là sự sỉ nhục lớn nhất đối với nghiệp vụ của hiệp khách trộm nồi!
Tiêu Vũ lập tức : “Vậy các ngài đợi !”
Tiêu Vũ đuổi khỏi dịch quán, bắc nồi nhóm lửa, đun nóng dầu.
Tiếp đó, Tiêu Vũ liền từ trong gian lấy một ít bánh, loại bánh trong gian của nàng hai sọt, cũng là nhà quan xui xẻo nào .
Dù bây giờ đều hời cho nàng .
Sở dĩ bán rẻ, đó là bởi vì đồ lấy thì xót.
Tiêu Vũ cũng công khai đắc tội Thẩm Hàn Thu.
Dám đắc tội Chân Pháp Đạo Trưởng, đó cũng là , Thẩm Hàn Thu căn bản sẽ bảo vệ Chân Pháp Đạo Trưởng, hơn nữa Chân Pháp Đạo Trưởng ở đây quyền thế, chỉ thể mặc c.h.é.m g.i.ế.c.
Tiêu Vũ cố nhiên thể trực tiếp trừ khử Thẩm Hàn Thu.
Sau đó thì ?
Sau đó Vũ Văn Phong sẽ phát hiện bí mật của Ninh Nam.
Sẽ phái thêm nhiều tới.
Vũ Văn Phong chính là quân đội đấy!
Tiêu Vũ vẫn hy vọng Thẩm Hàn Thu đến thế nào thì về thế , còn Chân Pháp Đạo Trưởng? Tiêu Vũ tin tưởng, Thẩm Hàn Thu nhất định sẽ để Chân Pháp Đạo Trưởng khi trở về, còn cơ hội cáo ngự trạng.
Hơn nữa cho dù Thẩm Hàn Thu là một tên phế vật.
Nàng lặng lẽ xử lý Chân Pháp Đạo Trưởng cũng quá dễ dàng .
Tiêu Vũ nhanh, liền bưng hai chậu bánh nhân thịt.
“Thẩm đại nhân mời dùng.” Tiêu Vũ híp mắt .
Thẩm Hàn Thu thậm chí còn một câu: “Đa tạ.”
Tiêu Vũ thầm nghĩ trong lòng, nếu Thẩm Hàn Thu chính là Tiêu Vũ, cũng là tên trộm nồi mà luôn bắt, sẽ cảm tưởng gì.
Chân Pháp Đạo Trưởng bên đưa tay lấy bánh.
Tiêu Vũ trực tiếp cầm muôi xào đập tay Chân Pháp Đạo Trưởng một cái: “Ông ăn thì 1 lạng bạc một cái!”
Chân Pháp Đạo Trưởng lập tức nổi giận: “Không là 100 văn ?”
Tiêu Vũ : “Ta đó là bán cho Thẩm đại nhân, bán cho ông.”
Sắc mặt Chân Pháp Đạo Trưởng xanh mét, Thẩm Hàn Thu hỏi: “Thẩm đại nhân, bệ hạ bảo ngài bảo vệ chu , hiện giờ chuyện ăn cơm ngài luôn giải quyết chứ?”
Thẩm Hàn Thu nhàn nhạt một câu: “Ăn ít một bữa c.h.ế.t đói .”
Tiêu Vũ suýt chút nữa thì bật thành tiếng, đầu tiên phát hiện, Thẩm Hàn Thu ngoài đáng ghét , còn một mặt khiến tán thưởng.
Chân Pháp Đạo Trưởng cuối cùng c.ắ.n răng trả tiền.
Chân Pháp Đạo Trưởng cũng ngờ, Vũ Văn Phong là vua một nước mà keo kiệt như , chỉ thưởng cho lão 50 lạng, đó đường tiêu một ít, nếu ăn thêm vài bánh nữa, chuyến của lão chẳng là tong ?
Vốn tưởng rằng hồng nhân mặt hoàng đế, là thể cẩm y ngọc thực.
Không ngờ hiện giờ còn vụ mua bán lỗ vốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-626.html.]
