Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:48:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ mà đấu khẩu với Chu Kháng Mỹ thì thắng thua khó liệu lắm.”

 

Khóe miệng Lâm Hướng Nam giật giật:

 

“Hiếm thấy tự ti về phương diện đấy.”

 

“Mẹ đây chẳng sợ cả con kẹp ở giữa khó xử .”

 

Hồ Mỹ Lệ nhanh ch.óng xong hai trang thư, xong là vội vàng gửi ngay, chỉ sợ chậm chân một chút là con trai con hồ ly tinh câu mất .

 

lời bà tác dụng lớn.

 

Lúc Lâm Hướng Đông thư tới, phòng tuyến tâm lý của sớm đ-ánh tan, trong lòng sớm chủ kiến.

 

Hồ Mỹ Lệ thư khuyên , liền giải thích từng điều một.

 

Lần nữa nhận thư hồi âm của Lâm Hướng Đông, Hồ Mỹ Lệ đến giận cũng chẳng buồn giận nữa, chỉ cảm thấy bất lực.

 

“Anh cả con cái kiểu gì thế ?

 

Bây giờ hai bên thích , tâm đầu ý hợp là đủ ?

 

Thế là màng đến nữa ?”

 

Lâm Hướng Đông hiện tại tin cái gọi là mãi mãi nữa.

 

Trước năm mười sáu tuổi, cảm thấy khi nghiệp chắc chắn sẽ trở thành một công nhân, trở thành một giống như cha , nhưng chính sách đột ngột đổi, thu dọn hành lý xuống nông thôn thanh niên tri thức.

 

Anh mòn mỏi ở quê bao nhiêu năm trời, lúc tưởng sẽ đó cả đời thì Hồ Mỹ Lệ đột nhiên gọi về thành phố.

 

Ngày cuộc sống nhà họ túng thiếu, mối quan hệ, cũng nhiều tiền tiết kiệm, việc Hồ Mỹ Lệ thể mua công việc mới ngoài dự tính của Lâm Hướng Đông.

 

Đã vấp bao nhiêu cái hố như thế , Lâm Hướng Đông nếu còn quy hoạch cuộc đời theo kiểu cả đời thì đó mới là chuyện lạ.

 

Hiện tại chỉ sống cho hiện tại, chuyện tương lai để tương lai tính .

 

Hồ Mỹ Lệ đ-ập lá thư xuống bàn, hậm hực với Lâm Hướng Nam:

 

“Anh cả con cũng giống hệt con thôi.

 

Chọn tới chọn lui, rốt cuộc chọn đúng thích.”

 

Lâm Hướng Nam thong thả cầm dũa mài móng tay:

 

“Lời của đừng để Cố Chấn Hoa thấy nhé.

 

Nếu sẽ đau lòng lắm đấy.”

 

“Mẹ hài lòng về Cố Chấn Hoa .

 

Mẹ là hài lòng về nhà họ Cố.”

 

Hồ Mỹ Lệ chê bai :

 

“Bây giờ , thêm một nhà họ Chu nữa.

 

Chẳng nhà thông gia nào hợp tính với cả.”

 

“Con cháu tự phúc của con cháu, quản con cháu mới hưởng phúc.”

 

Lâm Hướng Nam an ủi:

 

“Mặc dù con lời , nhưng con sống thoải mái mà.

 

Thực tế chứng minh con đúng.”

 

Hồ Mỹ Lệ “chát" một tiếng vỗ văng tay Lâm Hướng Nam :

 

“Có ai an ủi khác kiểu đấy hả?

 

Con lời mà con còn lý nữa .”

 

“Lời thật thì chẳng .”

 

Lâm Hướng Nam thè lưỡi với Hồ Mỹ Lệ.

 

Hồ Mỹ Lệ thuộc kiểu kém cỏi ham hố.

 

Muốn quản con cái, nhưng chẳng quản nổi đứa nào.

 

Con cái cũng là con , con rối tư tưởng, thể sống theo ý của Hồ Mỹ Lệ .

 

Hồ Mỹ Lệ quản nhiều như thế là tự chuốc lấy bực bội .

 

“Mẹ mà cứ hẹp hòi như thế thì cứ đợi đấy.

 

Chuyện hôn sự của tiểu , còn tức một trận nữa cho xem.”

 

tính tình cũng coi như chán .

 

Cùng lắm là lúc đó tức giận một trận thôi, đó chuyện cũng qua, đến mức khó cứu vãn.”

 

Bị trêu chọc như , Hồ Mỹ Lệ giữ nổi mặt mũi, chống nạnh mắng:

 

“Lâm Hướng Nam, tao cho mày mặt mũi quá ?!”

 

“Hi hi, đùa tí thôi mà.”

 

Lâm Hướng Nam lập tức xuống nước.

