Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 209
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:53:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đủ !
Ai cho cô đến căn tình ảnh hưởng công việc hả?
Làm chậm trễ bao nhiêu nhân viên của nhà máy ăn cơm?
Chỉ dựa điểm , đuổi việc cô còn là nhẹ đấy.”
Lưu Phượng tài nhận cái nồi :
“Ai ảnh hưởng công việc chứ.
tìm là La Thải Hà, chứ tìm khác .
Bọn họ tự việc, liên quan gì đến .”
Cô thế, đều trở nên lúng túng.
Thời điểm thực là lúc căn tin rảnh rỗi nhất, sơ chế xong thức ăn, còn bắt đầu xào nấu, nếu thì phía căn tin cũng nhiều xem náo nhiệt đến thế.
Lâm Hướng Nam ghé sát bên La Thải Hà, nhỏ giọng hỏi thăm:
“Cô quấy nhiễu thế ?
Là hỏi xin tiền chị?”
“Cô vẫn .”
La Thải Hà lắc đầu.
“Nếu là đòi tiền thì chị đừng đưa.
Chị cũng chẳng sai, kết quả điều tra , hai bọn họ tư giao quá mức mật, bảo Vương doanh trưởng chú ý, Lưu Phượng quậy thì cứ để cô quậy.”
Lâm Hướng Nam thản nhiên :
“Dù đạo lý cũng ở phía chị, thủ của chị cũng yếu, đ-ánh nh-au cũng chịu thiệt.
Người chịu thua là chị.”
Lưu Phượng cũng g-iết phạm pháp, cô chỉ là đạo đức mà thôi.
Công an cũng gì cô , chỉ thể lấy bạo chế bạo thôi.
“Em đúng, phạm cũng là chị.
Cô dựa cái gì mà dám đến bắt nạt chị?
Dựa việc chị dễ bắt nạt ?”
Ánh mắt La Thải Hà kiên định.
Rõ ràng là La Thải Hà lý, nhưng liên tiếp hai , đều là Lưu Phượng đến tìm rắc rối với chị, càng nghĩ, trong lòng La Thải Hà càng thấy tức chịu nổi.
La Thải Hà Lưu Phượng đang tranh luận với lãnh đạo, trực tiếp sải bước qua đó, ngay mặt , vung tay tát Lưu Phượng một cái.
Tiếng ‘chát’ vang lên, vang dội khắp đại sảnh căn tin.
Trong lúc Lưu Phượng còn kịp phản ứng, La Thải Hà đ-ánh xong mặt bên , tát thêm một cái mặt bên trái của cô .
Không ít quần chúng vây xem hóng hớt đều âm thầm đưa tay lên che mặt .
Chương 181 Trao đổi
“Đ-ánh lắm, đ-ánh tuyệt lắm, đ-ánh kêu giòn giã lắm!”
Lâm Hướng Nam giơ hai tay vỗ tay tán thưởng cho La Thải Hà.
Lưu Phượng theo bản năng hét lên vài tiếng, Lâm Hướng Nam , cô nuốt ngược tiếng hét đến cổ họng trong, định tiếp tục lao đ-ánh nh-au với La Thải Hà.
“Tao đ-ánh ch-ết mày.”
“Cô bản lĩnh thì ngày nào cũng đến tìm .
Tìm một , đ-ánh cô một .”
La Thải Hà buông lời tàn độc:
“Ai mà hèn nhát thì đó là ch.ó.”
“Nói lắm!”
Lâm Hướng Nam tiếp tục vỗ tay, một phụ họa xuất sắc.
Quần chúng vây xem bên ngoài hiểu mô tê gì, thấy thế cũng mơ hồ vỗ tay theo.
Tiếng vỗ tay đầy khí thế khiến Lưu Phượng cảm giác như mất hết thế trận, mặc dù vốn dĩ cô cũng chẳng thế trận gì.
Không là nghĩ đến điều gì, Lưu Phượng hằn học lườm La Thải Hà một cái, che mặt, chạy mất.
Chỉ để một đám đưa mắt .
Người ở văn phòng của Lâm Hướng Nam xem xong náo nhiệt về, vẫn còn chút ngơ ngác:
“Vở kịch đúng là đầu voi đuôi chuột, Lưu Phượng đang cái trò gì nữa.”
“Đừng mà điên chứ.”
