Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:54:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thấy cô lôi c-ái ch-ết của Vương doanh trưởng để gây sức ép với , Hồ Mỹ Lệ nhịn mà thầm bĩu môi.”

 

“Đồng chí Lưu Phượng, Vương doanh trưởng hy sinh , nhưng nhà liệt sĩ chỉ cô, bố ông cũng thế.

 

Nếu ai cũng đòi công việc, cô bảo lãnh đạo sắp xếp thế nào đây?"

 

Thấy Hồ Mỹ Lệ lên tiếng, Lâm Hướng Nam cũng hùa theo:

 

“Đã ở trong khu tập thể , đều rõ về cả.

 

Tổ chức dù tiền trợ cấp thì xác suất cao cũng sẽ trợ cấp cho già và trẻ nhỏ thôi."

 

Ý tứ trong lời của Lâm Hướng Nam rõ ràng, Lưu Phượng cô là hạng gì ai mà chẳng , cứ hễ loạn là vơ vét lợi ích, thật sự coi các lãnh đạo là kẻ ngốc ?

 

Lời đ-âm thẳng trái tim yếu đuối của Lưu Phượng.

 

Chính vì đó là sự thật nên Lưu Phượng mới cực kỳ suy sụp, trực tiếp đuổi :

 

“Cút cút cút, các cút hết cho , ai cũng tới bắt nạt ... mà khổ thế ..."

 

Không đợi cô động tác gì lớn, Lưu Phượng dậy, bọn Lâm Hướng Nam nhanh như thỏ mà chuồn mất tăm.

 

Bởi vì mấy Lâm Hướng Nam sớm phòng , chỉ sợ Lưu Phượng nổi điên h-ành h-ung khác.

 

Ra khỏi cửa nhà họ Vương, Trần Tú Lan còn cảm thán:

 

“Ôi ơi, hú hồn.

 

Lưu Phượng giờ quả nhiên là chịu nổi kích động."

 

“Dù chuyến cũng là thành nhiệm vụ mà ông nhà giao phó .

 

Lần con tuyệt đối tới nữa."

 

Lâm Hướng Nam chê bai .

 

Trần Tú Lan rầu rĩ:

 

chuyện chị thể buông tay mặc kệ mà.

 

Chị sợ con Lưu Phượng đó, em cùng chị nhé."

 

Cái chẳng khác gì con gái nắm tay vệ sinh cả.

 

Lâm Hướng Nam vẫn từ chối:

 

“Dạo em đang việc ở nhà máy 130.

 

Cũng chỉ nghỉ hai ngày thôi.

 

Sau chắc chắn là cùng chị ."

 

“Em ở đây, chị thấy rén đấy."

 

Trần Tú Lan lầm bầm:

 

“Nếu nó thật sự phát bệnh mà đ-ánh chị, chị còn chẳng cách nào mà tính toán với nó nữa."

 

Họ đang nhỏ giọng thì thầm thì trong sân truyền một trận tiếng .

 

Lưu Phượng ôm lấy Vương Hổ, lớn tiếng lóc:

 

“Con trai ngoan của , bố con , ai cũng tới bắt nạt con cô quạnh chúng ."

 

“Mẹ~~ hu hu hu~" Vương Hổ và Lưu Phượng ôm rống lên.

 

Hồ Mỹ Lệ mà trợn trắng mắt:

 

“Cái đứa trẻ não.

 

Đây mà là con nhà thì tức ch-ết mất."

 

Chương 201 Cứ thích cái nết đó đấy

 

Lâm Hướng Nam kéo kéo tay áo Hồ Mỹ Lệ:

 

“Được , đừng lầm bầm nữa, về nhà thôi .

 

La Thái Hà dạy dỗ hai năm còn chẳng dạy nổi đứa trẻ , chịu một cái thiệt thòi lớn thì nó cả đời cũng đừng hòng mà thông suốt ."

 

“Thế nên mới , với , sự khác biệt đúng là lớn thật đấy."

 

Trần Tú Lan cảm thán:

 

“Hồi La Thái Hà mới từ quê lên, chẳng lấy một chữ bẻ đôi, cứ ngơ ngơ ngác ngác.

 

Sau khi chữ sách , bây giờ mà xem."

 

Vì ở gần , La Thái Hà thường xuyên tìm bà Hoa để thỉnh giáo, sự cầu tiến của cô Trần Tú Lan cũng đều thấu, khen ngợi bao nhiêu .

 

Hồ Mỹ Lệ cũng thích cái nết ham học hỏi đó của La Thái Hà:

 

“Cái kiểu đứa trẻ ham học hỏi thế , lớn ai mà chẳng thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-232.html.]

 

“Thế nên mới đem tuyệt chiêu chanh chua của truyền hết cho ."

 

Lâm Hướng Nam trêu chọc.

 

“Chanh chua thật cũng cần đặc biệt dạy bảo .

