Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 236
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:54:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Náo loạn thành thế .
Ước chừng cũng còn ai khuyên bảo Vương Hổ nữa."
Hồ Mỹ Lệ hóng hớt :
“Đợi Chấn Hoa về, con hỏi xem tình hình đó rốt cuộc là như thế nào."
Tin tức lan truyền trong khu tập thể nhanh, trong quân đội cũng kém, thậm chí nhiều thông tin là do họ mang tới khu tập thể.
Vợ chồng nhà ai mà chẳng thủ thỉ với giường chứ, nguồn tin của Lâm Hướng Nam ngoài Hồ Mỹ Lệ còn Cố Chấn Hoa.
Cố Chấn Hoa về nhà liền đôi mắt sáng quắc của Lâm Hướng Nam chằm chằm.
Anh treo mũ và áo khoác lên, tự giác chi-a s-ẻ:
“Người nhà họ Vương về , còn đưa cả Vương Báo về cùng.
Vương Hổ ở thành phố, theo Lưu Phượng."
“Thế còn tiền tuất thì .
Với tiền quyên góp nữa, đưa cho ai ?"
Hồ Mỹ Lệ truy hỏi.
“Tiền tuất chia đôi, Lưu Phượng một nửa, nhà họ Vương một nửa.
Tiền và phiếu quyên góp đều đưa cho cả nhà họ Vương , dù Vương Báo còn nhỏ, chính là lúc cần tiêu tiền."
Nói thì vẻ đường hoàng, thực nguyên nhân căn bản vẫn là tin tưởng Lưu Phượng, cũng tin tưởng sự lựa chọn của Vương Hổ.
Họ tuy quyên góp một khoản tiền, nhưng tiền nhà ai cũng chẳng gió thổi mà đến.
Thay vì trợ cấp cho một Vương Hổ phân biệt rõ đúng sai, thà đưa cho bố và con gái của Vương doanh trưởng còn hơn.
Hồ Mỹ Lệ khen ngợi:
“Mọi đúng lắm.
Số tiền đó thể đưa cho Lưu Phượng .
Cô tranh giành đứa trẻ chính là nhắm tiền thôi.
Có tiền tin cô còn quan tâm đến đứa trẻ nữa."
Những lời dỗ dành của Lưu Phượng cũng chỉ Vương Hổ tin thôi.
Những khác đều tin, vì uy tín của Lưu Phượng quá kém.
Lâm Hướng Nam ngược quan tâm đến tung tích của Vương Hổ, chỉ quan tâm đến Vương Báo, đó mới là một vô tội, hơn nữa còn cách nào tự lựa chọn.
“Vương Báo về quê cũng .
Nhà họ Vương tuy trọng nam khinh nữ, nhưng dẫu cũng thể nuôi nấng con bé trưởng thành.
Theo Lưu Phượng thì chắc."
Lưu Phượng nhận nuôi đứa trẻ thì cũng thể nhận một phần tiền, nhưng tiền quá ít, cô cam lòng.
Bây giờ một nửa tiền tuất cầm chắc trong tay, cô lập tức đưa Vương Hổ dọn khỏi khu tập thể.
Lâm Hướng Nam cuối tuần về nhà liền phát hiện nhà bên cạnh một hộ gia đình mới dọn đến.
“Vết thương của Vương Hổ lành ?
Lưu Phượng dọn nhanh thật đấy."
Lâm Hướng Nam kinh ngạc hỏi Hồ Mỹ Lệ, “Nhà mới dọn đến là nhà nào ạ?
Cô vợ trẻ nhà đó trông trẻ trung quá."
Ở nhà máy 130 một tuần, tin tức của cô tụt hậu quá nhiều.
Lâm Hướng Nam nãy ngang qua thấy cô gái trong sân nhà bên cạnh, gương mặt non nớt đến mức thể b.úng nước, còn là gương mặt b.úp bê nữa, Lâm Hướng Nam còn lo lắng cô đủ tuổi thành niên.
“Lưu Phượng dọn mấy ngày .
Nhà mới dọn đến là nhà của Triệu phó doanh trưởng, tên là Hạ Xảo Trân.
Giống như con , nghiệp cấp ba kết hôn, trông tất nhiên là yểu điệu ."
Hồ Mỹ Lệ chê bai nhận xét:
“Không chỉ trải nghiệm giống mà tính tình cũng xấp xỉ, ước chừng cũng là một kẻ lười biếng ham ăn, thích tiêu tiền.
Mấy ngày nay đều thấy cô mặc mấy bộ quần áo mới ."
Bà ưa cái tính nết , mấy ngày nay cũng chỉ với Hạ Xảo Trân hai câu chuyện, hề thiết.
