Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:10:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Buổi tối Lâm Hướng Nam tay, đem mẻ khoai tây thái sợi vụn của hầm, sáng sớm hôm , cô liền chột tới tiệm cơm quốc doanh tìm Ngô Thúy Thúy để tiếp nhận công việc.”

 

Chương 54 Cô nàng tham ăn

 

Lúc Lâm Hướng Nam đến, Ngô Thúy Thúy đợi ở cửa tiệm cơm , thấy Lâm Hướng Nam chỉ huy:

 

“Dắt xe đạp sân cửa .

 

Em theo chị tới gặp quản lý Triệu và đầu bếp Trương .”

 

“Vâng ạ.”

 

Thái độ của Lâm Hướng Nam chuẩn mực.

 

Vẫn đơn vị mà, đương nhiên thể hiện cho .

 

Đợi khi , lộ bộ mặt thật cũng muộn.

 

Vì là họ hàng nên Ngô Thúy Thúy dặn dò tận tâm, khi gặp nhắc nhở :

 

“Tiệm cơm khu Tây của chúng tổng cộng năm :

 

Quản lý Triệu Hữu Lương, đầu bếp Trương Đại Bàn, học việc Trương Dũng, còn một phụ bếp giống như chị là Diệp Phi Yến.

 

Tiệm nhỏ đông, bình thường cũng mệt.”

 

Phụ bếp là giúp một việc vặt, thái rau rửa bát, lúc đến giờ ăn thì phục vụ, giúp gọi món.

 

Bà bầu như Ngô Thúy Thúy còn , Lâm Hướng Nam tự nhiên cũng thành vấn đề.

 

“Cậu nhóc Trương Dũng đó thật thà, việc gì cũng sẵn sàng tranh .

 

Chị Diệp tay chân cũng nhanh nhẹn, điều cẩu thả, đều khá dễ tính.”

 

“Quản lý tuy là Triệu Hữu Lương, nhưng thật sự quyết định là đầu bếp Trương Đại Bàn.

 

Trong tiệm đặt rau gì, món gì, đều do ông quyết định.

 

Có đôi khi quản lý còn dỗ dành đầu bếp Trương việc đấy, thể đắc tội nhất trong tiệm chính là Trương Đại Bàn.”

 

“Vậy tay nghề của Trương Đại Bàn chắc là lắm nhỉ.”

 

Lâm Hướng Nam l-iếm l-iếm môi, thèm thuồng:

 

“Con vẫn ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh khu Tây bao giờ.

 

Hôm nay con nếm thử cho thật kỹ mới .”

 

“Đương nhiên , đầu bếp Trương là bảng hiệu của tiệm cơm chúng đấy.”

 

Lâm Hướng Nam trong lòng thầm may mắn, may mà cô tiếp nhận công việc đầu bếp, nếu cô còn chẳng dám tới.

 

Món khoai tây hầm cô tỉ mỉ nấu tối qua, ngay cả Lâm Hướng Tây đứa ít kén ăn nhất nhà khi nịnh nọt cũng chỉ thể :

 

“Mùi khoai tây đậm đà quá.

 

Thật đúng là giữ nguyên hương vị gốc!”

 

Những lời khác, Lâm Hướng Tây cũng khen nổi nữa.

 

đầu bếp Trương của tiệm cơm , tổ tiên từng ngự thiện đấy.

 

Trước giải phóng, tiệm cơm là do tự Trương Đại Bàn mở, mùa hè bán ít món nguội, mùa đông thì bán canh thịt dê, ăn đều .

 

Sau công tư hợp doanh, tổ chức mới điều phối một quản lý và hai phụ giúp, Trương Đại Bàn chỉ ở trong bếp đầu bếp.

 

Thành phố lớn như , đương nhiên chỉ một tiệm cơm, nhưng tay nghề của Trương Đại Bàn ở trong thành phố đều là tên tuổi, đặc biệt là món canh ông hầm, mùa đông năm nào cũng đủ bán.

 

Trương Đại Bàn chừng ngoài năm mươi tuổi, dáng cao lớn b-éo tròn, mặt tròn đầu tròn, còn tóc, trông giống hệt như một quả trứng kho b-éo mầm đang phát sáng.

 

Năm mất mùa cũng bỏ đói đầu bếp, mức sống nhà Trương Đại Bàn luôn ở hàng đầu, g-ầy cũng khó.

 

Thấy Ngô Thúy Thúy dẫn một mới tới, Trương Đại Bàn liền hớn hở :

 

“Bụng cô lớn thế , đúng là nên ở nhà tịnh dưỡng cho .

 

Cũng là do bây giờ điều kiện, ngày xưa lúc vợ mang thai, mấy ngày hầm gà cho bà ăn một , con gái sinh trắng trẻo mập mạp, đáng yêu lắm.”

 

Ngô Thúy Thúy vội vàng giới thiệu:

 

“Bác Trương, đây là cháu gái họ của cháu, Lâm Hướng Nam.

