“Rau là rau chay, lương thực chính cũng pha ít nhất một nửa là ngũ cốc thô.”
Ăn liên tục ba bốn ngày, Hồ Mỹ Lệ cảm thấy thèm thịt .
Bà hận sắt thành thép vỗ vỗ miệng .
“Ăn no là , còn đòi ăn thịt, mơ hão!”
Trước đây trong nhà vẫn luôn ăn như thế , Hồ Mỹ Lệ cũng ăn mấy chục năm .
Tháng cả nhà tổng cộng chỉ một cân rưỡi phiếu thịt, là để dành dùng cho dịp Tết, một tháng chỉ thể ăn thịt một như thôi.
Bữa ăn ở nhà Lâm Hướng Nam, ở thời đại , coi là tiêu chuẩn cao .
dù thèm thịt đến mấy, Hồ Mỹ Lệ cũng dự định về khu tập thể, tiêu tiền của để mua thịt, bà nỡ, xót tiền lắm.
Lâm Hướng Nam tiêu tiền, bà cũng xót.
Hồ Mỹ Lệ ăn củ cải luộc chút mỡ màng, thở dài, tự lẩm bẩm:
“Mình , Hướng Nam trông con, chắc là thời gian thành phố lượn lờ tiêu tiền bừa bãi nữa nhỉ?”
“Trên thế giới bữa trưa nào mi-ễn ph-í chứ?
Thịt tốn tiền mà , sẽ thơm đến mức nào đây.”
“Thôi bỏ , củ cải luộc cũng ngon mà, yêu củ cải, yêu bắp cải, yêu khoai lang...”
Chương 155 Ba ngày mắng con
Hồ Mỹ Lệ ở nhà, Lâm Hướng Nam buồn phiền chỉ ăn một bữa thật thịnh soạn.
Cô lấy tiền và phiếu từ trong ngăn kéo , giao cho Cố Chấn Quân:
“Lúc mua thức ăn, gà thì mua gà, gà thì mua vịt.
Hai ngày nay chị mệt, hầm ít canh bổ dưỡng để tẩm bổ chút.”
“Vâng, em ngay đây.”
Cố Chấn Quân nhận đồ, chạy biến .
Hôm nay may mắn, cửa hàng thực phẩm phụ bán gà mái già, buổi trưa cả nhà ăn món gà mái già hầm nấm.
Nước canh ngọt lịm thịt thơm ngon, Lâm Hướng Nam uống liền hai bát canh lớn, uống xong cô liền cảm thán:
“Lại là một ngày nhớ quá .”
Hồ Mỹ Lệ đang ở nhà khâu đế giày, chẳng hiểu cứ liên tục hắt mấy cái liền.
“Đứa nào lưng thế?”
Hồ Mỹ Lệ dụi dụi mũi, quả quyết đoán:
“Tám phần là con bé Hướng Nam!”
Bà đang lầm bầm thì ngoài cửa tiếng nhân viên bưu điện gọi lớn:
“Hồ Mỹ Lệ nhà ?
Có thư của bà .”
“Ơi, đây, đây.”
Hồ Mỹ Lệ đặt đồ trong tay xuống, chạy lon ton nhận thư.
Thấy là thư của Lâm Hướng Nam gửi, chân mày Hồ Mỹ Lệ vô thức nhíu , chỉ sợ bà ở đó, trong nhà xảy chuyện gì, bà đặc biệt lo lắng cho hai đứa nhỏ.
Đợi đến khi bóc thư xem, Hồ Mỹ Lệ nổi nữa, bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán, bắt đầu mắng nhiếc om sòm.
“Đã trẻ con lớn nhanh lắm, cần mua quá nhiều quần áo mới, lời nó chẳng lọt tai câu nào cả!”
“Còn khóa bình an?
Đẳng cấp gì chứ, cứ thế mà phá của.
Trong nhà đến cái sổ tiết kiệm cũng chẳng , ngày tháng trôi qua còn sướng hơn cả địa chủ lão tài ngày xưa...”
“Chị Hoa cũng thật là, chạy vặt cho cái đồ khốn kiếp Hướng Nam đó gì.
Bản cũng già cả còn nó mang đồ.”
Hồ Mỹ Lệ xem bức thư mà suy sụp.
Bà về quê, bữa nào cũng củ cải bắp cải, vì cái gì chứ?
Chẳng là để Lâm Hướng Nam tiết kiệm chút tiền, đổi thói quen tiêu xài của cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-179.html.]