Nga
Chân Pháp Đạo Trưởng a, Vũ Văn Phong đối với lão coi là hào phóng , dù triều đình, từ Thượng Thư Các cho đến Thừa tướng Ngự sử, một ai nhận bổng lộc.
Triệu Kiếm ăn bánh cảm thán: “Mùi vị của cái bánh thật ngon, giống như từng ăn ở .”
Tiêu Vũ lập tức cảnh giác, sẽ xui xẻo như chứ, lấy đồ của Thẩm phủ ?
nhanh, Tiêu Vũ liền thản nhiên.
Cho dù nếm mùi vị quen thuộc thì ? Chẳng lẽ cái bánh còn tên !
Mọi ăn uống no say, liền nghỉ ngơi trong dịch quán của Tiêu Vũ.
“Đại nhân, ngài xem dịch quán tuy địa thế hẻo lánh, nhưng vật liệu dùng cũng khá chắc chắn, cái bàn đều là dùng gỗ sưa ghép .” Triệu Kiếm cảm thán.
Thẩm Hàn Thu đến đây, thuận miệng : “Nơi đến , cũng là địa thế hẻo lánh.”
“Nghỉ ngơi sớm , ngày mai tiếp tục vớt t.h.i t.h.ể của Tiêu Vũ.” Thẩm Hàn Thu phân phó.
Những chuyện ? Đương nhiên là chuyện vô ích.
... khi đám Thẩm Hàn Thu tìm kiếm vài ngày.
Chân Pháp Đạo Trưởng chỉ một bộ xương trắng mang lên mở miệng : “Tìm thấy tìm thấy ! Đây chính là xương cốt của Tiêu Vũ!”
Tiêu Vũ luôn ở đây chằm chằm Thẩm Hàn Thu.
Lo lắng Thẩm Hàn Thu sẽ phát hiện bí mật của Ninh Nam.
Cho nên dạo luôn lảng vảng ở gần đây, còn Thẩm Hàn Thu dường như quen với sự tồn tại của Tiêu Vũ... Trên thực tế... bọn họ coi dịch quán của Tiêu Vũ như chỗ dừng chân .
Như luôn thể đuổi Tiêu Vũ chứ?
Thậm chí thuộc hạ của Thẩm Hàn Thu, cũng quen thuộc với Tiêu Vũ.
Tuổi tác của Triệu Kiếm tính là lớn, là một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, chuyện việc cũng già dặn như Thẩm Hàn Thu.
Tiêu Vũ lén lút tặng cho Triệu Kiếm một ít đồ ăn.
Thành công .
Lúc thấy lời Chân Pháp Đạo Trưởng , Tiêu Vũ liền hừ nhẹ một tiếng.
Triệu Kiếm sấn tới: “Sao ? Cô cảm thấy vấn đề?”
Tiêu Vũ bây giờ chỉ sớm đuổi Chân Pháp Đạo Trưởng , đương nhiên sẽ bộ xương cốt vấn đề, thế là liền : “Ta chính là chướng mắt cái dáng vẻ đắc ý dào dạt của lão đạo .”
Triệu Kiếm , liền : “Ta cũng chướng mắt.”
“Lặng lẽ cho cô , thực đại nhân nhà cũng thích .” Triệu Kiếm tiếp tục .
Tiêu Vũ thầm nghĩ trong lòng, cái còn cần lặng lẽ cho ? Người mắt đều , Thẩm Hàn Thu ghét đạo trưởng đến mức nào.
Thẩm Hàn Thu xổm xuống một cái, đó lạnh lùng : “Không Tiêu Vũ.”
Tiêu Vũ đến đây, cả đều kinh ngạc.
Tên Thẩm Hàn Thu ... thể từ xương trắng là nàng ?
Nghĩ đến đây, Tiêu Vũ liền cảm thấy chút đáng sợ, lẽ bí mật của phát hiện ? Xương trắng đều thể nhận , lảng vảng bên cạnh Thẩm Hàn Thu, chẳng là nguy hiểm !