 

Cháu về dưỡng thai, con bé đến chỗ của cháu, bác quan tâm con bé nhiều hơn nhé.”

 

Lâm Hướng Nam cũng phàn nàn về vai vế của nữa, chỉ thể mỉm chào hỏi:

 

“Ông Trương, ông cứ gọi con là Tiểu Nam là ạ.

 

Sau việc gì ông cứ sai bảo con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-60.html.]

 

Thái độ cứ bày đó , còn thì chừng.

 

“Gọi ông gì chứ, gọi bác là , chúng cứ ai gọi nấy.”

 

Trương Đại Bàn quan sát Lâm Hướng Nam một lượt :

 

“Con bé trông phúc tướng đấy.

 

thấy thích .

 

Thôi, đừng ở chỗ lỡ dở nữa, hai tìm Triệu Hữu Lương .”

 

Việc phụ bếp cũng khó, Triệu Hữu Lương cũng hỏi gì nhiều, trực tiếp đồng ý chuyện Lâm Hướng Nam tiếp nhận công việc, bảo cô cùng Ngô Thúy Thúy điền một tờ đơn, chuyện coi như định đoạt xong xuôi.

 

Ngô Thúy Thúy cầm lấy năm trăm tệ còn về nhà nghỉ ngơi, Lâm Hướng Nam thì cầm d.a.o bếp lên, chuẩn thái rau.

 

“Em bóc tỏi .

 

Chỗ rau để thái cho.”

 

Trương Dũng chủ động nhận lấy miếng thịt trong tay Lâm Hướng Nam, cho phép từ chối.

 

Lâm Hướng Nam lời mừng thầm, nhưng đây là ngày đầu tiên , cô vẫn khách sáo một chút:

 

“Không cần , thái mà.”

 

Chị Diệp đang gọt vỏ khoai tây hì hì :

 

“Tiểu Nam em cứ đưa cho , đang luyện kỹ thuật dùng d.a.o đấy.”

 

Chẳng trách Ngô Thúy Thúy khen Trương Dũng thật thà, Lâm Hướng Nam bây giờ cũng thấy thuận mắt hẳn lên, vui vẻ đưa thịt cho , cầm một chậu tỏi bóc.

 

Hôm nay tiệm cơm chỉ ba món:

 

khoai tây sợi, cà chua xào trứng, thịt gà trộn nguội.

 

Lúc sơ chế rau, những việc cần đến kỹ thuật d.a.o kéo Trương Dũng đều bao thầu hết, Lâm Hướng Nam và những khác chỉ cần thái cà chua thành miếng, thái hành thành đoạn, chẳng chút hàm lượng kỹ thuật nào.

 

Diệp Phi Yến việc bắt chuyện với Lâm Hướng Nam:

 

“Em năm nay bao nhiêu tuổi … nhà ở … kết hôn quan hệ gì với Ngô Thúy Thúy …”

 

“Chị Diệp, em đang việc, thể phân tâm , nếu em sợ thái tay mất.”

 

“Tốc độ của em chậm quá, ở nhà ít việc .

 

Thái cà chua thôi mà, thái quy củ thế gì, hai ba nhát d.a.o là xong.”

 

Diệp Phi Yến vốn định chia bớt việc cho Lâm Hướng Nam , nhưng tốc độ việc của cô, nhịn bĩu môi.

 

lúc , Trương Dũng chen lời:

 

“Tiểu Nam vẫn là đừng nên học theo chị Diệp thì hơn.

 

Núm cà chua cũng cắt bỏ, sư phụ thấy cho đấy.”

 

“Nói thì thôi.

 

Cũng mất miếng thịt nào .

 

Trương Đại Bàn cứ câu nệ vớ vẩn.”

 

Diệp Phi Yến việc nhanh nhưng tay chân thô kệch.

 

Gọt vỏ khoai tây, chỗ nào mầm mắt là chị trực tiếp bỏ qua, rửa rau chị cũng chỉ nhúng qua nước một .

 

Số tỏi Lâm Hướng Nam bóc hôm nay, lúc Trương Đại Bàn đến xem, liếc một cái nhận ngay.

 

“Không cần hỏi cũng , cái là do nhân viên mới bóc, sạch sẽ.”

 

Diệp Phi Yến phục:

 

“Sạch thì sạch thật, nhưng việc chậm quá.”

 

Bình thường nửa tiếng là xong việc, hôm nay mất tận bốn mươi phút.

 

“Chậm một chút thì .

 

Cũng vội vàng gì.”

 

Trương Đại Bàn lườm chị một cái.

 

Diệp Phi Yến cũng quen , mặt đầy vẻ quan tâm, khi hít hít mũi liền hỏi:

 

“Bác Trương, hôm nay bác kho đồ ?

 

Chia cho em ít nước kho , em mang về nấu rau ăn cho chút vị thịt.”

 

 

Loading...