Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Điều ông nghĩ trong lòng là, thần binh sắc bén dù cùn chăng nữa thì cắt thịt vẫn sắc hơn d.a.o phay bình thường, vẫn thể tận dụng .”
Lâm Hướng Nam chút mất kiên nhẫn :
“Vừa ông lão Tiền ?
Cháu tan sớm là vì cháu đau đầu.
Cháu ở đây cũng chẳng ích gì.”
“Không quy củ thì thành thống nhất .
thông cảm cho cô, thời gian còn giao nhiệm vụ cho cô, cô cứ tự xem mà là .”
Kim Bảo Quang một cách nghiêm túc.
Gặp cái lão già cổ hủ , Lâm Hướng Nam khổ.
“Nhiệm vụ của cháu đều thành thời hạn.
Trương tổng công cũng duyệt cho cháu nghỉ .
Dựa cái gì mà cháu lời ông?
Dựa việc ông lớn tuổi ?”
Nói xong, Lâm Hướng Nam xoay luôn.
Mặc dù thời gian việc của cô ít hơn khác, nhưng chất lượng công việc cao hơn gấp mấy .
Dù về sớm, cô cũng chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào.
“Cô thái độ gì hả?
Cô đối đãi với công việc bằng cái thái độ ?”
Giọng điệu của Kim Bảo Quang mấy .
Lão Tiền giọng đột ngột phóng to của ông cho giật , vội vàng rời khỏi chỗ , kéo cánh tay Kim Bảo Quang nhỏ nhẹ khuyên ngăn.
“Chú Kim, chúng đều bớt vài câu .
Tiểu Lâm cô quả thực khỏe, chú giữ cô ở văn phòng cũng chẳng giải quyết gì .”
Kim Bảo Quang gạt tay lão Tiền khỏi , mắng:
“Cái nhà máy các dạo cái phong khí gì thế hả?
Trương tổng công của các quản lý các như ?”
Động tĩnh phía khá lớn, nhưng Lâm Hướng Nam một cũng thèm ngoảnh đầu , bước chân thoăn thoắt, chớp mắt thấy .
“Anh xem!
Nhìn cô kìa!
Chạy thẳng luôn .”
Trong lòng Kim Bảo Quang vẫn khỏi tức giận.
Lão Tiền nhún vai:
“Tiểu Lâm cô tan mà.
Cô đương nhiên .”
“Mọi vẫn còn đang chiến đấu ở tuyến đầu, cô thể một kẻ đào ngũ .”
Lão Tiền kêu oan cho Lâm Hướng Nam:
“Vấn đề là việc cũng ít hơn chúng .
Mỗi tháng xin nghỉ, tiền lương còn trừ mất một nửa.
Tính thì cô vẫn là chịu thiệt đấy.”
“Lý lẽ cùn.”
Kim Bảo Quang tức đến nghiến răng:
“Nhân viên của nhà máy các chẳng hợp tác trong công việc chút nào.”
Bây giờ đang trong giai đoạn mài hợp, Kim Bảo Quang còn lập uy thì thể diện Lâm Hướng Nam gạt phăng một mảng, ông chịu để yên.
Ông nhanh ch.óng tìm đến Trương tổng công, âm mưu gây áp lực.
Sau khi hiểu rõ nguyên do, Trương tổng công :
“Chuyện quả thực chút khó giải quyết, lúc đó cũng ngờ tính cách hai hợp .”
Một tự do phóng khoáng, một việc đấy.
Kim Bảo Quang :
“Lâm Hướng Nam phục tùng quản lý, cần phê bình cô cho thật .”
Phê bình là chuyện thể nào, Trương tổng công :
“Thế , tách riêng lão Tiền và Lâm Hướng Nam , hai họ tự thành một nhóm.
Như vấn đề sẽ giải quyết.”
Kim Bảo Quang chỉ thời gian chờ của thanh bảo kiếm sắc bén dài hơn một chút, chứ để Trương tổng công cướp mất kiếm của .
“Anh rút , trướng sẽ thiếu đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-141.html.]
Kim Bảo Quang cũng đẩy nhanh tiến độ, sớm thành quả.
“ tìm thêm hai nữa bù cho ông.”
“Không .
Nhà máy các những ai lợi hại, chẳng lẽ , thể bù cho ai ?”
