũng chút gì đó khác thường.

Tiêu Vũ : “Vậy thì, thời khắc chứng kiến kỳ tích đến !”

“Mọi chuẩn tâm lý nhé!” Tiêu Vũ bắt đầu báo .

Tiếp đó Tiêu Vũ tháo chiếc mũ rèm mặt xuống.

Để lộ một khuôn mặt thanh tú vô song.

Tiêu Vũ trong sáng vô tội, giống như một đóa hoa trắng nhỏ cơn mưa: “Thẩm Hàn Thu, lâu gặp nha!”

Tuy là thường xuyên gặp, nhưng phận sử dụng là Tiêu Vũ, cho nên lúc nàng vẫn một câu lâu gặp.

Thẩm Hàn Thu sững sờ.

Hắn dám tin cảnh tượng mắt... Đây là... Công chúa Tiêu Vũ?

Hắn tưởng tượng vô dáng vẻ c.h.ế.t t.h.ả.m của Tiêu Vũ, cũng từng tưởng tượng, cho dù Tiêu Vũ c.h.ế.t, thì những ngày tháng sống sót nhất định cũng vô cùng thê t.h.ả.m.

vạn vạn ngờ tới.

Tiêu Vũ trông trắng trẻo mịn màng.

Nước da đó còn hơn vài phần so với lúc công chúa.

Nga

Ngay cả vóc dáng cũng cao lên vài phần.

Nếu Tiêu Vũ lưu đày đến đây, Thẩm Hàn Thu thậm chí còn tưởng nàng đến đây để an dưỡng!

“Ngươi... ngươi... ngươi là Tiêu Vũ?” Vũ Văn Thành đả kích nặng nề.

Tiêu Vũ lạnh lùng liếc Vũ Văn Thành: “Thật trùng hợp, đúng là thiên đường lối ngươi , địa ngục cửa ngươi tự tìm đến.”

Ngày xưa nàng là tù nhân của Vũ Văn Thành.

Bây giờ phong thủy luân chuyển.

Vũ Văn Thành rơi tay nàng .

Tiêu Vũ : “Thẩm Hàn Thu, ngài mau thả thuộc hạ của .”

Nghe xong lời , Vũ Văn Thành chút tuyệt vọng.

Hóa những ở đây, đều là của Tiêu Vũ? Vậy tính là cái gì?

Hắn đây là rơi ổ tặc ?

Thẩm Hàn Thu vội vàng thu đao kiếm , kích động Tiêu Vũ, tiếp đó quỳ một chân xuống hành lễ với nàng: “Thuộc hạ tội, xin công chúa trách phạt!”

Tiêu Vũ hỏi: “Ngài tội gì?”

“Lúc thuộc hạ và nhà Vũ Văn trong ngoài phối hợp, giúp nhà Vũ Văn mưu phản, thuộc hạ đáng c.h.ế.t!” Thẩm Hàn Thu , kề kiếm lên cổ .

Xem quyết tâm lấy cái c.h.ế.t để tạ tội.

Tiêu Vũ thấy lập tức : “Khoan !”

Thẩm Hàn Thu ngẩng đầu Tiêu Vũ, trong đôi mắt tràn đầy vẻ sáng ngời.

Trong cuộc đời ngắn ngủi của , nửa phần đời vẫn luôn sống trong bùn lầy, chính sự xuất hiện của Tiêu Vũ kéo từ địa ngục lên thiên đường.

đó những việc Tiêu Vũ với , khiến một nữa sống trong bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-664.html.]

Cho dù thống lĩnh thị vệ hoàng thành, cũng cảm thấy sống trong bóng tối, xứng đáng thấy ánh sáng.

Đó là cảm giác khi tín ngưỡng sụp đổ.

bây giờ... sự thật, Tiêu Vũ vẫn còn sống.

Thẩm Hàn Thu cảm thấy, cuộc đời một nữa bừng sáng.

