Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:11:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhận thái độ của Hồ Mỹ Lệ đúng lắm, Tôn Tiểu Điệp cũng chủ động một cô con dâu ngoan hiền, mà kể về những chuyện giữa cô và Lâm Hướng Đông.”

 

Có ơn, tình, còn cùng chung hoạn nạn.

 

Hồ Mỹ Lệ một kiếm tiền, hai đứa con nhỏ đang học, bà thể chắt bóp bao nhiêu tiền và phiếu lương thực để tiếp tế cho con trai cả?

 

Nhiều khi vẫn dựa bản Lâm Hướng Đông tự tính điểm công đổi khẩu phần ăn.

 

Hồ Mỹ Lệ nếu thực sự là thành phố gốc thì .

 

hồi nhỏ bà cũng ở nông thôn, bảy tám tuổi giúp gia đình việc, đến năm mười mấy tuổi mới thành phố, ngày tháng mới trở nên nhẹ nhàng hơn.

 

Chính vì từng trải qua, bà càng thoát khỏi cuộc sống nông thôn hơn ai hết, cũng càng xót xa cho những năm tháng Lâm Hướng Đông ở quê.

 

Tôn Tiểu Điệp chỉ khẽ nhắc đến thôi khiến Hồ Mỹ Lệ đỏ hoe mắt.

 

“Cuộc sống quê nếu vất vả thì cần vội vã đưa con trai về thành phố ?”

 

“Nhà chúng cưới vợ nông thôn, điều kiện đó, cũng mua nổi lương thực giá cao.”

 

“Nếu cô thực sự thích nó thì cô hãy buông tay .

 

Bây giờ cô giữ nó bên lỡ dở nó, nó chỉ oán cô cả đời thôi.”

 

chuyện với cô.

 

Cô cứ mở lời , dù đ-ập nồi bán sắt, cũng bồi thường cho cô.”

 

Bồi thường một chỉ là chịu mất m-áu tạm thời.

 

nếu cưới Tôn Tiểu Điệp thì đó là rạch một vết thương , m-áu cứ thế chảy mãi, cuối cùng sẽ cạn m-áu mà ch-ết.

 

Hiện tại những đàn ông ở thành phố tìm vợ quê đều là hạng chút khiếm khuyết, cô gái thành phố nào chịu lấy nên mới chấp nhận.

 

Lâm Hướng Đông tướng mạo , tính tình hiền lành, lấy vợ.

 

Không nên lấy một phụ nữ nông thôn liên lụy đến gia đình.

 

Thái độ dứt khoát của Hồ Mỹ Lệ cũng Tôn Tiểu Điệp tức giận.

 

“Dì , dì lẽ , bố con là bí thư đại đội, ông ba của con là bí thư công xã.

 

Quan hệ tổ chức của Hướng Đông vẫn ở chỗ chúng con.

 

Phía công xã mà khó thì .”

 

Hồ Mỹ Lệ trong lòng điên cuồng đ-âm hình nhân thế mạng của Lâm Hướng Đông, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên :

 

“Vậy thì xem ai lỳ hơn ai thôi.

 

Cán bộ công xã nhiều lắm.

 

Cô thực sự tưởng là nhà cô một tay che trời .”

 

Ngay lúc Hồ Mỹ Lệ tưởng Tôn Tiểu Điệp sẽ tiếp tục đối đầu gay gắt với thì Tôn Tiểu Điệp xuống nước.

 

“Vâng, Hướng Đông là đàn ông, con lỳ bằng .”

 

Tôn Tiểu Điệp xoa xoa bụng, dịu dàng :

 

bây giờ con m.a.n.g t.h.a.i .

 

Con tin Hướng Đông thực sự sẽ vứt bỏ con và đứa bé.”

 

“Nếu Hướng Đông thực sự cần chúng con nữa thì con cũng chấp nhận.

 

Coi như mù mắt lầm .”

 

Khuôn mặt Hồ Mỹ Lệ đeo lên một chiếc mặt nạ đau khổ, chỉ cảm thấy đầu to như cái đấu.

 

là cái gì sợ thì cái đó đến.

 

Chương 69 Chốt công việc

 

Đây đúng là bóp hồng xiêm cứng .

 

Lâm Hướng Nam trai với ánh mắt đầy cảm thông.

 

Vợ và ruột đều hạng , đều nhảy xuống nước hỏi cứu ai.

 

Một lấy bệnh tim đe dọa, một lấy t.h.a.i nhi trong bụng con tin, nghĩ thôi cũng đủ thấy phiền lòng .