Thả hai con cá lớn , vớt hai con cá tạp nhỏ về, cái vụ kinh doanh lỗ vốn Kim Bảo Quang ông thể ?
Ông ngốc.
“ chẳng ông và Lâm Hướng Nam tính cách hợp ?”
“Không hợp thì hợp.
Những hợp tính với đầy rẫy đấy.”
Kim Bảo Quang ‘hừ’ một tiếng, lườm một cái, đó xoay rời khỏi văn phòng của Trương tổng công.
Đáng lẽ ông nên chuyến một cách vô ích.
“Hầy, cái lão già ~ kiếm chuyện .”
Trương tổng công cũng chê đối phương gây chuyện.
Mặc dù Kim Bảo Quang mất một viên tướng tài như Lâm Hướng Nam, nhưng cũng thấy lời Trương tổng công phần đạo lý.
Ngày nào cũng cãi vã với Lâm Hướng Nam thì phiền lắm, ông thể trực tiếp giao cho Lâm Hướng Nam một nhiệm vụ mất mười ngày nửa tháng mới thành , như thể mắt thấy tâm phiền.
Để bóc lột giá trị thặng dư của Lâm Hướng Nam.
Kim Bảo Quang cũng để Lâm Hướng Nam phối hợp với đội ngũ nữa, mà trực tiếp phân cho cô hai , để cô tự dẫn dắt kết quả.
Kim Bảo Quang tin Lâm Hướng Nam một thể thường xuyên xin nghỉ, chứ giờ trướng , lẽ nào còn thể ngày nào cũng xin nghỉ .
Lâm Hướng Nam quả thực cứ đến giờ là .
“Kết quả thí nghiệm của các cô ?
Cô cứ thế mà ?
Cô thì những quyền cô ?”
Kim Bảo Quang nhịn hỏi.
“Chưa ạ.
quy trình thí nghiệm cháu đều rõ ràng , mặc dù cháu , nhưng hai tiếng còn cháu đều sắp xếp cho họ xong xuôi, sẽ lãng phí .”
Không dẫn dắt đội ngũ thì chỉ nước đến ch-ết.
Chỉ cần bản là một lười biếng, thì sẽ thể tự thông suốt phương pháp quản lý đội ngũ mà cần ai dạy.
Lâm Hướng Nam tăng ca, nhưng tiểu đội của họ vẫn việc bình thường.
Chỉ là họ theo đúng quy trình, vất vả mười mấy ngày, nhưng kết quả như ý.
“Rất .
Loại bỏ một đáp án sai .”
Lâm Hướng Nam định tìm Kim Bảo Quang báo cáo kết quả, ở đầu cầu thang liền chạm mặt Tôn Nghị với vẻ mặt lắm.
“Sao thế?
Kết quả bên cũng ?”
Tôn Nghị thở dài lắc đầu:
“Thí nghiệm bên nhóm cũng thất bại .”
Làm nghiên cứu, thất bại là chuyện thường tình.
Nếu đơn giản thì thủ trưởng chẳng tổ chức nhân tài của mấy nhà máy cùng tấn công kỹ thuật.
Muốn vượt qua khó khăn, đôi khi chỉ dựa thực lực, mà còn dựa vận may.
“Rất .
Lại loại bỏ một đáp án sai nữa.”
Lâm Hướng Nam cảm xúc định, :
“Vừa hai chúng gặp , cùng với Kim công .”
Trong văn phòng, Kim Bảo Quang đang sa sầm mặt mày phê duyệt tài liệu, trông vẻ tâm trạng lắm.
Lâm Hướng Nam và Tôn Nghị một cái.
Tôn Nghị lên tiếng :
“Chú Kim, thí nghiệm bên nhóm cháu thất bại .”
Kim Bảo Quang còn kịp gì, Lâm Hướng Nam lên tiếng .
“Thí nghiệm bên nhóm thế mà thất bại á?”
Lâm Hướng Nam giả vờ kinh ngạc, lên án:
“Như thật sự là quá nên.”
Kim Bảo Quang vốn dĩ định mắng , đột nhiên cảm thấy lời thoại của cướp mất.
Tôn Nghị trợn tròn hai mắt, cảm thấy như đ-âm lưng .