Thế hệ của Hồ Mỹ Lệ bọn họ coi trọng sự chịu thương chịu khó.
Lâm Hướng Nam tuy cũng lười biếng ham ăn, nhưng đó là con của , vớ thì cũng đành chịu.
Thanh niên trong độ tuổi ngoài hai mươi ở khu tập thể nhiều, Lâm Hướng Nam đều tìm một bạn cùng trang lứa nào, bình thường chơi với bà lão Hoa.
Đối với hàng xóm mới , Lâm Hướng Nam còn khá tò mò, chủ động đến bắt chuyện với Hạ Xảo Trân.
Có lẽ vì tuổi còn nhỏ, gia đình cưng chiều từ bé, dù kết hôn nhưng Hạ Xảo Trân chuyện vẫn lộ vẻ ngây thơ nũng nịu.
Nói chuyện xong về, Lâm Hướng Nam liền cảm thán:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-236.html.]
“ là tròn mười tám tuổi.
Còn nhỏ quá.
Với một chín chắn vững vàng như , chơi cùng ."
Cô thích chơi với trẻ con.
“Chín chắn vững vàng?
Con á?"
Hồ Mỹ Lệ trực tiếp lạnh thành tiếng.
Lâm Hướng Nam bất mãn, “Mẹ, con kiểu gì thế!"
“Cứ như con bây giờ, lớn thêm vài chục năm nữa cũng chẳng trưởng thành nổi.
Cái loại chỉ dài tuổi chứ chẳng dài tâm tính."
Hồ Mỹ Lệ cạn lời Lâm Hướng Nam một cái, :
“Con còn đám trong khu tập thể về Hạ Xảo Trân như thế nào .
Mọi đều cô giống hệt con!
Thế mà con còn mặt mũi mà chê bai ."
Theo Hồ Mỹ Lệ thấy, chuyện chẳng khác nào tự bôi .
“Con mới ngây ngô thế ."
Lâm Hướng Nam phản bác, “Cũng chỉ trong mắt là con lớn thôi.
Ở ngoài gọi con là Kỹ sư Lâm thôi đấy."
“Vâng , đúng đúng đúng, ."
Hồ Mỹ Lệ hờ hững gật đầu, :
“Kỹ sư Lâm, con thu quần áo ."
Người trong nhà máy gọi Kỹ sư Lâm thì tỏ vẻ tôn trọng.
Còn Hồ Mỹ Lệ gọi Kỹ sư Lâm thì giống như gọi con khỉ .
Lâm Hướng Nam khoanh tay ng-ực, hậm hực :
“Con thu."
“Được , con thu thì thu."
Hồ Mỹ Lệ cũng giận, thản nhiên sai bảo Cố Chấn Hoa, “Chấn Hoa, con thu quần áo ."
“Có ngay ạ."
Cố Chấn Hoa đáp ứng dứt khoát.
Hồ Mỹ Lệ thản nhiên như khiến Lâm Hướng Nam thấy mất mặt, cuối cùng cô vẫn giúp Cố Chấn Hoa một tay, cùng thu hết quần áo .
Tuy nhiên Hồ Mỹ Lệ lải nhải như , Lâm Hướng Nam vẫn kìm mà bộ tịch.
Khi ở văn phòng liền bày một khuôn mặt nghiêm túc để vẻ chín chắn vững vàng.
Tôn Nghị thấy liền hưởng ứng:
“Oa~ Tiểu Lâm, cái bộ dạng mặt lạnh ký tên của em trông oai vệ thật đấy."
“Thật ạ?"
Khóe miệng Lâm Hướng Nam kìm mà nhếch lên, khiêm tốn :
“Thực cũng bình thường thôi mà."
“Em cứ bản mặt thế trông chẳng giống em chút nào.
Đi, theo xuống xưởng xem cái gì đó thư giãn chút , lên cái nào."
Lâm Hướng Nam một cái đầy cao ngạo, vô tình từ chối, “Không ."
Người chín chắn nào mà nhử c.ắ.n câu chứ?
Dẫu cô cũng hạng đó.
Chương 205 Kỳ thi
“Em thì thật là đáng tiếc.
Chuyện thực sự thú vị đấy."
Tôn Nghị cũng cưỡng cầu, xong liền dậy chuẩn , cũng chẳng thèm khuyên thêm câu nào.
Anh khơi mào câu chuyện như , thú vị như thế nào cũng thèm hết, trí tò mò của Lâm Hướng Nam cũng khơi dậy.
“Tiện thể em cũng việc xuống xưởng một chuyến.
Em cùng ."
Lâm Hướng Nam lon ton chạy theo .