 

Nếu Lâm Hướng Đông và Tôn Tiểu Điệp ở thành phố, áp lực họ đối mặt chỉ là kinh tế, mà còn là áp lực tinh thần đến từ Hồ Mỹ Lệ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-77.html.]

Lần Lâm Hướng Nam cũng dám chắc rốt cuộc ở thành phố hơn về quê hơn nữa.

 

Tính cách của Tôn Tiểu Điệp đương nhiên Lâm Hướng Đông hiểu rõ, nhưng tin cô m.a.n.g t.h.a.i thì Lâm Hướng Đông cũng mới .

 

Lúc Lâm Hướng Đông cũng giữ nổi bình tĩnh nữa, xách phích nước đẩy cửa .

 

“Em m.a.n.g t.h.a.i , triệu chứng say xe nặng như , chạy từ xa đến đây gì.”

 

Tôn Tiểu Điệp cúi mi mắt, chút lo lắng :

 

“Em sợ về sẽ ở thành phố quen với phụ nữ khác, cần em nữa.”

 

Đây chẳng là ép Lâm Hướng Đông đưa lời hứa ?

 

Hồ Mỹ Lệ trực tiếp chen ngang:

 

bảo bệnh sắp ch-ết mà Hướng Đông mãi vẫn về?

 

Hóa là cô giữ chân nó ở quê.”

 

Hai thực sự giằng co về chuyện về thành phố.

 

Lâm Hướng Đông cũng hứa hẹn đủ điều mới lấy giấy giới thiệu thăm của đội.

 

Thanh niên tri thức sống nổi ở quê, tự ý bỏ trốn về thành phố kiếm sống ít, công an thi thoảng kiểm tra đột xuất.

 

Không giấy giới thiệu của đội, thể ở nhà khách, thậm chí cũng thể công khai ở nhà .

 

Tôn Tiểu Điệp tuy trong lòng sợ hãi nhưng vẫn đồng ý cho về thành phố, thành ý quá đủ .

 

Lâm Hướng Đông giải thích với Hồ Mỹ Lệ:

 

“Tiểu Điệp vốn định cùng con đến thăm .

 

xe cả ngày xong thì nôn thốc nôn tháo, còn hình nữa, nên con đưa cô về .”

 

Đợt thanh niên tri thức của bọn đều đến những nơi hẻo lánh.

 

Anh về nhà từ đội bộ huyện, bắt xe khách lên thị xã đến ga tàu hỏa, đó còn tàu hỏa hai ngày hai đêm.

 

Về thăm nhà một chuyến cực kỳ dễ dàng.

 

Tôn Tiểu Điệp một về nhà xong thì trằn trọc mãi ngủ , cuối cùng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng sự khó chịu, bắt xe tìm đến Lâm Hướng Đông.

 

“Tiểu Điệp xa vất vả đến đây cũng mệt .

 

Để con đưa cô ...”

 

Lâm Hướng Đông liếc Hồ Mỹ Lệ, “Con đưa cô nhà khách nghỉ ngơi.”

 

“Đi nhà khách gì.

 

Không tốn tiền ?

 

Trong nhà phòng, ở ngoài gì.”

 

Hồ Mỹ Lệ lầm bầm mắng mỏ lật chăn , mắng Lâm Hướng Đông:

 

“Mau thủ tục xuất viện cho .

 

Ngày nào cũng , chữa thì khỏi, đến phát bực cả .”

 

Hồ Mỹ Lệ liếc bụng Tôn Tiểu Điệp, nhịn thêm:

 

“Có t.h.a.i còn chạy nhảy lung tung.

 

Không sợ bản xảy chuyện gì .

 

Bây giờ cô mà chỗ nào khỏe thì mau bệnh viện kiểm tra , đừng đổ thừa lên đầu .”

 

Lúc giả vờ bệnh tim viện còn bắt Lâm Hướng Đông lời bà .

 

Bây giờ Tôn Tiểu Điệp những đích tới mà còn thêm một con bài tẩy, Hồ Mỹ Lệ đấu nên dứt khoát xuất viện luôn.

 

Bà tuy ưa Tôn Tiểu Điệp nhưng cũng thực sự lo lắng sức khỏe đối phương vấn đề.

 

Hồ Mỹ Lệ bà đây là một công dân tuân thủ pháp luật, vạn nhất đứa trẻ vì bà mà xảy chuyện gì, bản Hồ Mỹ Lệ cũng vượt qua rào cản tâm lý .

 

Bà thực tâm khuyên nhủ nhưng Tôn Tiểu Điệp chút đề phòng.

 

“Không cần ạ.

 

Con còn trẻ, sức khỏe lắm.”

 

 

Loading...