Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bộ chiêu thức dịu dàng tinh tế của cả cô thì Lâm Hướng Nam , cô khuyên bảo một cách thẳng thừng:

 

“Mẹ, đừng giận nữa.”

 

“Mẹ giận.”

 

Hồ Mỹ Lệ mạnh miệng :

 

“Mẹ chỉ là chút xíu thất vọng về con thôi.”

 

Lâm Hướng Nam cảm thấy chẳng gì đáng để thất vọng cả, nhưng cô vẫn hạ thấp giọng, cố gắng khiến tỏ đáng thương.

 

“Mẹ, đừng thất vọng mà.”

 

“Không chỉ thất vọng, còn chút buồn nữa, dạy bảo con cho .”

 

“Mẹ, đừng buồn.”

 

“Được , để kem dưỡng đó , con ngủ việc của con , phiền ch-ết .”

 

“Thế còn buồn ạ?”

 

Lâm Hướng Nam tò mò hỏi dồn.

 

Hồ Mỹ Lệ nghiến răng nghiến lợi, nặn mấy chữ từ kẽ răng:

 

“Không buồn nữa, con dỗ dành xong .”

 

Chương 115 Lại là

 

Đợi Lâm Hướng Nam về phòng, Cố Chấn Hoa liền vội vàng hỏi dồn:

 

“Sao , dỗ xong ?”

 

“Tất nhiên là dỗ xong .

 

Em từng gặp nào khó dỗ cả.”

 

Lâm Hướng Nam tự tin tràn đầy.

 

Lời , Cố Chấn Hoa thể phản bác, cũng dám phản bác.

 

Hồi Lâm Hướng Nam dọn dẹp phòng, vứt mấy bộ quần áo rách của Cố Chấn Hoa .

 

Cố Chấn Hoa loạn một trận, Lâm Hướng Nam cũng dỗ dành vài câu, dỗ đến một nửa, Lâm Hướng Nam liền buông tay giữa chừng.

 

“Anh đúng là quá khó dỗ.

 

Không dỗ nữa.”

 

Vừa cô còn đang nâng mặt Cố Chấn Hoa nũng cơ mà, đột nhiên quăng một câu như , Cố Chấn Hoa ngây cả .

 

Cái tâm trạng của vẫn còn đang treo lơ lửng lên xuống .

 

“Em dỗ như thế đấy ?”

 

Cố Chấn Hoa phục.

 

Lâm Hướng Nam đổ ngược cho :

 

“Ai bảo khó dỗ như thế chứ.

 

Có tâm trạng thì cứ tự tiêu hóa .

 

Lát nữa em .”

 

Nói xong cô liền xuống lầu rót nước uống.

 

Chỉ để một Cố Chấn Hoa ở lầu, giận hối hận, lúc Lâm Hướng Nam đưa bậc thang cho xuống thì nên xuống ngay cho .

 

Ai mà Lâm Hướng Nam như , một nửa dám dỡ luôn cái thang .

 

Chịu thiệt một như thế, Cố Chấn Hoa cũng trở thành một ‘dễ dỗ’.

 

Anh dám chơi trò ‘khó dỗ’ mặt Lâm Hướng Nam nữa.

 

Cố Chấn Hoa cứ tưởng vợ lẽ dám, ai ngờ Hồ Mỹ Lệ cũng xong.

 

“Nói thật lòng, vẫn còn chiều chuộng em lắm đấy.”

 

Cố Chấn Hoa chân thành cảm thán.

 

“Ai chiều ai?”

 

Lâm Hướng Nam phục, “Rõ ràng là em chiều bà .

 

em khi nữa, tính tình quả thực hơn nhiều.”

 

Trên còn hướm công việc, con cũng trở nên ôn hòa hẳn .

 

Hồ Mỹ Lệ nhận hộp kem dưỡng của Lâm Hướng Nam, trong lòng mắng thầm mấy câu đứa con nợ đời, ngủ một giấc dậy là quăng chuyện đầu, sáng sớm ngủ dậy còn chiên cho Lâm Hướng Nam hai quả trứng gà.

 

“Mẹ, hôm nay đừng mua thức ăn nhé, con đặt một con chim bồ câu của quen , lúc tan về con sẽ tiện đường lấy luôn.”

 

Hồ Mỹ Lệ bây giờ cũng chấp nhận giờ tan của Lâm Hướng Nam.

 

chấp nhận cũng chẳng .

 

“Được , đợi con về mới bắt đầu nấu cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-130.html.]

Tay nghề con , con ở bên cạnh trông chừng thì yên tâm hơn.”

 

Hồ Mỹ Lệ vẻ mặt thản nhiên.