 

Xem nhiều thì tự sẽ mày mò thôi.

 

Chẳng thấy con Lưu Phượng đó còn chanh chua hơn cả La Thái Hà ?"

 

Lưu Phượng năm đó đại náo khu tập thể, còn tới căng tin nơi La Thái Hà việc quấy phá, trình độ chanh chua thể thấy rõ là cao.

 

Giờ cô đang mẩy, khiến cho đám lãnh đạo cũng chẳng cách nào.

 

Khổ nỗi Lưu Phượng còn nắm thóp hai đứa con của Vương doanh trưởng, khiến chính ủy bọn họ cũng chút e dè.

 

Chẳng ai nổi công tác tư tưởng cho đứa trẻ, cuối cùng bọn họ chỉ thể cầu cứu La Thái Hà.

 

chỉ thể thử xem thôi.

 

Vương Hổ đây chẳng chịu lời ."

 

La Thái Hà nể mặt lãnh đạo nhà , chạy tới khu tập thể một chuyến.

 

cửa thì Lưu Phượng chặn ở bên ngoài.

 

“Ai cũng thể .

 

Chỉ cô là .

 

hại thê t.h.ả.m đấy!"

 

Lưu Phượng trong cửa lớn tiếng mắng mỏ.

 

“Ai hại cô chứ.

 

Cô là tự tự chịu thôi, ai bảo cô quyến rũ đàn ông của kẻ khác gì."

 

La Thái Hà lạnh lùng một tiếng:

 

“Cô thể cứng giọng với bất cứ ai.

 

mặt , cô chính là thấp hèn hơn một bậc."

 

Giữa hai họ là Lưu Phượng đuối lý, Lưu Phượng chen chân cuộc hôn nhân của khác.

 

Việc La Thái Hà ly hôn là do nhiều nguyên nhân cộng dồn , nhưng Vương doanh trưởng quan hệ mờ ám với phụ nữ khác, trái tim đặt ở chỗ khác, tuyệt đối là một trong những nguyên nhân then chốt.

 

Vương doanh trưởng nếu trong lòng La Thái Hà, chuyện tuyệt đối đến bước đường đó.

 

“Mau mở cửa , chuyện với Vương Hổ."

 

La Thái Hà dùng sức đ-ập cửa, lớn tiếng kêu gào.

 

“Cái loại đàn bà điên tâm địa xa như cô, nắm giữ đứa trẻ vì mục đích gì ai mà chẳng .

 

Cô dĩ nhiên là công việc , nhưng cũng chẳng xem đơn vị nào dám nhận cô ...

 

Ngay cả công việc ở nhà trẻ đây của cô, cho dù bồi thường cho thì cô cũng kỷ luật, sa thải thôi..."

 

Bọn Lâm Hướng Nam thấy động tĩnh cũng xúm xem.

 

Nghe La Thái Hà những lời sự thật đau lòng đó, ai nấy đều thầm đổ mồ hôi hột .

 

Quả nhiên, Lưu Phượng kích động, mở toang cửa , cầm lấy cây chổi quất tới tấp La Thái Hà.

 

La Thái Hà cũng cam lòng chịu yếu thế, một tay vặn cánh tay Lưu Phượng, một tay túm tóc Lưu Phượng.

 

Hai phụ nữ đ-ánh nh-au qua phân thắng bại.

 

Miệng thì vẫn ngừng công kích lẫn .

 

Lưu Phượng nghiến răng nghiến lợi:

 

“Con mụ nhà quê ai thèm , giờ cô đắc ý , dám ở mặt diễu võ dương oai, xé nát cái miệng cô ..."

 

La Thái Hà lạnh lùng phản bác:

 

“Cái đồ giày rách như cô mà cũng dám mắng , gả hai đời ch-ết cả hai, cô đúng là cái hạng khắc chồng, còn trông chờ đàn ông để sống , cô mơ hão ..."

 

“Mọi đừng đ-ánh nh-au nữa mà."

 

Một đám quần chúng hóng hớt rụt rè can ngăn, chỉ sợ đ-ánh văng trúng.

 

Bởi vì vẻ mặt của hai phụ nữ qua cứ như là đang dốc hết sức bình sinh , biểu cảm đều vặn vẹo cả , trúng một cái là chẳng dễ chịu gì .

 

Lâm Hướng Nam trộn trong đó để can ngăn một cách thiên vị, cuối cùng đè Lưu Phượng xuống.

 

Lưu Phượng cam lòng chịu thua, còn định nhổ nước miếng nhục khác, dọa cho Lâm Hướng Nam tay nhanh hơn mắt, vội vàng lấy khăn tay nhét c.h.ặ.t mồm cô .

 

Lần La Thái Hà thấy sảng khoái cả , kiêu ngạo :

 

“Cướp ai cướp, cô cướp đàn ông của , đầu óc ngu đến mức , đáng đời cô gặp họa thôi."

 

Loading...