Bữa tiệc đoàn viên và những toan tính riêng
“Biết công chúa đến nên đặc biệt đến sớm một chút.” Ngụy Ngọc Lâm giải thích.
Tiêu Vũ vẫn còn mờ mịt, Ngụy Ngọc Lâm tiếp tục : “Chẳng chúng hợp tác sâu sắc ? Ta đương nhiên hy vọng thêm thời gian ở chung với công chúa để đôi bên hiểu rõ hơn.”
Tiêu Vũ thầm nghĩ, Ngụy Ngọc Lâm bộ nghiện cảm giác "tẩy não" mà cứ chủ động dâng đầu tới thế ? Đã thì nàng cũng chẳng khách sáo nữa.
Nàng lên tiếng: “Ngươi xem, căn cứ của hiện giờ là một cảnh tượng phồn vinh hưng thịnh. Chỉ cần ngươi hợp tác với , ủng hộ đ.á.n.h đuổi nhà Vũ Văn, nhất định sẽ thành công.”
Sở dĩ Tiêu Vũ coi trọng Ngụy Ngọc Lâm như là vì qua quá trình tiếp xúc, nàng nhận hề đơn giản như vẻ ngoài của một "con tin" đáng thương. Chỉ riêng việc sở hữu Ám Ảnh Lâu, túi Càn Khôn Lưỡng Nghi và hệ thống thương hành trải khắp Đại Ninh đủ thấy nắm giữ nhiều quân bài tẩy. Có điều, dường như vẫn còn e dè điều gì đó, chịu thể hiện bộ thành ý.
, chỉ cần nàng kiên trì, Ngụy Ngọc Lâm chỉ là đối tác, mà sớm muộn gì cũng sẽ là của nàng! , mục tiêu cuối cùng của Tiêu Vũ là thu phục Ngụy Ngọc Lâm thành thuộc hạ trung thành, giống như những khác trong căn cứ.
Không lâu , các khách mời lượt xuất hiện. Tiêu Thần An, Trần Trắc Phi và Tiêu Tiên Nhi đều mặt. Khi Tiêu Thần An thấy Lại bộ Thượng thư Bùi Kiêm đang đó, ông sững sờ: “Bùi Thượng thư, ngài ở đây?”
Nga
Bùi Kiêm dậy, chắp tay chào: “Lão thần bất tài, nay nguyện theo công chúa, dốc hết sức lực đến c.h.ế.t hối tiếc.”
Tiêu Thần An vốn tưởng rằng căn cứ ốc đảo chỉ là nơi Tiêu Vũ dựa chút phúc ấm tổ tiên để dừng chân. giờ đây, ông cái khác. Nơi tuy nhỏ nhưng phát triển thần tốc, đều tràn đầy nhiệt huyết, vẻ gì là những kẻ lưu đày khổ sở. Người bình thường thì thôi , đằng Tiêu Vũ còn thu phục cả năng thần như Lại bộ Thượng thư!
Tiêu Thần An về phía Lý Uyển. Ông chỉ từng gặp nàng lúc nhỏ nhưng vẫn nhận ngay đây chính là Thái t.ử phi.
“Ngũ hoàng thúc.” Lý Uyển khách sáo chào.
Tiêu Thần An khổ: “Bây giờ hoàng tộc họ Tiêu sa sút thế , còn Ngũ hoàng thúc nào nữa.”
Lý Uyển mỉm khích lệ: “Có A Vũ ở đây, họ Tiêu chúng nhất định sẽ giành tất cả.”
Trần Trắc Phi và Tiêu Tiên Nhi đều về phía Tiêu Vũ. Chỉ thấy nàng đang thoải mái, trò chuyện với đàn ông bên cạnh tùy ý ăn uống, chẳng chút dáng vẻ đoan trang nào của một công chúa.
Tiêu Thần An hỏi: “Đã tung tích của Thái t.ử điện hạ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-543.html.]
Lý Uyển thoáng buồn: “Vẫn ạ.”
Tiêu Thần An thở dài: “Thái t.ử điện hạ thật là khổ mệnh.”
Tiêu Vũ Lý Uyển chìm đắm trong u sầu, bèn lên tiếng: “Nào, hôm nay là ngày vui, cùng cạn ly!”
Sau khi tiệc tàn, lượt trở về nghỉ ngơi. Trong phòng ngủ, Trần Trắc Phi đỡ Tiêu Thần An, hỏi nhỏ: “Vương gia, thấy căn cứ thế nào?”
Tiêu Thần An mắt say, bà : “Sao đột nhiên nàng hỏi ?”
Trần Trắc Phi : “Thiếp thấy , cả căn cứ đều răm rắp theo một Tiêu Vũ. Hoàng tộc họ Tiêu từ khi nào đến lượt một công chúa chủ? Vương gia, vẫn còn đây mà! Người cũng họ Tiêu, là vương gia danh chính ngôn thuận!”
Tiêu Thần An liếc bà một cái sắc lẹm: “Không bậy!”
Trần Trắc Phi vẫn tiếp tục: “Thiếp quan tâm đến họ Tiêu, cũng là vì cho gia tộc thôi. Vương gia thật sự tin Tiêu Vũ thể lấy hoàng vị ? Hay cam tâm tình nguyện theo sự sắp đặt của một đứa hậu bối, còn là phận nữ nhi?”
Tiêu Thần An nhíu mày gắt: “Câm miệng! Những lời tuyệt đối để thứ ba thấy, nếu cũng bảo vệ nổi nàng !”
*
Trăng sáng thưa, Tiêu Vũ trở về phòng, định bụng gian nghỉ ngơi vì giường bên trong thoải mái hơn giường gỗ bên ngoài nhiều. Nàng nhiều giường quý giá lấy từ trong cung, nhưng so với nệm cao su non hiện đại trong trung tâm thương mại thì đúng là một trời một vực.
Nghĩ mới thấy, xưa dù là công chúa hậu phi thì mức độ hưởng thụ cũng chẳng bằng bình thường thời hiện đại, ít nhất là về mặt ăn, mặc, ở, . Nệm cao su non vải lụa cotton mềm mại là những thứ thời cổ đại mơ cũng thấy. Loại vải cotton rẻ tiền nhất trong siêu thị đối với các nương nương ở đây là cực phẩm từng thấy.
Vừa định gian thì bên ngoài tiếng gõ cửa. Tiêu Vũ đành bước , mái tóc rối mở cửa. Ngụy Ngọc Lâm trong bộ trường bào màu trắng ánh trăng đó, mỉm nàng.
Tiêu Vũ ngơ ngác gãi đầu: “Ngụy Ngọc Lâm, muộn thế ngươi ngủ , tìm việc gì?”