Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:07:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật cô chỉ yên ngủ nướng mà thôi.”

 

Hoàng Tiểu Cương đang ở nóc nhà giúp lợp ngói, thấy Lâm Hướng Nam, lập tức chạy huỳnh huỵch xuống cầu thang, sáp bên cạnh Lâm Hướng Nam.

 

“Chị ơi, xem chút ạ.

 

Chị chỉ cần trang trí bên trong hiện đại, bên ngoài vẫn phục dựng theo kiểu dáng ngày xưa, thợ xây của chúng em đặc biệt tìm loại ngói đấy ạ.

 

Chị ơi, lúc chị mua bồn cầu xả nước cần đổi phiếu ngoại hối ạ, cứ tìm em nhé..."

 

Cái nhóm nghiệp vụ rộng lắm, trong tay Lâm Hướng Nam tiền, việc nhiều, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, họ kiếm vài trăm từ chỗ Lâm Hướng Nam .

 

Cho dù họ mạo hiểm nghề đầu cơ trục lợi chăng nữa, bình thường cũng chẳng kiếm như .

 

Những khách hàng lớn như Lâm Hướng Nam hiếm lắm, họ trân trọng chứ!

 

Dưới lời mời nhiệt tình của Hoàng Tiểu Cương, Lâm Hướng Nam dựng xe đạp xong, xem một vòng.

 

Không phát hiện vấn đề gì, cô liền nhanh ch.óng , cái sân đang sửa sang bẩn loạn, một vòng là giày dính đầy bụi bẩn.

 

“Được , cứ bận nhé.

 

Tối mai qua xem."

 

Lâm Hướng Nam dắt xe đạp về nhà, Hồ Mỹ Lệ nấu cơm xong , hai bạn nhỏ cũng đang ở trong sân chơi bộ xếp hình Thất Xảo Bản của .

 

“Hai đứa nó là tự đ-ánh nh-au là đ-ánh nh-au với ai thế, mặt vết cào thế ?"

 

Lâm Hướng Nam gạt gạt mặt hai đứa trẻ, tò mò hỏi thăm.

 

“Lúc đón bọn trẻ, cô bảo mẫu với là hai đứa nó tranh giành đồ chơi với bạn khác nên đ-ánh nh-au đấy.

 

vấn đề lớn , đều là vết thương nhỏ thôi."

 

Hồ Mỹ Lệ năng hờ hững.

 

Ở độ tuổi của trẻ con chẳng đứa nào là nghịch ngợm cả.

 

Trong nhà trẻ bao nhiêu là trẻ con như , đ-ánh lộn cũng là chuyện thường tình.

 

Đừng là Hồ Mỹ Lệ để tâm, phụ nhà bên cũng chẳng để tâm, lúc đón con gặp vẫn thể hì hì mà chào hỏi.

 

Lâm Hướng Nam nhắc chuyện thì Đại Bảo và em gái vẫn chơi ngoan, cô nhắc một cái, Đại Bảo trái mặt mày ấm ức sáp gần.

 

“Mẹ ơi, cô giáo đ-ánh lòng bàn tay con."

 

Tiểu Bảo cũng hùa theo náo nhiệt, đưa tay đến mặt Lâm Hướng Nam:

 

“Mẹ ơi, thổi thổi cho con với."

 

Lâm Hướng Nam còn kịp gì, Hồ Mỹ Lệ xen :

 

“Đáng đời!

 

Ai bảo hai đứa tranh đồ chơi của bạn cơ chứ.

 

Chẳng bà ngoại dạy hai đứa năng t.ử tế ?

 

Còn chơi trò hai đ-ánh một nữa chứ."

 

Hồ Mỹ Lệ , tay hai đứa nhỏ lập tức hết đau ngay, lẳng lặng thu tay về, giả vờ như chuyện gì xảy , tiếp tục chơi xếp hình.

 

“Đừng chơi nữa, Tiểu Nam con giúp chúng rửa tay , chuẩn ăn cơm thôi.

 

Cẩn thận nhé, đừng để ướt sũng cả tay áo đấy."

 

Cái tuổi của Đại Bảo và Tiểu Bảo đúng lúc tinh lực dồi dào, đến ch.ó cũng thấy phiền, nếu đưa nhà trẻ để chơi với các bạn nhỏ khác cả ngày cho tiêu bớt tinh lực .

 

Thì đừng là bà lão như Hồ Mỹ Lệ, ngay cả thanh niên như Lâm Hướng Nam cũng chẳng chịu nổi sự quậy phá của hai đứa nhỏ .

 

Bây giờ như thế nhất, hai đứa nhỏ mệt cả ngày , về nhà ăn cơm xong là nhanh ch.óng ngủ .

 

Ngược là Lâm Hướng Nam và Hồ Mỹ Lệ còn xem tivi một lát.

 

Có điều Lâm Hướng Nam chê tivi , xem một lúc là về phòng tự chơi một .

 

Sáng sớm hôm , Lâm Hướng Nam ngủ nướng một giấc, còn tỉnh thì giảng viên hướng dẫn đến gõ cửa .