Ở căn tin quậy xong, tám phần là Lưu Phượng cũng sẽ xử lý kỷ luật, nếu cô vẫn chịu yên phận, việc đuổi việc cũng là thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-209.html.]
Tự danh tiếng, cô dù ch-ết thì tính uy h.i.ế.p cũng chẳng lớn.
Có lẽ cũng quậy cũng chẳng kết quả gì, lúc Lưu Phượng chặn đường La Thải Hà đường tan , thái độ khác hẳn lúc loạn.
Dùng cứng , Lưu Phượng liền dùng mềm.
Lưu Phượng ngó xung quanh, phát hiện , cô ‘xoạch’ một cái, quỳ xuống mặt La Thải Hà.
“Chị Thải Hà, coi như cầu xin chị , chị cho một con đường sống , chị tha cho , .”
“ tha cho cô?”
La Thải Hà lùi một bước, mắt trợn tròn:
“Cô đang lời ma quỷ gì thế?
Rõ ràng là cô cứ luôn tìm rắc rối với , tha cho mới đúng.”
“ và Vương doanh trưởng thực sự gì cả.
và là trong sạch.
Chị giúp giải thích với một chút ?
Nếu , còn gả cho thế nào nữa?”
Lưu Phượng thút thít, nước mắt nước mũi dàn dụa:
“ mà tìm chị quậy, tin trong sạch, cũng còn cách nào khác .”
La Thải Hà lạnh một tiếng:
“ cô vốn trong sạch.
Điểm , cô và trong lòng đều rõ.”
“ chỉ thấy Vương doanh trưởng là một hùng, chút sùng bái , nên mới khiến hiểu lầm.
thực tế thích là khác…”
Lưu Phượng phẫn nộ :
“Vốn dĩ chuẩn kết hôn , chị quậy một trận như thế , còn mặt mũi nào ai nữa, đừng đến chuyện kết hôn.”
Thao tác mới tam quan của La Thải Hà.
Chị ngờ Lưu Phượng thả thính Vương doanh trưởng thì thôi , thế mà còn thả thính cả khác, hơn nữa còn sắp đến bước bàn chuyện cưới xin .
La Thải Hà lật bàn một cái như , chỉ khiến thuyền của Vương doanh trưởng lật, mà Lưu Phượng cũng lật thuyền luôn.
Mọi đều đồn Lưu Phượng và Vương doanh trưởng tư tình, việc còn để đàn ông khác tin tưởng lòng chân thành của Lưu Phượng nữa.
“Cầu xin chị đó, chị cứ giúp rõ một chút .
Chỉ cần chị xin , với là hiểu lầm , sẽ nhớ ơn chị cả đời, dập đầu lạy chị ?”
La Thải Hà chút d.a.o động, nhưng vẫn lắc đầu.
“Không .
Rõ ràng là của cô, cô xin mới đúng, dựa cái gì mà bảo xin .
Vậy thành hạng gì?”
Sau khi Lưu Phượng trong sạch, danh tiếng của La Thải Hà sẽ rơi xuống đất, trở thành một phụ nữ thần kinh ai cũng thấy đang dòm ngó đàn ông của .
“Cô .
Đừng quấn lấy nữa.
ăn bộ dạng của cô .”
Lưu Phượng ngờ La Thải Hà cứng mềm đều ăn, ‘vút’ một cái liền bật dậy.
“Lão Vương chán ghét chị đến ch-ết , chị lẽ ?
Lão Vương chính là thích kiểu như đấy.
mà kết hôn, chị sợ sẽ chuyện gì ?
Hiện giờ so với lúc , càng thể bất chấp tất cả hơn đấy.”
“Chị hại thành thế .
Nếu cho một lời giải thích, sẽ tha cho chị .”
“Hôm nay chị đưa Vương Hạc đến nhà trẻ, ngày mai ngày thì , cũng nhờ khác trông nom giúp ?”
Nhắc đến đàn ông, mặt La Thải Hà chút cảm xúc, nhưng nhắc đến con của , nắm đ-ấm của La Thải Hà bỗng chốc siết c.h.ặ.t.
“Đừng động thủ.
hiện giờ đang thương lượng t.ử tế với chị đây.”
Lưu Phượng lạnh một tiếng, :
“Hiện giờ là kẻ chân trần sợ mang giày, đừng ép .”