Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:13:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiến sĩ nhỏ còn kịp giải thích thì Đại Bảo :

 

“Đều .

 

Mẹ bảo đây là diễn tập quân sự đấy.”

 

“Ồ~” Tiểu Bảo lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

 

Con bé đó là cái gì, Cố Chấn Hoa đây từng giải thích cho con bé .

 

“Đi thôi, lộ quân !”

 

Đại Bảo vẻ mặt chính trực.

 

“Được thôi.”

 

Chiến sĩ nhỏ phục kích kịp câu nào thấy Đại Bảo và Tiểu Bảo đến .

 

một lát Đại Bảo liền mang đào, mang khoai tây nướng, trứng chim nướng đến cho ...

 

Hành động của thằng bé khiến chiến sĩ nhỏ cảm động vô cùng, tò mò hỏi:

 

“Cháu là con nhà ai thế.

 

Lần chú mời cháu ăn kẹo.”

 

“Cháu là con nhà Cố phó trung đoàn trưởng ạ.

 

Chú đừng tìm nhầm nhé.”

 

Đại Bảo rạng rỡ.

 

Thằng bé tuyệt đối ăn kẹo .

 

Đợi dã ngoại xong xuôi dọn dẹp đồ đạc về, Đại Bảo đung đưa đôi chân ngắn vui vẻ chi-a s-ẻ với Lâm Hướng Nam:

 

“Hôm nay con tìm một núi đấy ạ.

 

Chú bảo hai ngày nữa sẽ đến nhà tìm con chơi.”

 

Lâm Hướng Nam vẻ mặt bình thản:

 

“Ừ.

 

Được thôi, đến lúc đó con nhớ tiếp đãi bạn cho nhé.”

 

“Đương nhiên ạ!”

 

Đại Bảo mặt đầy hưng phấn.

 

Trẻ con trong khu tập thể trò chơi yêu thích nhất chính là cầm s-úng giấy s-úng gỗ đ-ánh trận.

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo tuổi còn nhỏ, nào cũng đóng vai lâu la.

 

thì khác !

 

Giờ thằng bé từng tham gia diễn tập quân sự !

 

Ngay cả chứng nhân cũng luôn.

 

Lần trò chơi thằng bé tướng quân!

 

Đứa nào phục là nện!

 

Lâm Hướng Nam bao giờ ép buộc con cái tiền đồ lớn lao gì, con sống một đời mà chẳng là sống.

 

Chỉ cần con cái khỏe mạnh là Lâm Hướng Nam lo lắng gì nhiều.

 

đợi đến lúc phụ nhà tìm đến tận cửa thì Lâm Hướng Nam vẫn hiếm khi lộ vẻ mặt ngượng ngùng.

 

cũng chẳng ý gì khác , nhưng hai đứa Đại Bảo và Tiểu Bảo nhà cô xuống tay cũng ác quá, cánh tay con trai c.ắ.n chảy cả m-áu , lưng cũng tím một mảng, tuy là trẻ con đ-ánh nh-au hôm nay đ-ánh mai hòa, nhưng xuống tay cũng nên chừng mực chứ...”

 

Phụ tìm đến cũng hề hùng hổ dọa , dùng giọng điệu ôn hòa để lý lẽ.

 

Hiện tại ba lớn trong nhà, dù là Lâm Hướng Nam, Cố Chấn Hoa Cố Chấn Quân thì hồi nhỏ đều là những kẻ chuyên gây chuyện.

 

Chuyện phụ nhà khác tìm đến tận cửa lý luận như thế thì Hồ Mỹ Lệ kinh nghiệm đầy , nhưng ba họ thì mới là đầu, họ chỉ kinh nghiệm đ-ánh đầy thôi.

 

Ngay lúc ba họ đang lúng túng ở đó, vẫn nghĩ cách xử lý thế nào thì Đại Bảo như một quả pháo nhỏ xông .

 

“Xấu hổ hổ hổ, đồ chuyên mách lẻo!

 

Sau chơi với nữa.”

 

Tiểu Bảo cũng khá phẫn nộ mắng:

 

“Cậu tuân thủ quy tắc giang hồ!”

 

Đứa trẻ đối diện mắng như lập tức “oa” một tiếng rống lên:

 

“Là tớ bắt tớ đến mà.”

 

“Khóc cái gì mà , ...”

 

Tiểu Bảo còn xong Lâm Hướng Nam đưa tay bịt miệng , ép buộc nín lặng.

 

Lúc biểu cảm của Lâm Hướng Nam dùng từ ngượng ngùng thế nào cho hết, thấy tay Tiểu Bảo còn chỉ đối phương, chị lập tức ấn luôn cả tay Tiểu Bảo xuống.

 

Cứ như mà Tiểu Bảo vẫn phục, trừng mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-334.html.]

 

“Chị ơi, thật là ngại quá.”

 

Cố Chấn Hoa tiên phong mở lời xin , thái độ vô cùng thành khẩn.

