Không quy củ thì thành nề nếp
Trần Trắc Phi Tiêu Vũ, lên tiếng: “A Vũ, Tiên Nhi kể chuyện nãy cho . Không trưởng bối như trách móc cháu, nhưng chúng đều là một nhà, Tiên Nhi là đường tỷ của cháu, cháu thể đối xử với nó như chứ?”
Trần Trắc Phi nghiêm mặt , vẻ bề . Nếu bà chuyện đàng hoàng, Tiêu Vũ còn thể kiên nhẫn giải thích vài câu, biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như . Trần Trắc Phi bày cái giá trưởng bối, mở miệng là răn dạy, khiến nàng cảm thấy vui.
Hơn nữa, trong chuyện Tạ Vân Thịnh vốn dĩ gì sai, Tiêu Vũ cũng chẳng thấy cách xử lý của vấn đề gì.
Nàng lạnh lùng đáp: “Trần Trắc Phi, bà hẳn là quyền trách móc .”
Trong hoàng tộc, phận trắc phi của vương gia so với công chúa thì phẩm giai còn kém xa. Cho dù oai trưởng bối thì cũng đến lượt Trần Trắc Phi.
Thấy Tiêu Vũ cứng rắn như , sắc mặt Trần Trắc Phi đổi, liền : “A Vũ, nay vong quốc , còn bày cái giá của ngày thì ý nghĩa gì ? Chúng là một nhà thì cần thiết xa lạ như .”
Tiêu Vũ bà , nể mặt Nam An Vương nên nàng lời quá khó . từ khi rời khỏi Thịnh Kinh, nàng quen thói kiêu ngạo, nay đè đầu cưỡi cổ, nàng đương nhiên chiều chuộng.
“Không quy củ thì thành nề nếp. Sau Trần Trắc Phi gặp , vẫn nên gọi một tiếng Công chúa .” Tiêu Vũ lạnh nhạt , “Còn về chuyện của Tiên Nhi quận chúa, xử lý xong . Nếu bà chỗ nào hài lòng, cứ việc với Nam An Vương, để ông đích đến tìm .”
Dứt lời, Tiêu Vũ trầm giọng đuổi khéo. Trần Trắc Phi ngờ nàng tuyệt tình như , thần sắc vô cùng khó coi: “Ây? Cháu đừng vội mà!”
Tiêu Vũ bước nhanh, chỉ mau ch.óng cắt đuôi bà .
Khi nàng , giờ cơm tối qua. Nhắc đến Ngụy Ngọc Lâm, nàng thấy đau đầu, bèn hỏi: “Ngụy Ngọc Lâm ?”
“Ngụy công t.ử rời ạ.” Thước Nhi nhỏ giọng đáp, “Lúc , ngài sai nhắn rằng nếu Công chúa bán lương thực, cứ liên hệ với phân bộ của Ám Ảnh Lâu ở Thương Ngô là .”
Trong lòng Tiêu Vũ nhẹ nhõm hẳn. Cảm xúc của Ngụy Ngọc Lâm thật khó nắm bắt, lúc , nàng còn tưởng đang giận dỗi. giờ vẫn nguyện ý hợp tác, xem nàng nghĩ nhiều .
Chỉ là chút đáng tiếc vì thể lừa thành của . Nếu là đối tác, nàng chia lợi ích cho , nhưng nếu lừa về phe thì thể xài chùa tài nguyên của .
Tiêu Vũ nghĩ thoáng, chuyện đời thể thuộc về hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-551.html.]
Lúc , Thiết Sơn và Ngụy Ngọc Lâm đang cưỡi ngựa hướng về phía Lạch Trời. Tốc độ của Ngụy Ngọc Lâm nhanh, Thiết Sơn bên cạnh lầm bầm: “Công t.ử, chẳng ăn cơm xong mới ? Sao gấp thế... Bụng vẫn còn đang đói meo đây . Mà công nhận, nhà ăn chỗ Công chúa ngon thật, ăn gì cũng .”
Ngụy Ngọc Lâm nhàn nhạt : “Ngươi ăn thì bây giờ thể .”
Thiết Sơn vội vàng xua tay: “Đừng mà công t.ử, chỉ thôi. Ở căn cứ đó thoải mái bằng theo ngài !”
Lời qua thật giả tạo.
Trong khi đó, Tiêu Vũ bắt đầu phân phó việc kết nối với Ám Ảnh Lâu để bán lương thực. Người nàng thể dùng nhiều, cuối cùng nàng chọn trúng Hắc Kiểm Quỷ.
“Hắc Kiểm Quỷ, việc quan trọng giao cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Hắc Kiểm Quỷ lập tức đáp: “Công chúa cứ phân phó.”
“Ngươi mua hai cửa hàng lương thực, nhất là tìm hai cái nhà kho lớn, đến lúc đó sẽ chuyển lương thực đến đó.” Tiêu Vũ . Nàng thể để Ngụy Ngọc Lâm đến tận căn cứ chở hàng, dùng Không gian chuyển lương thực ngoài sáng là tiện nhất.
Hắc Kiểm Quỷ nàng, ngập ngừng: “Ta theo bảo vệ Công chúa.”
Tiêu Vũ bất ngờ vì từ chối: “Sao ? Ngươi giúp việc ?”
Hắc Kiểm Quỷ trầm mặc một lúc: “Không , chỉ ở bên cạnh .”
Tiêu Vũ , lên tiếng: “Dương Trung, tuy lai lịch của ngươi là một ẩn , nhưng vẫn tín nhiệm ngươi, vì mới trọng dụng. Ngươi tín nhiệm ?”
Nghe , Hắc Kiểm Quỷ liền cúi đầu: “Thuộc hạ nguyện ý việc .”
Nga
Tiêu Vũ gật đầu hài lòng: “Đừng phụ sự kỳ vọng của .”
Một phen lời thuyết phục Hắc Kiểm Quỷ. Tuy nhận lời, nhưng trong lòng Tiêu Vũ vẫn chút nghi hoặc. Nàng định nhân cơ hội để của Ám Ảnh Lâu gặp , nhất là điều tra rõ lai lịch của . Hệ thống tình báo của Ám Ảnh Lâu chẳng tiên tiến ?