Nàng vẫn cảm thấy chút kỳ cục.
Tô Lệ Nương : “Là tồi, nhưng ông là một kẻ đoản mệnh, lương tâm!”
“Theo thấy, bệ hạ đối với Giang Cẩm Dung cũng chẳng bao nhiêu chân tâm, còn nhớ nhung ông gì nữa! Nếu là , sớm tái giá !” Tô Lệ Nương hừ nhẹ một tiếng.
Lời của Tô Lệ Nương hề dễ .
Đối với Dung Phi mà thậm chí còn chút tàn nhẫn.
ngẫm nghĩ kỹ , Tô Lệ Nương thực vẫn hy vọng Dung Phi thể sống .
Dung Phi lặng lẽ cầm một quả vải lên ăn, lẩm bẩm tự ngữ: “Bệ hạ tuy yêu , nhưng đối với vẫn .”
Tô Lệ Nương: “Hết cứu .”
Tiêu Vũ thấy cảnh , trong lòng nhịn nghĩ, phụ hoàng hoàng đế thất bại, nhưng đàn ông vẫn khá thành công đấy chứ.
Có thể khiến hai vị nương nương , ồ , tính cả Ngọc Tần nữa, ba vị nương nương tình sâu nghĩa nặng.
Hai vị nương nương thường xuyên xảy tranh chấp bằng lời , đối mặt với tình huống như , sách lược của Tiêu Vũ chính là giả điếc, thiết nghĩ tiên đế cũng như .
Tiêu Vũ cảm thấy, bây giờ cũng nên coi là truyền nhân của điếc .
Tóm , loại chủ đề tuyệt đối thể can thiệp, bởi vì càng can thiệp, thì thể càng kích thích mâu thuẫn.
Sau khi ăn cơm xong, các nương nương liền về nghỉ ngơi .
Còn Tiêu Vũ, thì ở cửa nhà ăn, đợi thuộc hạ của ăn xong, một việc dặn dò xuống.
Ai ngờ, đợi thuộc hạ của , đợi Trần Trắc Phi đến một bước.
Trần Trắc Phi khi thấy Tiêu Vũ, liền hành lễ: “Ra mắt công chúa điện hạ.”
Tiêu Vũ gật đầu, tỏ ý đáp lễ với Trần Trắc Phi.
Trần Trắc Phi khẽ nhíu mày, dường như chút vui.
Lúc mất nước, phận của Tiêu Vũ cao hơn trắc phi của Nam An Vương như bà , khinh thường bà như thì thôi .
bây giờ mất nước .
Tiêu Vũ tuy còn cái danh phận công chúa, đó cũng chỉ là hữu danh vô thực.
Bệ hạ đều đổi , Tiêu Vũ còn công chúa, chẳng là cái thùng rỗng kêu to ?
Sau hoàng tộc họ Tiêu chấn hưng, cũng sẽ đặt bộ hy vọng một công chúa chứ? Hoàng tộc họ Tiêu nam đinh.
Thấy Trần Trắc Phi đây , dường như còn lời gì với .
Tiêu Vũ liền : “Còn chuyện gì ?”
Trần Trắc Phi hỏi: “Công chúa điện hạ, đang nghĩ, chúng đến đây , thì cũng thể gì, chỉ trông chờ công chúa nuôi dưỡng chúng , cho nên hỏi, công chúa thể phân cho chúng chút việc để ?”
Tiêu Vũ đến đây, mặt nở một nụ , kéo theo đó cũng đ.á.n.h giá cao Trần Trắc Phi hơn một chút.
Không ngờ Trần Trắc Phi thoạt mấy đáng tin cậy , thể tự cường tự lập như .
Tiêu Vũ hỏi: “Vậy ngươi giỏi việc gì?”
Trần Trắc Phi suy nghĩ một chút : “Thiếp là phận nữ nhi, giỏi việc gì, nhưng Vương gia giỏi cai quản đất phong, giỏi dẫn binh.”
Tiêu Vũ đến đây, liền thuận miệng : “Đợi đến lúc khai chiến với Vũ Văn nhất tộc, nhất định sẽ để hoàng thúc đích dẫn quân, đợi khi chiến thắng, sẽ phân chia đất phong cho hoàng thúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-547.html.]
Tiêu Vũ lời thật sự ý nhắm ai.
Mà là theo thói quen vẽ bánh vẽ của .
Nga
rõ ràng, sẽ cảm thấy Tiêu Vũ đang vẽ bánh vẽ, cảm thấy, cái bánh của Tiêu Vũ đủ lớn.
Hoặc là , bất luận Tiêu Vũ vẽ cái bánh lớn cỡ nào, căn bản ăn bánh của Tiêu Vũ thì ?
Ít nhất bây giờ Trần Trắc Phi hứng thú với cái bánh của Tiêu Vũ.
Trần Trắc Phi còn thêm gì đó.
Lúc Tạ Vân Thịnh và Sở Diên cùng ngoài.
Tiêu Vũ chính là đang đợi bọn họ ở đây.
Tiêu Vũ lên tiếng gọi: “Hai các ngươi theo .”
Hai thấy lập tức theo.
Còn Ngụy Ngọc Lâm lúc , liền thấy Tiêu Vũ dẫn hai rời .
Ngụy Ngọc Lâm lặng lẽ bóng lưng của bọn họ, trong lúc nhất thời thần sắc chút lạnh lẽo.
Cũng chính lúc .
Trần Trắc Phi phát hiện Ngụy Ngọc Lâm, bà nhớ rõ, Tiêu Vũ để tâm đến , phận của hình như đặc biệt, dường như cũng thế lực.
Nghĩ như , Trần Trắc Phi liền : “Ngụy công t.ử, ngài rảnh ?”
Ngụy Ngọc Lâm : “Không rảnh.”
Trần Trắc Phi chút lúng túng, nhưng vẫn tiếp tục : “Tiểu nữ chân ướt chân ráo mới đến, hiểu rõ về Ninh Nam, chi bằng ngài và tiểu nữ cùng dạo chơi Ninh Nam, cũng thể bạn đồng hành.”
Ngụy Ngọc Lâm nhạt giọng : “Ta còn việc, phụng bồi nữa.”
Ngụy Ngọc Lâm về phía .
Lúc Hắc Phong vặn , Trần Trắc Phi Hắc Phong, hỏi: “Ngươi là Hắc Phong ?”
Hắc Phong cứ coi như thấy, thẳng qua.
Hắc Phong ưa gia đình , chủ yếu là thái độ của Tiêu Tiên Nhi đối với Hắc Phong , Hắc Phong tuy ngốc nghếch thật thà, nhưng cũng chút tỳ khí của riêng .
Hơn nữa Tiêu Vũ lúc đang dặn dò Sở Diên và Tạ Vân Thịnh.
“Lát nữa các ngươi chọn vài đắc lực đây, giúp chút việc quan trọng.” Tiêu Vũ .
Sở Diên tò mò: “Việc gì ?”
Tiêu Vũ : “Ta dẫn ánh sáng trời xuống.”
Thực chính là phát điện bằng năng lượng mặt trời.
nguyên lý bên trong giải thích quá phiền phức… Sự thật là, Tiêu Vũ cũng học cái , Tiêu Vũ cũng hiểu.
Tiêu Vũ một ưu điểm, đó chính là thể ăn lung tung há miệng là tuôn một tràng.
Tạ Vân Thịnh giật nảy : “Cái gì? Công chúa ngài dẫn ánh sáng trời xuống? Dẫn xuống gì?”