Ai ngờ Lâm Hướng Nam dù ở nhà thì tiền cũng chẳng tiêu ít chút nào.
Thậm chí còn tiêu bạo hơn.
Nghĩ đến chuyện , món bắp cải buổi tối, Hồ Mỹ Lệ suýt nữa thì nuốt trôi.
Cái Tết , cả hai bên đều trải qua một cách nhạt nhẽo, Tết xong, Lâm Hướng Nam liền đến nhà máy tiếp tục xin nghỉ, mua vé về quê.
“Em cứ về , mấy ngày nữa sẽ về.”
Cố Chấn Hoa ân cần .
“Được, một ở nhà chú ý giữ gìn nhé.
Em mang Tiểu Quân cùng.”
Cố Chấn Quân ngay lưng Lâm Hướng Nam, trông cứ như một cô vợ nhỏ .
Về nhà ngoại mà còn dắt theo em chồng, trông thì vẻ kỳ quặc, nhưng Lâm Hướng Nam thực sự thể một chăm hai đứa trẻ .
May mà ngày mồng ba tháng Giêng tàu hỏa quá đông, dù mang theo con cái tàu cũng đến mức quá khổ sở.
Hồ Mỹ Lệ đang nhàn rỗi kiếm chuyện, trêu chọc mấy đứa nhỏ ở sân bên cạnh chơi thì bỗng thấy tiếng gọi , đầu bà liền thấy Lâm Hướng Nam đang bà một cách thâm tình.
“Mẹ~ Con thật sự nhớ ch-ết !”
Lâm Hướng Nam dùng một tay dành cho Hồ Mỹ Lệ một cái ôm nồng nhiệt, nhưng Hồ Mỹ Lệ ghét bỏ đẩy .
“Đừng đè con.”
Hồ Mỹ Lệ đón lấy đứa trẻ từ tay Lâm Hướng Nam, sờ sờ tay con, sờ sờ trán con, quan tâm hỏi:
“Hai đứa nhỏ chứ?
Thời gian qua ngủ chẳng yên giấc tí nào, cứ sợ con Tiểu Bảo cảm lạnh, mùa đông giá rét thế cơ chứ.”
“Không ạ, đều khỏe mạnh cả.”
Lâm Hướng Nam méo mặt :
“Chỉ là con lắm thôi.”
Hồ Mỹ Lệ tin lời cô, sang Cố Chấn Quân.
Cố Chấn Quân vội vàng vỗ ng-ực đảm bảo:
“Đại Bảo và Tiểu Bảo đều khỏe mạnh lắm, chuyện gì ạ.”
Nghe thấy lời , Hồ Mỹ Lệ mới yên tâm, hỏi:
“Sao hai đứa về sớm thế ?
Cố Chấn Hoa ?”
“Con rể mấy ngày nữa mới về.
Con và Tiểu Quân đều nhớ nên mới về sớm đấy ạ.”
Lâm Hướng Nam hi hi .
“Cũng đừng nha, cũng nhớ bọn trẻ .”
Đứa trẻ ở trong lòng , Hồ Mỹ Lệ vô thức bắt đầu trêu đùa.
Bà gần nửa đời , bận rộn bao nhiêu năm nay, căn bản là rảnh rỗi nổi.
Khoảng thời gian về nhà , bà cảm thấy cả trống rỗng, vô sở sự sự.
Bây giờ đứa trẻ trong tay, bà thấy vững tâm hơn hẳn.
Hồ Mỹ Lệ cũng chẳng buồn quản Lâm Hướng Nam nữa, bế đứa cháu ngoại gái ngoan ngoãn mà bà yêu quý nhất, khoe khoang với bố ngay.
Một đứa trẻ còn đủ, bà còn dắt theo cả Cố Chấn Quân.
Đã là sinh đôi long phụng thì đương nhiên đặt hai đứa trẻ gần mới đủ sức công phá chứ.
Trước khi , bà còn dặn dò:
“Hướng Nam, con tự dọn dẹp phòng của .
Tiểu Quân tối nay cạnh Hướng Tây, con xách hành lý của nó sang phòng em trai con .”
Thấy Hồ Mỹ Lệ mải mê khoe khoang, Lâm Hướng Nam chỉ đành tự lên lầu quét dọn vệ sinh.
Dọn dẹp xong, cô ngoài lượn một vòng, xách về hai cân sườn.
Trên tàu hỏa ăn lương khô, khó khăn lắm mới nhóm lửa nấu cơm, Lâm Hướng Nam đương nhiên ăn món gì đó ngon ngon một chút.