 

Đợi ăn cơm xong, Lâm Hướng Nam đeo túi nhỏ , Hồ Mỹ Lệ thì xách giỏ nhỏ, tìm các đại nương khác việc tán gẫu.

 

Đám đại nương trong lòng sớm một bụng nghi ngờ , nhưng bình thường cũng chẳng chuyện với Lâm Hướng Nam, Hồ Mỹ Lệ đến là bọn họ liền xúm buôn chuyện ngay.

 

con dâu kể mà còn giật cả , ngờ con bé Tiểu Lâm nhà bà bản lĩnh như thế, cần thi cử gì mà đích Tổng công trình sư Trương đặc cách tuyển luôn, lợi hại thật đấy.”

 

Hồ Mỹ Lệ cầm cây kim quẹt quẹt lên tóc, vẻ mặt hề để tâm :

 

“Cái đó là gì .

 

Đứa thứ hai nhà từ nhỏ thông minh , nhiều thứ chỉ qua là ngay.

 

Cũng tại năm ngoái nhà máy thép chúng tuyển công nhân, nếu thì nó sớm thi nhà máy chúng .”

 

Lúc cần nổ thì Hồ Mỹ Lệ dám khiêm tốn chút nào.

 

Chuyện cãi vã trong nhà là chuyện trong nhà, ở bên ngoài, Hồ Mỹ Lệ sẽ bao giờ mất mặt Lâm Hướng Nam.

 

Bà hếch cằm, kiêu ngạo :

 

“Mấy đứa con nhà mà, nếu đặt ở thời xưa thì đều là bậc trạng nguyên, là dòng giống tể tướng đấy!

 

Biết ?

 

Đầu óc nhanh nhạy lắm.”

 

Cái bộ dạng của Hồ Mỹ Lệ thật sự quá gợi đòn, tạt gáo nước lạnh:

 

“Còn dòng giống tể tướng cơ đấy.

 

Làm gì nhà tể tướng nào ngày nào cũng xin nghỉ phép chứ.”

 

“Phép là lãnh đạo đặc cách cho đấy.”

 

Hồ Mỹ Lệ vẻ mặt xót xa, “Đầu óc đứa nhỏ nhà dùng thì thật, nhưng mỗi tội bền, dùng nhiều là đau đầu.

 

chiếm hời của công, đau đầu việc thì nó xin nghỉ về nhà nghỉ ngơi thôi.”

 

“Chao ôi, con nhà bà đúng là thật thà quá.

 

Rất nhiều văn phòng cứ lỳ ở đó cả ngày cho xong chuyện.”

 

“Tiểu Nam nhà chúng thì giống thế.”

 

Hồ Mỹ Lệ kiêu ngạo :

 

“Từ nhỏ dạy nó thiết thực, mấy chuyện lười biếng, đục nước b-éo cò là tuyệt đối .”

 

“Vẫn là bà dạy dỗ .”

 

“Chứ còn gì nữa.

 

Giống mà.”

 

Hồ Mỹ Lệ ngượng .

 

Một đại nương phụ họa xong liền dò hỏi:

 

“Tháng chẳng nhà máy kỳ thi tuyển công nhân ?

 

Hay là bà hỏi Tiểu Nam xem thông tin nội bộ gì ?

 

Nếu cháu gái thi đỗ, mời bà ăn tiệc!”

 

Hồ Mỹ Lệ chẳng cần suy nghĩ ngay:

 

“Bà chị , đừng đùa với .

 

Tiểu Nam nó mới hai tháng, lãnh đạo thể giao chuyện quan trọng như thế cho nó .”

 

“Cũng đúng nhỉ.”

 

Đối với những chuẩn xuống nông thôn mà , kỳ thi tuyển công nhân định kỳ của nhà máy chính là tia hy vọng duy nhất thể thấy .

 

thì các đơn vị khác năm nay tuyển , bao giờ tuyển thì đều chắc chắn, định bằng cơ hội ở bộ phận kỹ thuật .

 

Đến gần thời gian thi, phòng học của nhà máy liền đông nghịt .

 

Trên đường và tan , Lâm Hướng Nam “tình cờ gặp" cũng nhiều hơn hẳn.

 

“Lâm công, chào buổi sáng.”

 

Lâm Hướng Nam mỉm lễ phép, “Chào buổi sáng.”

 

Ngay cả khi đến phân xưởng học tập, cũng những trẻ tuổi chủ động vây quanh bắt chuyện.

 

“Thầy Lâm, hứng thú đến phân xưởng của chúng thế?

 

Lô sản phẩm của chúng vấn đề ?”

 

“Không .

 

Là Tổng công Trương bảo lúc rảnh rỗi cứ xuống phân xưởng dạo một vòng.”

 

Lâm Hướng Nam giải thích.

 

 

Loading...