 

Không xin nha, cứ biểu hiện của Đại Bảo và Tiểu Bảo thì bảo con sai cũng chẳng , quá ngang ngược , ngay mặt lớn mà còn bắt nạt con nhà .

 

Có Lâm Hướng Nam chiều con nên Đại Bảo và Tiểu Bảo chẳng sợ lớn, đối với phụ của khác cũng chẳng mấy tâm lý sợ hãi.

 

Thấy Cố Chấn Hoa xin , Đại Bảo cũng mách lẻo theo:

 

“Bố ơi, cũng c.ắ.n con mà!

 

Còn lấy nắm đ-ấm đ-ánh con nữa!

 

Rõ ràng đều bỏ phiếu cho con tướng quân mà nhất định phục, con mới đ-ánh đấy chứ...”

 

Lâm Hướng Nam bênh con thành thói quen , giúp Đại Bảo :

 

“Trẻ con thì đứa nào đ-ánh nh-au cơ chứ, đ-ánh nh-au thì chịu hậu quả thôi.

 

Mấy cái vết bầm tím nhỏ vết thương nhỏ đó đứa nào chẳng vài nốt .”

 

Vị phụ tìm đến cửa khá khách sáo:

 

cũng đến để đòi các bồi thường gì .

 

Con nhà cũng , về sẽ dạy dỗ nó.

 

chuyện c.ắ.n chảy m-áu thì chị cũng nên bảo ban Đại Bảo và Tiểu Bảo cho hẳn hoi.”

 

Người khách khách khí khí như ngược Lâm Hướng Nam thấy ngại vô cùng.

 

Đợi Cố Chấn Hoa bồi tội tiễn liền dạy dỗ hai đứa nhỏ.

 

“Đứng thẳng hết cho bố.

 

Gan lớn quá nhỉ, ngay mặt mà còn bắt nạt con , ai cho hai đứa cái gan đó hả?”

 

Tiểu Bảo lén ngẩng đầu Lâm Hướng Nam một cái, nhỏ giọng trả lời:

 

“Mẹ bạn ở đây thì con cũng ở đây mà ạ.

 

Có gì mà sợ .”

 

Đại vương đối đại vương, tiểu vương đối tiểu vương.

 

Có Lâm Hướng Nam áp trận nên Tiểu Bảo chẳng hề thấy sợ hãi chút nào.

 

Lúc Lâm Hướng Nam bỗng nhiên nhớ đến lời bà ngoại Hồ , mỗi đều sẽ quả báo của , giờ đây quả báo của chị dường như đến , còn là hai đứa nhóc quả báo nữa chứ.

 

Lâm Hướng Nam vốn dĩ xen mồm nhưng lúc cũng nhịn :

 

“Mẹ như hai đứa .

 

Mẹ đang lý lẽ hẳn hoi với thì hai đứa xông .

 

Nói hai đứa nhé, đ-ánh nh-au thì cũng chừng mực chứ?

 

Vạn nhất c.ắ.n xảy chuyện gì thì tính ?”

 

Đại Bảo nghiêm túc :

 

“Anh lớn hơn con nhiều lắm, hung dữ một chút thì con đ-ánh ạ.”

 

“Con cũng lớn hơn con cơ !”

 

Lâm Hướng Nam mắng:

 

“Con rõ ràng là đ-ánh khắp lứa tuổi đối thủ mà.

 

Con tìm hồng mềm mà nắn ?”

 

Lời biểu cảm của Cố Chấn Hoa cũng chẳng tự nhiên nổi nữa, lén cấu thắt lưng của Lâm Hướng Nam một cái, bảo chị năng chú ý một chút.

 

Đại Bảo kiêu ngạo Lâm Hướng Nam một cái, :

 

“Con thích chơi với mấy đứa nhóc con ạ.”

 

Chương 290 Mắng con cũng

 

Trẻ con ít tuổi thì thích theo chơi với những đứa lớn hơn vì trẻ lớn chơi nhiều trò .

 

hai đứa nhỏ nhà bá đạo quen , đối mặt với các chị lớn hơn cũng chẳng chịu thiệt thòi.

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo mách lẻo, lúc Lâm Hướng Nam tắm cho chúng thấy vết thương thì cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu chứ mắng mỏ gì.

 

phụ nhà tìm đến tận cửa nên Lâm Hướng Nam vẫn cùng hai đứa nhỏ lý luận một phen.

 

“Trẻ con đùa nghịch đ-ánh nh-au cũng chẳng gì hai đứa.

 

hai đứa lý lẽ !

 

Phải danh chính ngôn thuận, ?

 

Có bản lĩnh thì hai đứa cứ dựa thực lực thật sự mà đ-ánh, hai đứa dùng răng c.ắ.n thì là thắng oanh liệt , khó khiến tâm phục khẩu phục...

 

Phạt hai đứa ăn đồ ăn vặt một tuần, coi như là trừng phạt!”

 

 

Loading...