 

“Thầy ơi, thầy đến ạ, mời thầy nhà chơi."

 

Hồ Mỹ Lệ vội vàng nhiệt tình đón .

 

Đến giờ mà con cái nhà vẫn còn đang ngủ nướng, Hồ Mỹ Lệ chẳng thể thốt nên lời, bà chỉ thể sai bảo hai đứa nhỏ:

 

“Mau gọi con dậy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-296.html.]

Thầy giáo đến đấy."

 

Hồ Mỹ Lệ lúc Lâm Hướng Nam đang gì, cũng coi như là giữ thể diện cho Lâm Hướng Nam .

 

Đối mặt với giảng viên hướng dẫn, thái độ của Hồ Mỹ Lệ thận trọng như đối mặt với lãnh đạo của Lâm Hướng Nam :

 

“Mời thầy uống ạ, thầy ăn sáng ạ, Tiểu Nam nhà chúng em ở trường gây thêm phiền phức gì cho thầy chứ ạ..."

 

“Gây phiền phức gì chứ ạ.

 

Tiểu Lâm là một đứa trẻ ngoan, dạy học bao nhiêu năm nay , hiếm khi gặp một mầm non như thế , điểm nhẹ là thông, còn chịu khó bỏ công sức học tập nữa.

 

Nhiệm vụ giảng viên giao dù khó đến , em cũng bao giờ một chữ '' nào cả..."

 

Giảng viên hướng dẫn khen Lâm Hướng Nam hết lời, khiến Hồ Mỹ Lệ hớn hở như một ông Phật Di Lặc.

 

“Cái đứa nhỏ nhà từ nhỏ thông minh , chẳng bao giờ để chúng lo lắng chút nào cả.

 

Có điều cái tính của nó chẳng tâm cơ gì , cứ đại đại lạt lạt thôi, thầy bình thường để tâm nhiều hơn một chút ạ..."

 

“Cho nên hôm nay mới đích đến đón em gặp lão đông y đấy ạ.

 

Cái bộ não như thế , lỡ chẳng may ngã vấn đề gì thì hỏng mất."

 

Giảng viên hướng dẫn vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Nó ngã ạ?

 

Khi nào thế ạ?"

 

Hồ Mỹ Lệ bất giác cao giọng.

 

“Chính là đợt đấy ạ, chẳng em còn xin nghỉ một tuần ?

 

Ngày hôm qua em cũng xin nghỉ một ngày ạ."

 

Giảng viên hướng dẫn chút ngượng ngùng :

 

“Có lẽ là vấn đề lớn lắm nên em để bác lo lắng chăng."

 

Giảng viên hướng dẫn cũng ngờ tới việc Lâm Hướng Nam xin nghỉ ở nhà mà Hồ Mỹ Lệ lý do.

 

“Ngã trúng chỗ nào ạ?"

 

Hồ Mỹ Lệ truy hỏi.

 

Giảng viên hướng dẫn nghiêm túc trả lời:

 

“Đ-ập đầu xuống đất ạ.

 

Giờ cứ cái chứng đau đầu hành hạ."

 

“Đau đầu ạ?"

 

Hồ Mỹ Lệ hít một thật sâu, bình tĩnh mỉm :

 

“Đó là bệnh cũ của Tiểu Nam nhà chúng em thôi ạ.

 

Thầy cần bận tâm về nó ."

 

Vốn dĩ bực , giờ còn giúp Lâm Hướng Nam dối cho tròn, Hồ Mỹ Lệ càng bực hơn!

 

“Thế ạ.

 

Trẻ tuổi như thì ch-ữa tr-ị thôi ạ.

 

Đừng để thật sự kéo dài thành bệnh cũ mất."

 

Giảng viên hướng dẫn khuyên nhủ:

 

“Cái bạn đó của , tổ tiên là ngự y, mấy chục năm kinh nghiệm lão đông y , bản lĩnh thì bàn cãi ạ.

 

Cứ để Tiểu Lâm xem thử một chút, nếu vấn đề gì thì chữa, vấn đề gì thì chúng cũng thể yên tâm mà."

 

Hồ Mỹ Lệ mặt đầy cảm động:

 

“Thầy ơi, thầy thế cơ chứ, đến nỗi thấy chút ngại quá đây ..."

 

Chương 257 Thần y thật đấy

 

Lâm Hướng Nam hai đứa nhỏ kéo khỏi giường, thấy giảng viên hướng dẫn đến nhà , cô liền thầm nghĩ .

 

Mặc dù hẹn hôm nay gặp lão đông y, nhưng cô ngờ giảng viên hướng dẫn chạy đến tận nhà để đón .

 

Lâm Hướng Nam bật dậy khỏi giường như cá chép nhảy khỏi mặt nước, loáng một cái thu xếp xong xuôi, vội vàng tìm giảng viên hướng dẫn định dắt thầy ngay.

 

cô vẫn chậm chân một bước, giảng viên hướng dẫn và Hồ Mỹ Lệ bắt đầu trò chuyện về việc cô xin nghỉ học vì đau đầu .

 

Loading...