 

Cãi thì cãi, náo thì náo, Hồ Mỹ Lệ ở nhà bao giờ thật.

 

Giống như bây giờ, Lâm Hướng Đông theo sắp xếp, Hồ Mỹ Lệ lầm bầm mắng c.h.ử.i thu dọn hành lý chuẩn về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-198.html.]

 

đó cũng là con trai ruột của , Hồ Mỹ Lệ dù vui đến mấy thì cũng về lo liệu sắp xếp cho nó.

 

Lúc Lâm Hướng Nam mới chút hối hận:

 

“Biết thế con chẳng giúp cả khuyên gì.

 

Lần về định ở mấy ngày ạ?”

 

“Đến lúc đó tính .

 

Con cứ khoan hãy về .

 

Chờ chuyện định, sẽ đ-ánh điện tín hoặc thư cho con.”

 

Ở khu tập thể bên , Hồ Mỹ Lệ yên tâm, dặn dò đơn giản mấy câu lên tàu hỏa rời .

 

Chỉ còn Lâm Hướng Nam, ôm đứa nhỏ ngày càng nặng, nhịn mà thở dài.

 

“Con cái gì mà b-éo núc ních từng khúc một thế .

 

Đều tại chiều quá đây mà, tranh thủ lúc nhà cho con nó gi-ảm c-ân bớt mới .”

 

Cố Chấn Quân kinh ngạc Lâm Hướng Nam:

 

“Chị dâu~ cô Hồ về mà thấy mấy đứa nhỏ g-ầy là sẽ xót lắm đấy.”

 

“Sợ gì chứ, cứ bảo là con nó cao lên nên trông g-ầy thôi.”

 

Lâm Hướng Nam xốc xốc đứa nhỏ trong tay:

 

“B-éo thành hình tròn thế , ảnh hưởng đến sức khỏe mất.”

 

Cô mới là một nuông chiều con cái nhé!

 

Lâm Hướng Nam thì kiên nhẫn cùng Tiểu Bảo vận động, nhưng Tiểu Bảo nể mặt, chơi bao lâu há miệng với cô:

 

“A~~~”

 

Bất kể Lâm Hướng Nam dùng thứ gì để dỗ dành, con bé đều mảy may lay động, trực tiếp ườn đó, tự ‘A~~’.

 

“Chịu con luôn đấy.”

 

Lâm Hướng Nam bất lực, chỉ đành dậy pha sữa bột.

 

Thấy bình sữa, Tiểu Bảo ‘A~~’ càng to hơn.

 

“Vẫn lắc đều mà.

 

Tiểu Bảo con im miệng ?

 

Tí nữa mỏi mồm bây giờ.”

 

Tiểu Bảo:

 

“A~~~”

 

Chương 172 Có đạo lý của chị

 

Thấy Tiểu Bảo cứ như một cái bóng đèn hiển hiện, cứ há miệng ‘a’ ngừng, Lâm Hướng Nam sang Cố Chấn Quân, ướm hỏi:

 

“Cậu xem, nếu cứ cho con bé ăn, Tiểu Bảo ?”

 

“Chắc chắn là !”

 

Cố Chấn Quân trả lời đầy khẳng định.

 

Quả nhiên, đầy hai giây , mãi mà đợi đồ ăn, Tiểu Bảo ‘òa’ một tiếng nấc lên.

 

Lâm Hướng Nam dám giằng co với Tiểu Bảo nữa, vội vàng nhét bình sữa miệng con bé.

 

“Không nữa nữa, mau ăn .

 

Chẳng qua là chậm một tí thôi mà, tính tình con cũng nóng nảy gớm.”

 

Dỗ dành Tiểu Bảo xong, ánh mắt Lâm Hướng Nam liền sang Đại Bảo đang Cố Chấn Quân ôm, vẻ thử sức.

 

Cố Chấn Quân ôm đứa nhỏ c.h.ặ.t thêm một chút:

 

“Chị dâu, em bế Đại Bảo ngoài chơi đây.”

 

“Cậu bế Tiểu Bảo .

 

Để Đại Bảo cho .

 

Vừa nãy Tiểu Bảo chơi với đến mức đói bụng , bây giờ đến lượt Đại Bảo.”

 

Lâm Hướng Nam chê bai :

 

“Cũng chẳng nữa.

 

Hai đứa nhỏ đều chỉ thích ăn chứ thích vận động.”

 

“Trẻ con b-éo một chút mới phúc khí chứ ạ.”

 

Cố Chấn Quân và Đại Bảo trong lòng một cái, nỡ buông tay.

 

“Cậu tuổi còn trẻ thế gu thẩm mỹ giống hệt .”

 

Lâm Hướng Nam trực tiếp đưa tay đón lấy Đại Bảo, tuyệt tình :

 

“Đợi Tiểu Bảo uống sữa xong, bế con bé ngoài chơi.”

 

 

Loading...