Lúc cho dù c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t hối tiếc.

Tiêu Vũ : “Ây da, cái , c.h.ế.t còn sợ, ngài còn sợ cái gì?”

“Ngài sai, thì thể chỉ nghĩ đến việc dùng cái c.h.ế.t để trốn tránh, ngài nên nghĩ cách bù đắp.” Tiêu Vũ tiếp tục .

Thẩm Hàn Thu vội vàng hỏi: “Cần thuộc hạ gì? Thuộc hạ đều bằng lòng!”

Nói đến đây, Thẩm Hàn Thu trầm giọng : “Thuộc hạ nguyện ý bên cạnh Vũ Văn Phong, tai mắt cho công chúa, chỉ cần công chúa lệnh một tiếng, cho dù trực tiếp lấy đầu Vũ Văn Phong, thuộc hạ cũng bằng lòng!”

Tiêu Vũ vui mừng Thẩm Hàn Thu, lập tức : “Cứ theo lời ngài , nhưng bây giờ vội lấy mạng Vũ Văn Phong.”

Mạng của Vũ Văn Phong thì tác dụng gì?

Thứ nàng là lấy giang sơn.

Chứ g.i.ế.c một để hả giận!

Chỉ cần lấy giang sơn, kẻ thù ngày xưa tự nhiên sẽ quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ.

Tín ngưỡng của Thẩm Hàn Thu trở , nhưng thế giới của Vũ Văn Thành sụp đổ.

Ai thể cho , tại Tiêu Vũ vẫn còn sống, hơn nữa còn sống nhăn răng nhảy nhót tưng bừng như , căn bản hề cảm giác lưu đày!

Tiêu Vũ dồn ánh mắt lên Vũ Văn Thành.

Vũ Văn Thành nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn tĩnh , lúc mới : “A Vũ, ngờ nàng vẫn còn sống, thể thấy nàng bình an vô sự thật quá.”

Tiêu Vũ liếc Vũ Văn Thành, trong mắt tràn đầy sự chán ghét.

Kiếp của , cái gì cũng , chỉ ánh mắt là , trúng cái thứ .

Lúc cho dù chọn Thẩm Hàn Thu chọn Ngụy Ngọc Lâm, cũng hơn chọn cái tên xí như con cóc ghẻ !

Tiêu Vũ lên tiếng: “Vũ Văn Thành, thấy còn sống, ngươi thực sự vui mừng đến ?”

“Người , đem Vũ Văn Thành treo lên cổng thành Nguyệt Tuyền Trấn cho .”

“Phơi khô.” Lúc Tiêu Vũ lời , khóe môi nhếch lên.

Vũ Văn Thành cả đều : “Tiêu Vũ! Sao cô dám!”

Tiêu Vũ nhướng mày Vũ Văn Thành: “Vậy ngươi cứ chờ xem dám !”

Tiêu Vũ phát hiện, việc treo lên cổng thành phơi khô, sảng khoái hơn nhiều so với việc đào một cái hố chôn sống.

Đặc biệt là đối phó với loại như Vũ Văn Thành, cho dù ngũ mã phanh thây cũng quá đáng.

Tất nhiên, Tiêu Vũ cảm thấy ngũ mã phanh thây quá tàn nhẫn, vẫn là treo ở đó từ từ phơi khô thì hơn!

Tiêu Cung theo lệnh của Tiêu Vũ, lập tức việc .

Trong phòng chỉ còn Tiêu Vũ và Thẩm Hàn Thu.

Thẩm Hàn Thu vẫn luôn chằm chằm Tiêu Vũ: “Công chúa... vẫn chứ?”

Hỏi xong câu Thẩm Hàn Thu chút hối hận, công chúa vong quốc , ở Ninh Nam, những ngày tháng thể ? Cho dù công chúa thoạt vẻ tệ, nhưng sự chua xót trong đó, e là ngoài thể nào .

 

 

Loading...